Jack Thayer đợi trong ô tô, hai sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục ngồi trong một ô tô khác, đỗ trước xe của anh.
Mặt trời lặn rất nhanh, Manhattan bừng sáng trong ánh điện tỏa ra từ cửa sổ các tòa nhà, đèn đường và cửa kính của các gian hàng. Những đồ trang trí Noel phản chiếu lên nắp ca pô chiếc xe Ford.
Người qua đường ngày càng đông, không ngừng qua lại trên các vỉa hè phủ đầy tuyết, vội vã trở về nhà sau một ngày làm việc. Các bà mẹ với con nhỏ.
Những cặp đôi. Và rất nhiều dáng người lẻ loi.
Như mình…
Năm nay. Jack đã tự hứa sẽ không đón Noel cùng gia đình. Các ông bác, bà cô, những đứa cháu, tất cả đều tụ tập tại nhà bố mẹ anh, lần này thì không thể tưởng tượng nổi nữa. Anh cần phải nghỉ ngơi, chứ không phải để họ gạt sang một bên như mọi năm. Những ánh mắt thương hại vì anh sống một mình, những câu ‘cháu không thể hiểu nổi đâu’ vì anh không có con, ít nhất là lần này anh sẽ không để mình phải gặp họ.
Anh sẽ để thế giới vui đùa trong ngày lễ của họ và sẽ tự giải khuây bằng một cuốn sách hay hoặc một bộ phim. Anh rất muốn xem lại phim Sleuth của Mankiewicz, đây sẽ là dịp rất tốt.
Liệu có phải vì Annabel sẽ trốn gia đình trong lễ giao thừa nên mình cũng dám làm vậy? Có lẽ…
Nghĩ đến cô khiến ngực anh thắt lại.
Nói dối cô khiến anh đau đớn. Anh tự trách mình kinh khủng.
Nhưng mình không có lựa chọn nào khác! Đó là để tốt cho cô ấy!
Tốt cho cô ấy…
Jack tự hỏi thế nào là tốt trong tất cả vụ việc này. Điều mà anh đang làm sau lưng đồng nghiệp của mình, liệu có phải là tốt không? Anh sẽ phải làm gì đây?
Vĩnh viễn không nói gì với cô hết? Sống với bí mật này?
Mình có thể.
Về điều này thì anh chắc chắn. Là một người đàn ông kín đáo và lý trí, anh có thể giữ nhiều kiến thức quý báu dưới vỏ não của mình, khóa nó lại mãi mãi sau hai lớp khóa, dưới con dấu của sự trung thực.
Nhưng những gì anh đang làm liệu có phải là trung thực không?
Liệu có phải sự trung thực đã khiến anh hành động như vậy không? Liệu bên dưới đó có phải là một động cơ sâu xa ích kỷ hơn không?
Tất cả con người đều hành động vì vụ lợi, vì lợi ích cá nhân!
Và đây chính là điều mà anh đang tự trách mình…
Suy cho cùng liệu mình có yếu đuối giống như con người nói chung không? Chẳng tốt đẹp gì hơn người khác? Quá… tầm thường.
Annabel xuất hiện ở đầu phố và tim anh đập nhanh hơn.
Anh ra khỏi xe rồi đến bên cô, bên cạnh là hai cảnh sát khác.
Ngay khi đến gần hơn, anh đã nhận ra nét giận dữ trên mặt cô.
“Có chuyện gì thế?” Anh lo lắng hỏi.
“Không có lệnh khám. Ông thẩm phán đã từ chối, nhân danh Tu chính án số bốn[1]. Không đủ lý do chính đáng, mà chỉ là ‘các giả thiết và diễn giải không rõ ràng’. Thế đấy.”
Jack quay về phía hai cảnh sát đi cùng:
“Xin lỗi hai anh, báo động nhầm, để lần khác vậy. Cảm ơn.”
Khi chỉ còn lại một mình với Annabel, anh đặt một tay lên vai cô.
“Anh thấy em đang mất tự chủ, điều đó không tốt chút nào, em biết mà. Cần phải bình tâm trở lại, chỉ có như thế chúng ta mới đến gần được giải pháp. Có thể chúng ta đã hơi vội vã, và tất cả đã không diễn ra như em nghĩ.”
“Gã Ketter bẩn thỉu đó đã lấy đi cuộc sống của ba người phụ nữ! Và hắn sẽ thoát tội ư?”
“Thế nếu như hắn nói với chúng ta sự thật thì sao?”
Annabel giở tờ mẫu lệnh khám xét ra.
“Chúng ta sẽ biết ngay thôi,” cô vừa nói vừa đi về phía các tòa nhà.
Cô gõ cửa căn hộ.
“Gì thế?” Leonard Ketter hét lên từ bên trong.
“Cảnh sát đây, Leonard, mở cửa đi.”
Tay nắm cửa kêu lách cách và Ketter thò đầu ra. Một hàng râu lún phún mới mọc bên cạnh hàng ria mép sẵn có.
“Mẹ kiếp! Hai người không thể buông tha cho tôi được à?”
“Chính vì thế mà chúng tôi có mặt ở đây, ký vào tờ giấy này đi và anh sẽ không bao giờ phải nghe nói đến chúng tôi nữa,” Annabel vừa nói vừa chìa một tờ giấy ra trước mặt hắn.
“Cái gì thế?” Hắn vừa hỏi vừa đọc những dòng đầu tiên. “Cái này để tôi đồng ý cho hai người lục soát nhà tôi hả? Và rồi còn chuyện gì nữa đây?”
Hắn có vẻ thảm hại, kiệt sức, mắt hằn lên các tia máu.
“Sau đó, anh sẽ được yên.”
“Đừng làm phiền tôi nữa,” hắn vừa nói vừa vứt tờ giấy cho phép ra hành lang.
“Đừng làm cuộc sống trở nên phức tạp thế,” Jack chen vào. “Cho đến giờ, chúng tôi đã rất biết điều với anh, đây là một phương pháp mềm dẻo, không có đèn hiệu cảnh sát, không có còi hú. Nếu như đến giờ mà anh còn không hợp tác, chúng tôi sẽ dùng những biện pháp mạnh hơn, anh hiểu không?”
“Tôi đã nói với các người tất cả những gì tôi biết rồi, tôi không liên quan gì tới cái chết tại nhà của cô gái điếm kia hết, và…”
Jack tiến lại gần để ghé sát mặt vào hắn:
“Cơ hội cuối cùng trước khi dùng biện pháp mạnh,” anh nói dối đầy tự tin.
“Anh không đọc tờ giấy của anh à?” Ketter nổi nóng. “Trên đó viết là không được đe dọa tôi! Thế này rất giống lời đe dọa đấy!”
“Biến đi với quỷ dữ, Ketter,” Jack thở dài và lùi lại, sẵn sàng bỏ đi. “Anh vừa tự biến mình thà kẻ thù của NYPD đấy.”
“Nếu các người thực sực có chứng cứ chống lại tôi, các người sẽ không phải yêu cầu tôi cho phép để được vào! Đồ vô dụng!”
Đến lượt Annabel tiến lên phía trước, cô chỉ ngón trỏ về phía Ketter:
“Tôi biết chuyện gì đã xảy ra với các cô gái ‘của anh’, anh đã thao túng họ, khai thác tới lúc họ sức cùng lực kiệt, chỉ là anh chưa bóp cò súng thôi!”
Ketter lắc đầu.
“Các người đúng là lũ điên! Biến ngay, không tôi sẽ gọi luật sư.”
“Anh không trốn mãi được đâu, tối nay đi ngủ đừng quên điều này nhé.”
Gã đàn ông có bộ ria mép đang muốn khép cửa lại thì Annabel đã chồm lên chặn hắn lại.
“Annabel!” Jack la lên và dùng hai tay giữ cô lại.
Nữ thám tử trẻ đấm vào cánh cửa, cơn phẫn nộ của cô toát ra qua từng lỗ chân lông trên mặt:
“Anh sẽ phải trả giá, Ketter, cho Melany, Sondra và cả Charlotte, anh sẽ phải trả giá!”
Và cô quay lưng lại rồi biến mất trong hành lang tù mù.
❀ ❀ ❀
[1] là một trong mười phần bổ sung trong Hiến pháp Hoa Kỳ được thông qua vào năm 1791, được biết đến nhiều hơn dưới tên các Đạo luật Nhân quyền. Tu chính án IV được đưa ra để bảo vệ người dân trước tất cả các quá trình khám xét và bắt giữ không có lý do chính đáng và đưa ra yêu cầu phải có lệnh khám xét của tòa án (với tất cả các lý do chính đáng) cho mỗi lần khám xét.