Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35

❊ ❊ ❊

Những quầng trắng tròn tỏa ra từ hai chiếc đèn thi nhau nhảy múa trên mặt đất, như hai mặt trăng đang đuổi bắt nhau. Trong hành lang vang lên tiếng bước chân của những người đi bộ, cho tới lúc Brady nghe thấy tiếng bánh xe của một tàu điện từ xa nghiến trên đường ray chói tai. Anh đi chậm lại để chắc rằng mình không ở quá gần đường ray.

“Anh không bị nguy hiểm gì đâu,” Kermit nói mà không quay đầu lại. “Đường ray này không còn được sử dụng nữa.”

“Làm sao anh biết?”

“Bởi vì tôi đã từng tới Oz rồi, tôi biết khu này còn rõ hơn cả trên mặt đất nữa.”

“Chúng ta đang ở đâu đây? Một đường tránh hay một thứ kiểu như vậy?”

‘Theo những gì tôi biết thì đường hầm này chỉ được sử dụng khi xảy ra sự cố, để tàu có thể quay đầu hoặc để tránh phải đi vào tuyến chạy qua Delancey cách đây một quãng. Oz được hình thành trên một khu vực bị bỏ hoang. Vào năm 1975, MTA[1] đã đào một đoạn đường mới phía dưới phố Canal và Chrystie, cho đến lúc họ phát hiện ra rằng đoạn hầm này làm cho ba cây cột trụ của Confucius Plaza và phần móng đầu cầu Manhattan bị yếu đi. Ngay lập tức, họ đã cho dừng gấp mọi việc và không động đến bất cứ thứ gì ở đây nữa. Oz bắt đầu được gây dựng tại đây và được mở rộng qua các hành lang kỹ thuật cho tới chỗ trước đây là bến cuối của đường tàu điện Essex’ Delancey.

“Đường tàu điện đi qua cầu Williamsburg ư?” Brady ngạc nhiên. “Nó phải dừng hoạt động cách đây cả thế kỷ rồi!”

“Bến cuối bị đóng cửa ngay trước những năm 1950, cũng khá lâu rồi? Nhưng từ đó đến nay chả có gì thay đổi hết. Oz được hình thành từ những đồ phế thải của xã hội, bằng cách tận dụng những lỗi lầm của xã hội cũng như phần quá khứ đã bị nó lãng quên.”

Lối đi được mở rộng sang căn hầm mới, thêm vài đường ray bên cạnh những đường cũ, sau một trong những bức tường là một tuyến đường khác. Cứ cách năm mét lại có một cây cột đường để đỡ thanh xà kim loại thò ra từ trên trần. Đường sâu hun hút khiến Brady có cảm tưởng mình đang bước trong lồng ngực của một ai đó, lần theo những mạch máu để tìm kiếm một trái tim câm lặng.

Tiếng sắt thép va đập inh ỏi đột nhiên khiến Brady cứng đờ cả người. Một luồng sáng chói lòa quét qua hàng cột ở đằng xa, tia sáng chiếu thẳng vào hai vị khách không mời mà đến. Con tàu biến mất đột ngột y như lúc nó xuất hiện, như thể bị đường hầm sâu hoắm nuốt chửng vào bên trong.

Kermit bước qua các thanh ray và đi sang tuyến đường bên cạnh.

“Anh không tìm dấu hiệu chỉ dẫn nữa à?” Brady hỏi khi thấy Kermit nhanh chóng định hướng được.

“Không, không cần thiết nữa, tôi đã nhận ra đường đi rồi. Hãy cẩn thận với cái đường ray thứ ba, người ta gọi nó là thang máy xuống Địa ngục đấy. Nó có thể đột ngột chuyển hướng vào giữa đường ray bên ngoài để tạo thành một đường rẽ và nếu như lúc đi qua mắt cá chân anh bị tụt xuống đó, anh sẽ bị kẹt cho đến lúc tàu điện đi qua và xẻ anh làm đôi! Đó là cách mà nhiều kẻ vô công rồi nghề vẫn chết hằng năm đấy!”

Sau khi đi thêm được khoảng năm chục mét, Kermit len lỏi trong hành lang bảo trì rồi đi vào một đường hầm khác xa hơn một chút. Brady bắt chước từng bước di chuyển của anh ta và để ý rất kỹ những chỗ mà anh bước qua. Họ lại đi qua một hành lang kỹ thuật khác nhưng lần này, đầu ra lại là một không gian rộng được chiếu sáng.

Brady vừa bước vào Oz.

Từ một tá thùng tôn nhỏ đùng để đổ lửa sưởi phát ra thứ ánh sáng lờ mờ màu cam. Xung quanh đó hoặc những góc xa hơn là những dáng người, và chúng đang lởn vởn xung quanh, giống hệt như lũ dơi khi ùa ra khỏi đường hầm.

Mặc quần áo rách rưới, những người này giống như lũ ma cà rồng với đôi mắt sáng rực trong vùng tranh tối tranh sáng. Brady ước lượng được ít nhất cũng phải đến ba mươi người ở đây. Những tấm đệm phủ đầy quần áo cũ được rải ra ở mỗi góc, những cái ổ bằng bìa các tông, những chồng vật dụng đủ mọi thể loại: Xoong chảo han gỉ, thùng đá đã nứt, đài radio đang mở, một mớ lộn xộn thật sự chất đống hầu như khắp nơi. Brady nghe thấy tiếng răng rắc phía trên đầu và phát hiện ra các hành lang bằng thép kê đầy những chiếc giường ọp ẹp, hàng loạt võng vắt ngang chông chênh hai bên, và mấy cái bóng nằm la liệt chỗ này chỗ kia.

Kermit tiến về phía nhóm người gần với anh ta nhất. Ngay lập tức, có vài người lùi lại, một số thậm chí còn biến mất sau những bức tường.

“Là Kermit,” một giọng nói khàn khàn cất lên. “Là Kermit.”

“Chào Hugo.”

“Anh có gì bán lại với giá rẻ à?”

“Không phải hôm nay. Tôi đang tìm hiểu chút thông tin. Noze, Needle và Pipe ở đâu nhỉ?”

“Gần tháp kiểm soát. Có vẻ như chúng đang chuẩn bị đảo chính. Mọi người nói chúng đang định chiếm lấy chỗ này.”

“Ba gã nghiện đó ư? Tôi phải khẩn trương lên thôi, trước khi chúng bị moi ruột. Cảm ơn Hugo.”

Kermit bước đi và Brady nhận ra rằng Hugo không hề để ý đến anh, dù chỉ là liếc nhìn, cứ như thể anh không hề tồn tại.

Kermit bước về phía những đường ray rồi đi theo chúng, luồn lách giữa những cái lán bẩn thỉu. Brady vội vã theo sau.

“Ở đây có bao nhiêu người?” Anh hỏi.

“Tôi không biết. Vài trăm trên các tầng khác nhau.”

“Ở đây còn có chỗ sâu hơn nữa cơ à?”

“Tại New York, chỉ tính riêng đường tàu điện ngầm thôi, đã có tới tận 1400 ki lô mét hầm rồi! Giống như đại đa số các khu vực dưới lòng đất khác, Oz cũng có nhiều tầng. Các đường vào và khu kỹ thuật, rồi sau đó là một tầng khác dành cho đường ống thoát nước, một cho các ống dẫn ga và đường cáp cũng như đường cấp nước, và có cả những hầm ngầm cũ, những nghĩa địa của thổ dân châu Mỹ hay những hang động tự nhiên tầng dưới cùng.”

“Manhattan ở trên một nghĩa địa ư?”

“Một nghĩa địa?” Kermit nhắc lại, vẻ hài hước. “Nếu anh muốn nói đó là một hố chôn người đúng vậy! Xác chết có ở khắp nơi! Mấy tay chủ thầu chẳng dám đào xới bất cứ cái móng nhà nào ở đây, họ sợ sẽ tìm thấy mấy bộ xương khiến công trình bị chậm trễ, quá trình khai quật phải kéo dài tới cả năm! Và đôi khi người ta tìm thấy những thứ không thể tưởng tượng được. Khi đào móng để xây Công viên Quảng trường Washington, người ta phát hiện ra rằng nơi này trước đây là vùng đầm lầy, nơi xác những nạn nhân của dịch sốt vàng da bị quẳng xuống. Hơn mười nghìn di hài còn sót lại đã được đưa lên! Và vào năm 1991, ở góc giữa phố Broadway và Duane, người ta đã đào được hàng trăm bộ xương, đó là một nghĩa địa của người châu Phi, toàn nô lệ, tổng cộng có tới hai mươi nghìn người.”

“Hai mươi nghìn cơ à?” Brady nhắc lại, hoàn toàn bị sốc.

“Anh muốn biết điều điên rồ nhất không? Người ta không công bố điều này với mọi người ở trên mặt đất, nhưng cần phải làm gì đó với tất cả những bộ xương này chứ, phải không? Vậy nên trong lúc chờ đợi tìm được một nơi để lập cho họ một khu mộ đúng như cái tên của nó, hàng nghìn bộ xương này đã được chuyển đến dưới các hầm ngầm của Trung tâm Thương mại Thế giới. Hoàn toàn là sự thật đấy! Từ gần mười năm nay rồi! Ngay dưới đít đám tư bản! Và những thứ đó sẽ tiếp tục ở lại, vì theo những tin mới nhất, chúng sẽ không được chuyển đi trước năm 2002 đâu. Có những câu chuyện chẳng bao giờ được kể ra, kiểu như thế này.”

Họ vẫn tiếp tục đi về phía đầu đường hầm và Brady nhận thấy lúc này chỉ còn mình họ. Một đốm sáng đỏ lờ mờ xuất hiện phía trên dãy tường bên phải, Brady rọi đèn vào đó. Một người đàn ông bị lòa mắt và ngay lập tức che mặt lại. Hắn ta vừa rít một hơi thuốc và đang bám lấy cửa ra vào của một căn phòng. Chân tay sõng soài trên mặt đất.

Kermit nắm lấy tay Brady rồi chĩa chiếc đèn ra phía khác để khoảng không gian đó chìm vào bóng tối.

“Để họ yên.”

“Cái gì thế?”

“Bãi rác. Họ gọi nơi này như vậy.”

“Trong đó có người mà, và… tôi có cảm tưởng họ không được ổn lắm.”

“Đó là chỗ những người muốn chích heroin hay đến, hút thuốc phiện hay bất cứ thứ của nợ nào có thể giày vò họ từ bên trong. Họ nằm thành đống ở đây, người này chồng lên người kia, cùng tiêm chích mà chẳng bị ai làm phiền. Nơi đây diễn ra những chuyện mà tốt nhất là ta không nên biết. Thôi, đi thôi.”

“Dưới này có nhiều người nghiện không?”

“Nhiều.”

“Sao họ lại đến Oz?”

“Thường là những câu chuyện giống nhau. Bạo hành gia đình, thanh niên bỏ nhà đi và cuối cùng lang thang trên phố, có những người thì do mất việc, mất vợ hoặc chồng, họ buông xuôi mọi thứ, và cuối cùng phải ra sống ở vỉa hè. Ở đây chẳng thiếu bi kịch. Tôi từng có một cô bạn tên là Bonnie, cô ấy từng sống ở đây với hai đứa con, không một xu dính túi. Cô ấy muốn chạy trốn khỏi mặt đất trước khi các tổ chức xã hội đến mang con mình đi đưa vào một nhà từ thiện nào đó.”

“Anh nói về cô ấy ở thời quá khứ, chuyện gì đã xảy ra với cô ấy?”

“Bị tàu đâm chết rồi. Chuyện thường thấy khi ra khỏi Oz. Chẳng biết lũ trẻ đã ra sao. Cuối cùng là đám người nghiện ngập dần bị gạt ra ngoài lề xã hội, và vất vưởng trên những băng ghế. Theo thời gian, chán ngấy việc bị cảnh sát đuổi bắt, bị các gia đình quấy rầy, và những băng nhóm thiếu niên lưu manh đánh đập, họ đã lẩn trốn trong những cái hốc, ngóc ngách, hay lối vào một đường hầm ngầm dành cho tàu điện. Dần dần họ cảm thấy được an toàn, họ đi xuống sâu hơn, cho tới lúc tìm được những chỗ như thế này. Ở đây mùa đông cũng ấm, lúc nào cũng có ống nước với vòi nước ngay bên cạnh, và chẳng có ai đến làm phiền cả. Lúc đầu, anh sợ bóng tối ở đây, và cả những tiếng động, rồi anh sẽ quen dần, anh sẽ học cách chấp nhận nó, và rồi sẽ đến một ngày chính mặt đất mới là nơi khiến anh cảm thấy sợ.”

“Lúc nào họ cũng sống ở đây à?”

“Đúng vậy, phần lớn thời gian. Anh biết đấy, khi phải sống ngoài đường, phản xạ của anh sẽ phát triển, và đến một lúc nào đó anh sẽ không thể quay lại cuộc sống bình thường được nữa. Tôi biết đến cả trăm người vô gia cư chuyên ngủ vật vờ ngoài đường, và khi anh cho họ một chỗ nằm ấm áp bên trong bốn bức tường thì họ lập tức mắc chứng sợ chỗ kín! Cần phải luôn cảnh giác khi anh sống ngoài hệ thống, bởi anh khác biệt với những gì xã hội mong đợi ở một con người. Vậy nên, nếu muốn trở lại sau đó, quả là rất khó khăn và mất thời gian, cần phải thực sự quyết tâm. Anh biết đấy, rất nhiều người ở đây đã bước đường cùng khi họ vất vưởng trên phố, họ đánh mất vị trí của mình, và hoàn toàn trắng tay, thậm chí họ cũng chẳng thiết đến cả sự sống chết của bản thân. Vậy nhưng khi xuống đây, họ khám phá ra một thế giới mới, với những luật lệ riêng, nơi họ không hề bị phán xét, nơi họ lại trở lại là một con người trong mắt người khác. Tóm lại là trừ cộng đồng chuột chũi ra.”

“Đó là cái gì vậy?”

“Người ta vẫn gọi những người ở thế giới ngầm này như vậy dù đó là một sự nhầm lẫn. Cộng đồng chuột chũi thực sự phải là loài gặm nhấm, những con vật biết kêu chin chít sống dưới đáy nơi này. Họ là những người đầu tiên xuống đây, một vài người trong đó đã ở đây tới tận hai chục năm. Họ chối bỏ mặt đất, đến mức khi có làn sóng vô gia cư mới tràn xuống đây, họ lại tìm xuống dưới sâu hơn để được yên ổn. Họ cũng chính là ký ức của thế giới ngầm này. Và cũng chính là những con quỷ ở đây. Họ thậm chí còn cố gắng tạo ra một ngôn ngữ riêng bằng âm thanh và họ…”

“Làm sao?”

“Bỏ đi.”

“Không, tôi muốn biết, Kermit, họ thế nào nữa?”

“Chúng ta ở đây vì Rubis, đúng không? Vậy nên hãy chỉ lo đến việc của cô ta thôi.”

Brady lắc đầu, lại một lần nữa anh phát bực vì sự im lặng của người dẫn đường kỳ quặc. Đột nhiên, anh nhận ra rằng trong cách mà Kermit nhắc đến tên của Rubis, có một cái gì đó khá trìu mến.

“Tại sao anh lại đồng ý giúp tôi?” Anh đột ngột hỏi.

“Không phải là anh biết rồi sao?”

“Để góp phần làm nên điều gì đó tốt đẹp? Để lần ra con đường của một băng nhóm đang làm vấy bẩn thế giới này như anh nói? Còn gì nữa?”

“Vì không có tôi, anh sẽ không thể loại bỏ được những điều đang ám ảnh mình.”

Kermit dừng lại và ngắm nghía đôi giày cáu bẩn của mình trước khi ngước lên nhìn chằm chằm vào Brady. Chiếc đèn trên mũ của anh ta khiến chàng nhà báo lóa mắt.

“Tôi biết cô ta,” cuối cùng anh ta thú nhận. “Rubis. Tôi đã từng gặp cô ta. Hai lần, lần đầu trong một buổi casting và lần thứ hai trong một bữa tiệc tối với những người trong giới làm phim. Một cô gái thật tuyệt. Nghèo khổ, nhưng ở cô ta có cái gì đó, một sự độ lượng, một cái gì đó rất con người… những điều không nên có trong nghề này. Cô ta rơi vào thế giới phim sex theo cách giống như nhiều cô gái khác: Vì dễ dãi, vì bị thao túng, vì một thằng đàn ông, bồ của cô ta. Cô ta không có tư chất để làm những việc đó. Tôi đã gặp cô ta hai lần, và tôi nhớ rất rõ. Và như lần đầu tiên anh kể với tôi, những điều cô ta đã làm trước mặt anh, tôi tin rằng không phải tự nhiên cô ta làm vậy. Chính vì thế mà tôi giúp anh. Vì một cái gì đó rất con người cô gái đó. Và bởi vì người ta đều không thèm đếm xỉa đến điều đó.”

Con đường họ đi dẫn tới một sảnh lớn, cách một quãng lại có vài cây cột bê tông, từ đó vọng ra tiếng thì thầm. Mấy bóng đèn ga tỏa ra ánh sáng xanh từ những chiếc bàn, kệ giá và cả đống đồ lặt vặt lượm được ở trên kia. Tường xung quanh được trang trí bằng các hình vẽ graffiti cũ đầy màu sắc. Những chiếc hộp gỗ được dựng dọc lên, tạo thành một mê cung, đằng sau đó là loạt nến đang chiếu sáng những bộ mặt bất động.

Có tới hàng chục túp lều được trang trí bằng giấy báo, hoặc thi thoảng trùm lên trên bằng một tấm chăn thủng lỗ chỗ, hay những tấm bìa các tông ẩm ướt. Mùi đậu cô ve xốt cà chua đang nấu bốc lên ngay gần khiến Brady phải quay người lại.

Họ ít nhất phải có tới cả trăm người, hoặc là gấp đôi số đó!

Hai lối vào rộng rãi dẫn vào phía bên trái và bên phải con đường mà không hề làm những hàng lều dài hút tầm mắt, được ngẫu nhiên dựng lên, bị gián đoạn.

“Đừng có bước vào hang của họ, dù chỉ bằng ánh mắt,” Kermit cảnh báo. “Phải tế nhị, anh đang ở thiên đường của những người tâm thần đấy, nỗi ám ảnh của họ chính là một vũng xăng mà anh đang bước trên đó, đừng bao giờ quên: Chỉ cần hơi to tiếng thôi là có thể gây ra cả đám cháy đấy.”

Brady ngay lập tức bước theo bóng của người dẫn đường, và họ cùng nhau vượt qua quang cảnh của ngày tận thế này để đến phía cuối con đường: Một cầu thang bằng thép dẫn đến một đầu là trạm bẻ ghi, có cửa sổ mở ra phía đường tàu.

“Đó có phải cái tháp trứ danh mà anh bạn Hugo của anh đã nhắc tới không?” Anh thì thầm.

“Đúng vậy. Một căn home sweat home thực sự. Có giường và thậm chí cả phòng tắm! Người sở hữu nó là Hecker, hắn hơi giống kiểu ông chủ ở đây không ai dám cãi lại hắn và, để đổi lấy một chút thoải mái, mọi người chen lấn nhau đến trước cửa tặng cho hắn những gì hắn muốn. Ba gã chúng ta sắp phải gặp đang chuẩn bị làm đảo chính, và nếu như anh muốn nghe ý kiến của tôi, thì đó quả là một tối kiến.”

“Ngay cả khi ba đánh một ư?”

“Hecker là một kẻ có tố chất, hắn biết cách lãnh đạo, mọi người đều ở dưới quyền hắn và anh có thể chắc rằng có nhiều người sẵn sàng bảo vệ hắn. Ở dưới này, người ta không thích thay đổi.”

Kermit đưa mắt sục sạo tứ phía.

“Nếu anh nói cho tôi biết chúng ta đang làm cái gì thì tôi có thể giúp anh,” Brady đề nghị.

“Một đám người tụ tập, hơi có chút ồn ào, với ba bộ xương ở giữa.”

“Kiểu như thế kia ư?” Brady vừa hỏi vừa hất hàm về phía một cái hốc được chiếu sáng bằng ngọn lửa trong chiếc bi đông.

Sáu đống quần áo nhỏ ngồi cạnh nhau, một cái đầu đội chiếc mũ kiểu bonnet hay cát két nhô lên phía trên, đối diện với họ là ba người đàn ông đang đứng. Hốc hác. Những cặp mắt sáng nhưng chẳng có chút cảm xúc nào, cứ như thể đã bị tách khỏi thực tại từ rất lâu. Ba người cao thấp khác nhau, xếp thành hình bậc thang từ thấp đến cao, trông rất khôi hài, giống kiểu anh em nhà Dalton[2]. Khi tiến lại gần, Brady quan sát người đang nói. Gò má của hắn nhô lên vì quá gầy, khiến những nếp nhăn vốn đã sâu và rõ ràng hằn xuống trên khuôn mặt hình đầu rắn.

Hai hòn bi ve sáng quắc liếc qua và chĩa về phía Brady.

“Kermit,” tên nhỏ con nhất rít lên.

“Kermit và một tên Bóng,” tên đang nhìn Brady nói thêm.

“Chào mọi người,” Kermit nói.

“Anh mang ai đến đây?” Tên ở giữa hỏi.

“Tôi chẳng mang ai tới cả, tôi tới với một người bạn.”

Brady quay về phía người đồng hành với mình. Câu nói khiến anh thấy khó chịu. Người ta có thể mang ai tới đây ư? Như kiểu một… món quà?

“Chúng tôi không thích những người bạn của anh!” Tên lùn nhất đáp lại không kém phần sỗ sàng.

“Vì họ không để anh có được họ ư?” Kermit mỉa mai. “Tôi biết rằng các anh đang chuẩn bị chiếm lấy tòa Tháp.”

“Tin tức lan nhanh thật đấy,” tên cao lớn nhất lên tiếng.

“Hãy đứng về phía chúng tôi,” tên lùn nhất nói thêm.

“Đúng vậy, về phía chúng tôi,” tên ở giữa nhấn mạnh.

“Tôi không tham dự vào việc của Oz, các anh biết mà, chính nhờ thế mà tôi lúc nào cũng được chào đón ở đây.”

“Đổi lại quyền lực. Cả phụ nữ nữa, nếu anh muốn,” tên lùn nhất đề nghị.

“Bỏ đi, Noze. Nhân tiện nói về phụ nữ, gần đây anh có vụ giao dịch nào với lũ Bóng không?”

Tên cao nhất khạc nhổ, giống như mèo.

“Termite đã chiếm hết thị trường của chúng tôi!” Hắn ta kêu lên, đột nhiên trở nên cáu bẳn.

“Vừa vừa thôi, Pipe!” Noze rít lên qua kẽ răng.

Brady quan sát thấy sáu cái bóng đang ngồi dường như không bỏ sót chi tiết nào của cuộc đấu khẩu trên. Phần lớn trông có vẻ ngây dại, anh không biết đó là do cuộc sống dưới lòng đất hay do chất gây nghiện. Brady quay lại với ba gã bù nhìn. Mỗi câu nói đều khiến cơ mặt chúng nhăn lại, để lộ ra cả một biển những chi tiết không thể ngờ tới với những dòng chảy, những con sóng và cả những vùng nước sâu.

“Hắn là người duy nhất làm ăn với hội Bóng lúc này sao?” Kermit muốn biết.

“Liên quan đến lũ gái thì đúng là như vậy,” Noze trả lời trong lúc Pipe hùng hổ đồng tình.

Một màn mây xám phủ lên mặt Needle, tay ở giữa.

“Anh đến đây để hỏi thông tin, đổi lại, anh có gì cho chúng tôi nào?”

“Các anh chẳng có thông tin gì cho tôi cả, rõ ràng là tôi phải đến tìm Termite thôi.”

“Chúng tôi đã trả lời các câu hỏi của anh? Cần phải có gì đó đổi lại chứ.”

“Đây cái này chắc đủ rồi chứ,” Kermit đốp lại và giơ ngón giữa lên.

Từng con sóng cuồn cuộn xô vào nhau dưới lớp da mặt của Needle, làm nổi lên những mảng nếp nhăn nửa sáng nửa tối đầy đe dọa.

“Mày chỉ là một thằng lẻo mép!” Hắn gầm lên. “Chúng tao sẽ nghiền nát mày! Khi nào Oz về tay bọn tao, mày hãy cẩn thận đấy!”

Kermit đã lùi ra xa từ lúc nào, Brady theo sát anh ta. Sau mấy bước chân, chàng nhà báo hỏi, “Hội Bóng là ai?”

“Những người trên mặt đất, như anh chẳng hạn.”

“Thế còn Termite?”

“Một tin xấu.”

“Sao lại thế?”

Kermit bước qua chiếc ống lớn rồi chỉ về hướng một lối đi chìm trong khoảng tối.

“Để gặp được hắn, chúng ta phải xuống những tầng sâu hơn. Và đó là một tin xấu chó chết.”

❀ ❀ ❀

[1] , viết tắt của Metropolitan Transportation Authority, là một doanh nghiệp Nhà nước, trong số hiệu doanh nghiệp khác, cùng phụ trách các tuyến tàu điện ngầm ở New York.

[2] là ba tên cướp trong loạt phim/truyện Lucky Luke, mỗi người đều cao hơn người anh liền trước của mình.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.