Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21

❊ ❊ ❊

Một dáng người to lớn duỗi tay ra và che khuất toàn bộ ánh sáng.

Mặt trời mùa đông xuất hiện trở lại khi người ấy quay lại để ngồi xuống.

“Thế đấy,” Pierre nói. “Tối nay, thái dương anh sẽ mọc lên một cái đít khỉ!”

Brady đặt tay lên túi đá lạnh đang chiếm trọn một nửa mặt anh.

“Cảm ơn. May là còn có anh ở đây để động viên tôi!”

Pierre với lấy ly vodka. Anh trông thật xanh xao, và dù vẫn rất to béo nhưng Brady thấy có vẻ như anh vẫn tiếp tục gầy đi.

“Anh sẽ nói thế nào với vợ đây?” Anh ta vừa hỏi vừa chỉnh lại chiếc mũ bê rê để che cái đầu hói.

Brady đã kể tất cả với Pierre. Từ đầu đến cuối. Từ vụ tự tử của Rubis cho tới câu chuyện hoang đường về ‘các ông chủ’ của tay giao hàng. Anh hoàn toàn tin tưởng Pierre, một người kín đáo.

“Tôi cũng không biết nữa. Tùy cơ ứng biến thôi. Gã thanh niên chết tiệt đó đã có bằng lái xe của tôi! Tên rồi địa chỉ của tôi, hắn có tất.”

“Anh cũng khó có thể báo cảnh sát.”

“Tôi biết. Tôi chỉ hy vọng mọi chuyện không trở nên tồi tệ: Rằng chúng chỉ là những kẻ huênh hoang. Tôi không muốn chúng sẽ lần tới nhà tôi.”

“Yên tâm đi, chắc chắn hắn sẽ vứt mọi thứ vào thùng rác ở ngay ngã tư tiếp theo, hắn sẽ không mạo hiểm để mình bị tóm với đống giấy tờ của anh trên người đâu.”

“Chuyện này đang trở nên điên rồ, Pierre ạ.”

“Nhưng chính anh là người muốn đặt câu hỏi về cuộc đời mình cơ mà… Khi người ta muốn phiêu lưu, chúng sẽ nhanh chóng xuất hiện thôi! Nếu anh muốn nghe tôi nói thì: Anh đã làm đúng khi không báo cảnh sát. Annabel có lẽ sẽ đặt nghi vấn và cảnh sát có thể đổ trách nhiệm của vụ tự tử lên đầu anh! Những chuyện như vậy thường xuyên xảy ra ở đất nước này!”

Brady uống cạn ly nước. Giọng nói như ngân nga của người bạn khiến anh thấy dễ chịu.

“Tôi biết…” anh thì thầm. “Chỉ là… chuyện này bắt đầu đi theo hướng mà tôi không thích.”

“Nhưng anh sẽ không bỏ qua,” Pierre nhấn mạnh.

“Bởi vì tôi đã đi quá xa để có thể quay lại. Trong quá trình điều tra về Rubis, nếu Annabel phát hiện ra điều gì liên quan đến tôi hoặc điều gì có thể khiến cô ấy tin đây là một vụ giết người thì tôi sẽ tiêu đời! Tôi đã chạy trốn, tôi đã nói dối cô ấy, và tôi đã đột nhập vào nhà Rubis bất hợp pháp!”

“Tôi hiểu anh, Brady ạ, trong mắt anh có một ngọn lửa, chính là ngọn lửa của đam mê, khi kể mọi chuyện với tôi, lúc anh đến hồi nãy. Tôi biết rằng anh yêu thích những gì mình đang làm lúc này! Đừng có chối! Nhất là với tôi!”

Brady phủ nhận trước khi thừa nhận.

“Có lẽ một chút, tôi không biết nữa,” anh thú thật. “Làm thế nào mà anh gặp được cô ta?”

“Ai cơ Rubis ư? Trong một buổi dạ tiệc. Tôi đã nói với anh rồi mà: Chúng tôi cùng hít một liều, và cảm thấy đồng cảm với nhau. Rồi đột nhiên cô ta bật khóc. Cô ta nức nở kể lể trong vòng tay tôi. Tôi không biết là vì trông tôi có vẻ hiền lành hay vì người đồng tính thường tiết ra một loại hoóc môn khiến phụ nữ tin tưởng, dù sao thì cô ta cũng đã gục đầu vào vai tôi kể lể tất cả: Phim sex, nỗi tuyệt vọng, ước ao được đập phá mọi thứ, được mọi người biết đến. Và thế là tôi nghĩ đến anh.”

“Câu chuyện của Rubis đã hấp dẫn tôi.”

“Tại sao?”

Pierre luôn có cái vẻ phỉnh phờ của một người đã biết trước cảm xúc của người khác, đã dự đoán được từ lâu mọi việc tiếp theo sẽ diễn ra như thế nào.

“Chính tôi cũng tự hỏi mình điều đó, có thể do đây là một câu chuyện bi thảm và rất… chân thật. Từ vẻ đẹp của cô ta toát lên một cái gì đó khác, một sự mong manh vô cùng. Như thể cô ta đã chạm đến một trong những bản chất cơ bản của con người, và điều đó khiến cô ta thực sự bị tổn thương.”

“Và cô ta đã đặt câu hỏi với anh về bản thân anh, về thú tính trong con người anh; cô ta đã khiến anh quay về với bản năng nhục dục, vốn là một trong những vấn đề của anh với tư cách là một người đàn ông, phải không?”

“Có thể.”

“Đó là một tổn thương, đừng quên điều đó. Nói về nó có thể giúp anh dễ chịu hơn, anh…”

“Điều khủng khiếp nhất trong câu chuyện này,” Brady ngắt lời và tiếp tục tuôn ra những suy nghĩ của mình, “điều tôi không ngừng nghĩ đến không phải là bản thân hành động tự tử: Cú bắn hay hộp sọ nổ tung của cô ta, không phải điều đó, mà chính những câu nói của cô ta, sự hiện diện của cô ta mới là điều cứ trở đi trở lại trong đầu tôi. Tất cả những điều này không ngừng ám ảnh tôi! Buổi tối khi ngủ, tôi nghe thấy cô ta thì thầm bên tai, cô ta nhắc lại những gì đã nói với tôi ngày hôm đó. Và tôi muốn hiểu. Tại sao cô ta lại làm vậy. Tại sao lại là trước mặt tôi. Liệu tôi đã có thể ngăn cô ta làm vậy nếu hành xử khác đi không? Tôi cần phải biết.”

“Chỉ có điều là câu trả lời đang đợi anh ở đâu đó ư?”

“Tôi chắc chắn. Hiểu được cô ta, biết được những điều đã biến đổi cô ta. Nếu tôi có thể chạm được vào những điều đó, tôi sẽ biết. Và những bộ phim bẩn thỉu nhất của cô ta chính là một cánh cửa.”

“Anh đã xem qua chưa?”

“Phim đầu tiên. Tôi có lướt qua phim thứ hai, thế là đủ với tôi, cũng cùng một thể loại. Tôi không thể tin nổi những thứ như vậy có thể khiến mọi người thích thú. Tôi thề với anh đó là một thứ bệnh hoạn.”

“Anh thấy đấy, tất mọi người đều có vấn đề với chuyện ấy, theo cách này hay cách khác,” Pierre đùa.

“Thế thôi vẫn chưa đủ đâu, thứ này nghiêm trọng hơn là một vấn đề đấy: Đó là sự bệnh hoạn! Bạo lực, máu, hãm hiếp, tra tấn và giết chóc như những con vật, một kiểu như loạn dâm với tử thi, trong phim đều có tất cả!”

“Tình dục vì tình dục. Và nếu như đó là câu trả lời cho mọi đau khổ của chúng ta thì sao? Không thắc mắc nữa, thả mình vào sự sung sướng không giới hạn? Có lẽ thế giới này sẽ tốt đẹp hơn chăng!”

Brady chỉ nghe có một nửa rồi đáp, “Từ những gì Rubis làm trong mấy bộ phim đó, từ những gì cô ta bộc lộ, tôi có thể thề với anh rằng cô ta đã tự hủy hoại bản thân bằng cách chấp nhận những điều đó. Nhưng tại sao? Những người đứng đằng sau tất cả chuyện này là ai? Chính những gã đó là người mà tôi muốn tiếp cận.”

Pierre cười lớn khiến hai hàng ria mép hếch lên.

“Lũ ma cà rồng!” Anh ta đùa cợt nhắc lại.

Brady nhăn mặt hạ túi đá xuống. “Giá mà anh nhìn thấy biểu hiện của thằng nhóc đó!” Anh nói tiếp, “nó có vẻ thực sự tin vào điều đó!”

“Và nó có hai cái lỗ trên cổ? Giống một vết cắn thực sự, đúng thế không.”

“Đúng thế. Anh biết không, tôi đã nhớ lại về Rubis. Khi tôi gặp cô ta, tôi đã thấy một vết bầm tím kiểu như vậy, tôi tin là cô ta bị đánh.”

“Anh nghĩ đó là một… băng nhóm có tổ chức, với ý tưởng chính là tự cho mình là lũ ma cà rồng và sản xuất phim sex để kiếm tiền à?”

“Đúng vậy. Với một nghi lễ thụ pháp. Anh hiểu kiểu đấy chứ?”

Pierre tán thành, vẫn với vẻ phỉnh phờ. Rồi rót một cốc đầy vodka.

“Thế bây giờ thì sao?” Anh ta hỏi, môi nhăn lại vì rượu.

“Cuối tuần này tôi đưa Annabel lên núi chơi, như thế tôi có thể tiếp tục suy nghĩ về chuyện đó. Ít nhất điều này cũng có một cái lợi: Chừng nào ở bên cạnh tôi, cô ấy sẽ không điều tra!”

“Anh biết rằng lúc nào tôi cũng có thể giúp anh mà, qua những người quen biết đó, cho tôi một cái tên, tôi sẽ thu xếp.”

“Cảm ơn Pierre.”

“Về phần mình tôi sẽ tự điều tra xem sao, dĩ nhiên là rất kín đáo, xem xét tỉ mỉ các mối quan hệ của mình để xem có thể cho anh một cái tên có ích không. Trong lúc chờ đợi, hãy tận dụng hai ngày tới để nghỉ ngơi. Nếu là anh, tôi sẽ xem lại kỹ càng mấy bộ phim đó, để tìm hiểu xem chúng là ai, chúng muốn nói điều gì đằng sau những hình ảnh. Có thể câu chuyện của Rubis được che giấu ở đó cũng nên.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.