Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 24 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 32

❊ ❊ ❊

Tàu điện ngầm không đi qua Red Hook. Đường cao tốc cũng chỉ chạy vòng qua khu phố với những tháp bê tông sừng sững, cao chọc trời, cứ như thể nó sợ bị lây nhiễm thứ gì đó của nơi đây.

Càng gần biển càng có nhiều đê chắn sóng, mũi nhọn chĩa về phía trước, tua tủa như những ngọn giáo cắm vào bờ biển. Red Hook không phải là vùng đất hiếu khách, có vẻ như chẳng có gì và chẳng ai được đón chào ở đây. Hàng dãy những khu công nghiệp, nhà kho, bến cảng dài dằng dặc và nhà cao tầng xuống cấp khiến cho quang cảnh nơi này trở nên hết sức buồn tẻ.

Kermit và Brady bước xuống một con phố với những mặt tiền sần sùi, những hàng giậu lung lay bao quanh các khu đất bỏ hoang, trước kia đã từng là khu vườn, và những đống đổ nát đang chờ được tiêu hủy để được cải tạo thành khu vui chơi. Một khu phố vốn hứa hẹn sẽ được sửa sang lại nhưng mọi thứ đều bị đình trệ. Red Hook giống như một cỗ máy khổng lồ đang chạy ngược thời gian. Nơi đây vẫn là một New York vắng vẻ và hoang dã của những năm 1970.

Brady thấy lo lắng cho sức khỏe của người bạn đường. Dù trời lạnh, Kermit vẫn vã rất nhiều mồ hôi. Đôi khi anh ta phải giơ tay bám vào một cái cột để có thể đứng vững, rồi sau đó lại kiên cường bước tiếp như thể tình hình đã khá hơn. Lúc ra khỏi tàu điện ngầm, Brady mua bánh sandwich một cửa hàng Subway. Kermit ngốn hết nửa cái trước khi nhét nửa cái còn lại vào túi áo khoác ngoài.

Càng đi, nhà cửa càng thưa thớt nhường chỗ cho những nhà kho, sân ga ra và bãi đỗ xe buýt hay các phương tiện kỹ thuật của nhiều công ty. Họ đến trước một bức tường, đằng sau đó nổi lên những đầu cần cẩu khổng lồ và tiếng máy chạy ầm ầm. Kermit đi vòng qua cửa chính nơi có chòi gác để tìm một lối vào ít bị kiểm soát hơn. Một ụ đất phủ đầy tuyết nằm giữa một bãi phế liệu.

Brady chưa bao giờ quanh quẩn ở các khu vực dưới đáy của New York nhiều như những ngày gần đây.

Khi đã vào được bên trong, Kermit dẫn anh len lỏi qua hàng đống lộn xộn những container. Họ nhìn thấy một chiếc lán, ở đó công nhân đi ra đi vào liên tục để lấy mũ bảo hộ phía trên một cái giá. Kermit tiến lại gần, thản nhiên như thể đang làm việc tại đây, lấy mũ rồi quay trở lại chỗ Brady và chìa ra trước mặt anh một cái.

“Đội cái này đi, mọi người sẽ nghĩ anh làm việc ở đây.”

“Tôi không nghĩ là chỉ đơn giản vậy đâu…”

“Không sao đâu! Tôi đã lảng vảng tại các bến cảng trong vòng hai năm trời, nên tin tôi đi, chỉ đơn giản vậy thôi…”

Sau khi đội mũ bảo hộ, họ đi dọc theo một bờ kè có neo hai con tàu chở hàng. Con tàu thứ ba to tới mức che khuất cả mặt trời.

“Teddy nói một trong hai gã chúng ta tìm làm tiếp tế,” Kermit vừa nói vừa chỉ hai dáng người đang đứng nói chuyện bên cạnh những hàng ống khổng lồ chạy dọc từ dưới lên trên một boong tàu. “Người tiếp tế là người phụ trách cung cấp thực phẩm cho các con tàu.”

Một xe bán tải tuần tra của đội An ninh xuất hiện từ xa, Kermit rảo bước để nhập hội cùng hai người trước mặt.

“Tôi đang tìm Ronnie Tishpart…”

Một trong hai người đàn ông nhìn cách ăn mặc kỳ dị của Kermit với vẻ khó chịu. Họ đều mặc áo bờ lu xanh dương, mang giày bảo hộ và khoác áo gi lê màu vàng cam có phản quang bên ngoài.

“Gần bể chứa ấy,” người thứ hai trả lời trong lúc giơ ngón tay cái ngược ra phía sau vai.

Kermit đi anh về phía những bể chứa ở đầu kè.

“Họ chỉ làm việc thôi,” anh ta vừa đi vừa nói, “họ không ở đây để kiểm tra xem chúng ta vào đây làm gì đâu, đừng lo.”

Ronnie Tishpart có khuôn mặt hình quả lê: Trán ngắn, hai mắt rất gần nhau nhưng má lại gồ lên còn cằm nhô ra. Hàng ria không đủ dài để che bởi cặp môi to. Tuy Brady không thể nhìn rõ nét mặt các diễn viên trong mấy bộ phim của Bộ tộc nhưng anh biết rõ gã đàn ông này không nằm trong số đó. Vấn đề còn lại chỉ là xem liệu những người của Bộ tộc có làm gì khác ngoài đóng phim hay không.

“Chào anh,” Kermit lên tiếng, “chúng tôi muốn vài cô gái, có vẻ như anh còn hàng.”

Trước sự sững sờ của Brady, Ronnie chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay nghi ngờ.

“Đi ra sau cái nhà kho màu xanh lá, hỏi Clifford trên WarmShelter. Giờ này là ca anh ta phụ trách.”

Đi theo lời chỉ dẫn, Brady nhìn thấy một chiếc rơ móc cũ đã han gỉ bị vứt bỏ giữa hai hàng để chắn sóng hình vòng cung. Rồi hàng loạt những máy móc, một vài cái đã hỏng, vài cái khác bị lật ngược, tất cả đang dần mủn ra trong cái nghĩa địa sắt thép này.

Một cầu dẫn cọt kẹt dẫn tới WarmShelter. Kermit gõ vào tấm kính trên cánh cửa đầu tiên và một người da đen có vẻ bề ngoài của cầu thủ bóng bầu dục ra mở cửa.

“Califord phải không? Ronnie bảo chúng tôi tới đây.”

“Vào đi. Hai người xuống từ con tàu chở ngũ cốc to đúng không?”

“Đúng vậy,” Kermit nói dối.

“Vậy thì tốt, các anh còn nhiều thời gian, tôi nghĩ nó sẽ không rời khỏi đây trước ngày mai đâu. Nói với mấy người bạn ở đội anh thế nhé.”

Anh ta dẫn họ tới một cầu thang hẹp và họ nhanh chóng bước xuống dãy hành lang nhỏ với rất nhiều cánh cửa ở hai bên, phần lớn đều đang mở.

“Cửa đóng tức là cô gái đang bận. Giá cả tùy theo cô đó đẹp hay xấu và theo chất lượng dịch vụ. Các anh muốn thế nào đây?”

Brady bước về phía trước để nhìn rõ hơn bên trong một ca bin nhỏ xíu, ánh sáng nhờ nhờ chiếu qua một ô cửa bẩn thỉu. Nhưng cũng đủ để nhận ra cái giường, trên đó là một cô gái trẻ người Mexico chừng hai mươi tuổi đang nằm.

“Đây là cô đắt nhất,” Clifford nói trước, “cũng là cô trẻ nhất. Nhưng vì cô ta mới đến nên tôi sẽ giảm giá cho hai anh, vì cần phải chỉ bảo cho cô ta một chút. Thế nào? Mỗi người một cô, hay cả hai cùng một lúc đây? Vì…”

Brady không thể ngăn mình bước về phía trước. Một cô gái khác trong ca bin bên cạnh, ánh mắt đờ đẫn, vì thuốc phiện, hay vì điều mà cô đang phải chịu đựng. Anh không biết nữa. Tay chủ chứa tiếp tục, “… nếu hai người muốn, tôi có một ả gái già ở cuối dãy, cô ta có thể nuốt chửng hai anh cùng lúc, chết người đấy!”

“Những cô gái này đều tự nguyện cả chứ?” Brady hỏi.

Trước mặt anh: Sững sờ. Tức giận cực độ.

“Anh coi chúng tôi là gì? Lũ quỷ chắc? Dĩ nhiên là họ đều muốn! Họ tự kiếm cho mình nhiều khách nhất và nhanh nhất có thể, rồi chuồn!”

“Tất cả các cô gái ở đây của anh chỉ phục vụ cho anh thôi à?” Kermit hỏi. “Cho thủy thủ ghé qua và công nhân bốc dỡ ở đây thôi đúng không? Anh có cho họ đi đóng phim không?”

“Đóng phim ư?” Clifford nhắc lại như thể đang rất bực bội. “Không? Đây là hàng dùng tại chỗ, không có kiểu mua mang đi đâu, các chàng trai ạ. Thế nào, các anh muốn gì đây?”

Kermit và Brady trao đổi ánh mắt với nhau. Họ đã nhầm hướng. Bộ tộc không có liên quan gì ở đây.

“Thứ chúng tôi muốn là các cô gái để đóng phim, vậy thôi,” Brady giải thích.

“Vậy thì các anh đến đây làm gì? Một là vui vẻ ở đây, hai là phắn đi, tôi không muốn những thằng dở hơi ở chỗ tôi, thật là phiền phức?”

“Tốt thôi,” Brady vừa nói vừa quay đi.

Anh nghe thấy giọng ngọt như đường của Kermit đằng sau lưng. “Anh có thể chỉ cho tôi toa lét ở đâu không?”

Brady thở phào khi thấy người dẫn đường của mình xuất hiện trở lại trong vòng chưa đầy một phút sau đó. Lúc đi qua trước mặt anh, anh ta thì thầm, “Đừng làm cái vẻ mặt đó, tôi chỉ đi đái thôi mà!”

Clifford không giấu vẻ tức tối tống họ ra ngoài, hai người rời khu bến cảng rồi cùng đến ngồi trên một bức tường thấp bụi bặm.

“Đáng lẽ tôi cần cố gắng để ý mọi thứ hơn,” Brady thở dài.

“Có lẽ, nhưng điều đó chẳng giúp gì hơn cho chúng ta!”

“Anh có ý tưởng gì khác không? Trong số những người anh quen biết trong đường dây làm phim khiêu dâm không chuyên, không ai có thể giúp sao?”

“Bộ tộc không hay qua lại với họ. Đó không phải là nơi chúng ta nên tìm kiếm.”

“Vậy ta làm gì bây giờ?”

Kermit nhấc kính lên để mát xa hai mắt.

“Chúng ta sẽ tới nơi mà tôi không hề muốn dẫn anh tới,” anh ta nói.

“Oz phải không?”

“Đúng vậy,” anh ta vừa khẳng định vừa đeo kính lại rồi đứng dậy.

“Oz là gì vậy?”

“Một vương quốc tưởng tượng!”

Kermit bắt đầu bước mà không đợi Brady.

“Làm sao để đến được đó?” Brady lo lắng hỏi trong lúc cũng đứng dậy.

“Bằng cách đi theo con đường gạch vàng.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.