Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Sáng nay, Annabel đến đồn muộn hơn thường lệ. Sau cuộc điều tra dài vào tối qua, cô tự cho phép mình ngủ thêm vài giờ.

Jack đã có mặt từ trước đó, trong một bộ đồ tươm tất. Anh mặc áo len cổ lọ phía trong áo vest và cạo râu rất cẩn thận. Hai nếp nhăn sâu hoắm hằn dọc hai bên má.

“Ngủ ngon không?” Anh hỏi trong lúc Annabel đi vào phòng.

“Vẫn chưa đủ.”

Cuối buổi chiều và tối hôm qua, họ đã đến từng quán bar trên đại lộ Tonnele, chạy dài từ Jersey City cho tới ranh giới Bắc Bergen và nói chuyện với những tay phục vụ quầy bar, phục vụ bàn, khách quen và nhân viên đón tiếp. Một công việc phức tạp, mệt mỏi. Họ phải trấn an và tìm mọi cách để đảm bảo rằng mọi người hiểu những gì họ nói: Họ không đến đây để gây chuyện mà chỉ để có vài thông tin về Charlotte Brimquick, và họ đã mất rất nhiều thời gian, cả những quán vắng vẻ lẫn đông khách. Thayer không muốn bỏ cuộc, ngay cả khi chẳng thu được kết quả gì sau năm giờ liên tục lãng phí nước bọt, họ đã ghé qua tất cả các quán bar, trên đoạn đường gần mười ki lô mét, cho tới tận nửa đêm.

Toàn những điều không đâu, và chẳng có nhân chứng nào thú vị, nếu không kể đến một gã đàn ông khá kín đáo, đã ghé tai Thayer trong nhà vệ sinh để hẹn anh vào trưa hôm sau, tại một nơi đỡ ồn ào hơn. Jack và Annabel chỉ còn biết đợi đến cuộc hẹn, liệu anh ta có tiết lộ điều gì đó quan trọng không? Liệu có phải anh ta đã nghe được điều gì? Kinh nghiệm của hai người cho thấy trong phần lớn những trường hợp có nhân chứng ngẫu nhiên, thường không có mấy chi tiết quan trọng liên quan đến vụ việc mà họ quan tâm, chủ yếu là mấy tay cơ hội, lợi dụng sự có mặt của cảnh sát để giải quyết mấy vấn đề cá nhân.

Sáng hôm nay, Annabel cảm thấy khó lòng bắt tay lại vào công việc. Những ý nghĩ tồi tệ khiến cô cảm thấy khó chịu. Cô thăm dò người đối diện, người cô có thể nói hết mọi chuyện trong lòng.

“Jack, em muốn hỏi anh một chuyện khá riêng tư… Có phải tất cả đàn ông đều xem phim sex không?”

Trước vẻ hoài nghi cao độ của đồng nghiệp, Jack cố nhịn cười.

“Anh cũng không biết nữa,” anh nói với vẻ thành thật. “Chuyện đó có quan trọng không?”

“Không, thôi bỏ đi,” cô nói và vén một lọn tóc tết ra sau tai.

Jack cảm thấy sự bồn chồn và khó chịu từ cô, anh đáp lại, “Nếu em muốn biết ý kiến của anh, thì vấn đề nằm ở chỗ rất nhiều phụ nữ cho rằng xem phim sex đồng nghĩa với việc lừa dối họ. Vậy nhưng thực sự đó chỉ là một công cụ, giống như bàn tay, để giúp… thư giãn. Anh kể em nghe một chuyện nhé: Anh biết một phụ nữ, cô ta thà để anh lừa dối cô ta bằng cách làm tình với một người khác mà vẫn nghĩ tới cô ta hơn là làm tình với cô ta mà nghĩ tới một người phụ nữ khác!”

Annabel phì cười và Jack cười theo, hài lòng vì đã khiến cô cười.

“Thôi quay lại vấn đề của chúng ta nào,” anh nói rồi đặt một tập hồ sơ lên tấm lót bàn của Annabel. “Đây là những ghi chép của anh về Melany Ogdens. Cuối tuần vừa rồi, anh đã nghiên cứu nó kỹ càng, gọi điện đi khắp nơi để có thêm thông tin, tất cả đều khẳng định một điều là cô ta đã tự tử thật.”

“Hai con ngựa cái của Leonard Ketter đều tự tử, điều đó cũng không giúp ta có thêm lòng tin với hắn. Em vừa mới nghĩ hắn là một kẻ ngu xuẩn, và bây giờ em vẫn cho là vậy.”

“Có thể hắn là một kẻ ngu xuẩn, nhưng hiện tại chẳng có gì có thể chứng minh hắn liên quan tới cái chết của hai cô gái. À, mà anh cũng đã kiểm tra: Không tìm thấy bất kỳ ngôi sao năm cánh nào nhà Ogdens.”

“Tức là bây giờ chúng ta đang có hai cô gái cùng làm việc cho một gã đàn ông và cùng tự tử, một trong hai người có một hình vẽ bí ẩn dán phía sau cánh cửa ra vào, một người phụ nữ thứ ba cũng đã chết, lần này là bị giết, bạn thân nhất của cô gái thứ hai, và cô này cũng có hình vẽ đó. Những thứ này nói lên điều gì?”

“Một xê ri ư?” Jack nói.

“Anh muốn nói đến một tên giết người hàng loạt?”

Bầu không khí im lặng bao trùm căn phòng. Phía bên ngoài tiếng điện thoại đổ dồn, tiếng người nói chen lẫn vào nhau.

“Không,” Annabel phản đối, “hai vụ tự tử, một vụ giết người, tất cả diễn ra trong một môi trường thối nát, có vậy thôi.”

“Anh cũng hy vọng là vậy, Anna ạ, anh cũng hy vọng…”

“Cần phải chắc chắn. Em sẽ tạo thêm chút áp lực lên Leonard Ketter, em sẽ triệu hắn đến chiều nay. Nhưng trước hết hãy bắt đầu với tay nhân chứng láu cá đang đợi chúng ta đã ở đâu ấy nhỉ?”

“Union City, phải mất cả giờ đấy, đường đông lắm.”

⬘ ⬙ ⬘

Họ đến muộn, đó là một nhà hàng rẻ tiền mà chủ yếu chỉ có chủ đại lý và nhân viên của những cửa hàng xung quanh lai vãng. Jack nhận ra người đàn ông đã bắt chuyện với anh tối qua: Đầu hói, mặt tròn và rất to béo.

“Thám tử Thayer và O’Donnel,” Jack giới thiệu, “cảm ơn vì đã đến.”

“Xin chào,” người đàn ông tầm bốn mươi tuổi đứng dậy chào. “Tôi là Philip Torton. Tôi đã ăn một chút trong lúc chờ hai người, xin lỗi. Tôi hơi căng thẳng, và thức ăn giúp tôi bình tĩnh trở lại vào những lúc thế này.”

“Căng thẳng ư? Tại sao?” Jack vừa hỏi vừa ngồi xuống chiếc ghế giả da.

Ánh mắt có chút lo lắng của Torton hướng về phía Annabel.

“Là vì vụ tấn công cô Charlotte, hai người biết rồi đấy: Tôi đã nghe thấy hai người nói chuyện tại quán bar tối qua.”

“Sao anh lại không muốn nói chuyện này hôm qua?” Annabel lên tiếng.

“Tôi hiểu nhất là nơi đó, tin đồn lan đi rất nhanh, nếu mọi người nhìn thấy tôi nói chuyện với hai người, cuộc sống của tôi sẽ trở nên khó khăn. Chính sách của những người ở đó là ngậm miệng lại và tự giải quyết mọi vấn đề trong nội bộ với nhau.”

“Để không khiến cảnh sát nghi ngờ,” Thayer nói thêm. “Cần phải rõ ràng: Chúng tôi không quan tâm đến mấy vụ liên quan tới ma túy, tất cả những gì chúng tôi muốn biết là về Charlotte Brimquick. Vậy anh muốn nói gì với chúng tôi nào?”

“Cô ấy thế nào rồi? Tôi không tài nào liên lạc được với cô ấy. Hai người nói đến một vụ tấn công, có nghĩa là cô ấy đang ở trong bệnh viện đúng không?”

“Trả lời câu hỏi của tôi trước đã,” Jack nhấn mạnh.

Bối rối, Torton nhăn nhó với lấy một mẩu bánh mì và ngoạm một miếng.

“Tôi đã gặp Charlotte tại quán bar mà hai người đến tối qua,” anh ta nhồm nhoàm nói, “cách đây khoảng sáu tháng. Tôi đã mời cô ấy vài ly và chúng tôi qua đêm với nhau.”

“Anh trả tiền chứ?” Annabel muốn biết.

Torton thừa nhận, mắt chăm chăm nhìn vào cái đĩa với vài miếng cà rốt bào còn sót lại.

“Đó là một cô gái rất tuyệt,” anh ta nói tiếp, “cô ấy rất biết lắng nghe. Đã có lúc tôi tâm sự với cô ấy hàng giờ, và cô ấy lúc nào cũng nghe tôi nói.”

“Quay lại với việc anh muốn kể đi nào,” Thayer nhắc nhở.

“Chiều Chủ nhật trước, tôi muốn cho cô ấy một bất ngờ. Tôi cầm một chai vang đến nhà cô ấy. Nhưng… cô ấy không ở một mình. Thú thật điều đó khiến tôi nhói tim. Tôi biết rằng mình không phải người duy nhất của cô ấy, dĩ nhiên, nhưng dù sao…”

“Và anh đã nhìn thấy gì?” Annabel hỏi. “Anh có nghe thấy tiếng hét nào không?”

"Không, chẳng có gì cả. Nói thật với hai người, ngay khi nhìn thấy chiếc xe van trước cửa, tôi đã hiểu ra. Tôi không phải là kẻ biến thái tình dục, tôi không đợi đến lúc nghe được tiếng họ vui vẻ với nhau qua cửa sổ."

“Và chỉ có thế thôi à?” Thayer hỏi.

“Đúng vậy. Có lẽ tôi đã nhìn thấy chiếc xe của kẻ tấn công cô ấy. Một chiếc van đen, tôi có nhìn thấy biển số xe, nó được đăng ký tại bang New York, bắt đầu bằng EDE. Tôi nhớ là vì nó giống với tên truy cập vào modem Internet của tôi. EDE. Tuy nhiên, tôi lại không nhớ được những số phía sau.”

“Thế tức là anh không nhìn thấy ai, cũng không nghe thấy gì khả nghi đúng không?”

“Đúng vậy.”

Jack thất vọng ngồi sâu vào ghế.

“Cho tôi biết Charlotte thế nào rồi?”

“Tôi rất tiếc phải nói với anh điều này, nhưng cô ấy đã chết.”

Đôi lông mày của Torton run rẩy, trán xịu xuống.

“Chết ư?” Anh ta nhắc lại, người ngây ra.

Annabel tự trách mình đã không khéo léo hơn khi báo tin này với anh ta. Cô có thiện cảm với người đàn ông mà cô đoán đã độc thân từ lâu này, anh ta đã tìm được nơi cô gái điếm một bờ vai để tâm tình, ngoài những thứ khác. Quan hệ của anh với Charlotte Brimquick không chỉ là một mối quan hệ xác thịt bình thường, anh ta coi cô gái như một người phụ nữ thực sự chứ không phải là món đồ vật.

Torton bật khóc đúng lúc điện thoại của Jack bắt đầu reo. Anh liếc nhanh về phía Annabel để nói với cô rằng cô sẽ phải để ý tới nhân chứng của họ trong lúc anh ra ngoài nghe điện thoại.

Annabel ghét vai trò này.

Cô đưa cho Torton một chiếc khăn giấy.

“Tôi rất lấy làm tiếc,” cô nói, cảm thấy không được thoải mái. “Tôi đảm bảo với anh rằng chúng tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để tìm ra thủ phạm, hoặc các thủ phạm.”

“Cô ấy… cô ấy có bị đau đớn lắm không?” Anh ta nói giữa hai hàng nước mắt.

“Tôi không nghĩ vậy,” Annabel nói dối.

Jack đã quay trở lại, vừa đi vừa chạy. Anh tóm lấy cánh tay Annabel kéo cô ra khỏi bàn.

“Là MacFerney,” anh thì thầm, “ông ta vừa nhận được báo cáo khám nghiệm. Tệ hơn những gì chúng ta tưởng.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.