Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

Mùi cà phê, mì Tàu và bánh quy vòng bay khắp xưởng làm việc của Brady.

Anh ngồi trên ghế, chân gác lên bàn, điện thoại kẹp giữa tai và một bên vai, quyển sổ ghi chép đặt trên đùi.

Anh đã gọi tới ba hãng phim trong vòng một giờ nhưng chẳng có dữ kiện nào mới. Chưa ai mang đến cho anh bất cứ thông tin gì về người có tên là Leonard K. này.

“Nghe này, tên anh ta xuất hiện ở đoạn giới thiệu danh sách đoàn làm phim trong một bộ phim của anh… ừm… là Những cô nàng búp bê xinh đẹp II, anh ta được ghi là chủ nhiệm sản xuất, đừng nói với tôi là anh không có ấn tượng gì về điều đó nhé?”

Anh tự nhận mình là một phóng viên đang muốn viết bài về Rubis, ngôi sao đang lên của phim sex.

“Người ta bảo với tôi là anh ta rất thân với cô diễn viên mà tôi quan tâm, anh không có ấn tượng gì về điều đó à?” Brady nài nỉ.

Lần này, anh đã vượt qua được hàng rào các thư ký để gặp được một nhà sản xuất, anh không muốn để hắn vuột khỏi tay dễ dàng như vậy.

“Không, không chút nào. Tuy nhiên với ngôi sao đang lên của anh, tôi nghĩ là anh đã nhầm, anh bạn ạ! Cô ta không bao giờ có thể nổi tiếng được đâu! Cô ta không thích nghề này, trong lúc bị ba gã đàn ông nhét vào cùng một lúc, nếu anh không thích dù chỉ là trong ý nghĩ điều đó sẽ ngay lập tức lộ ra trước máy quay! Và khách hàng của chúng tôi thì không thích như vậy. Tuy nhiên, trong đoàn của tôi có một cô có thể sẽ nhanh chóng tỏa sáng, nếu anh muốn, chúng ta có thể sắp xếp luôn một cuộc hẹn. Anh làm việc cho báo nào ấy nhỉ?”

“Tôi là phóng viên tự do. Tôi bán bài cho những nơi quen biết. Sex lúc nào cũng giúp mọi thứ đắt hàng, tôi chắc là sẽ có cách quảng bá rộng rãi cho cô nàng của anh, tuy nhiên tôi vẫn muốn kết thúc dự án về Rubis trước đã. Nói tôi nghe làm sao liên hệ được với tay Leonard đó và tôi sẽ bắt đầu chuẩn bị cho con ngựa cái tơ của anh.”

“Quên cái gã tồi tệ đó đi! Đó là một tay bệnh hoạn.”

“Nghĩa là anh biết hắn ta.”

“Đúng vậy, một thằng ngu. Hắn nghĩ mình là một ông hoàng trong khi chẳng có gì sất!” Tay nhà sản xuất thở dài, đầu hàng. “Được rồi, tôi có một số điện thoại và địa chỉ, tôi sẽ cho anh. Nói thật, với loại người này, anh sẽ chẳng có được thứ gì tử tế đâu.”

“Dù sao tôi vẫn muốn thử.”

Brady ghi lại những thông tin người ta đọc cho anh.

“Và đừng quên tôi đấy, OK? Coi như thỏa thuận rồi nhé!”

“Tôi hứa,” anh nói dối, không hề cảm thấy tội lỗi. “Tôi sẽ chuẩn bị thật công phu cho anh vào đầu năm sau, nếu như cô bé của anh thực sự có tài như anh nói, chúng tôi sẽ đưa cô ta lên trang nhất của tất cả các tờ báo chuyên về lĩnh vực này. Một điều cuối cùng, anh có địa chỉ liên hệ của tay môi giới nào không, một tay có thể hướng dẫn tôi trong ngành công nghiệp này, một tay biết tất cả mọi thứ và tất cả mọi người?”

“Loại nào? Loại có thể đưa anh đi thăm những hãng sản xuất lớn ư?”

“Tôi thì nghĩ đến một tay hơi ngông nào đó, loại thường xuyên qua lại với những phần tử dưới đáy của ngành công nghiệp này, không xa lạ gì với những phim gonzo, anh hiểu là kiểu người nào rồi chứ? Tôi nghĩ nếu loại người này có tồn tại, thì chắc là ở New York!”

Một thoáng do dự phía bên kia đầu dây.

“Ngông cuồng và liều lĩnh kiểu đó, có, tôi có biết một gã. Một gã khủng khiếp hơn thế. Có điều là phải biết cách giăng lưới hắn. Anh sẵn sàng thử mọi thứ chứ?”

“Dĩ nhiên, lúc nào cũng vậy. Tôi có thể có số của anh ta không?”

“Kermit không dùng điện thoại. Anh phải thử vận may thôi. Nếu hắn không còn ở bệnh viện, thì chắc giờ này đang lang thang tại đảo Coney, xung quanh khu Thủy cung, hãy tìm ở quán bar hoặc những nơi bẩn thỉu nhất có thể, anh sẽ có cơ may tóm được hắn. Nếu không, hãy thử nghe ngóng xem sao.”

Brady cảm ơn rồi gác máy. Leonard là đích ngắm đầu tiên của anh.

Sau những gì đã xem vào buổi sáng, Brady chắc chắn được một điều: Kẻ hoặc những kẻ đã đưa Rubis đến với hai bộ phim cuối cùng này đã hủy hoại cô. Những bộ phim bẩn thỉu, trong đó sex bị đẩy lên đến mức cực đoan, trên một cô gái đang hấp hối, hoặc mình mẩy đầy máu, đôi khi giống như trên một con vật bị người ta cắt cổ; bạo lực góp phần tạo nên khoái cảm, một cách triệt để.

Và trong cả hai bộ phim, bối cảnh quay đều giống nhau. Brady bắt đầu từ điểm này, tình kiếm trên Intemet cái tên mà anh nhìn thấy: King. Khi chỉ đứng một mình, ở Mỹ, cái tên này phổ biến đến mức chẳng ích gì khi phí phạm thời gian vào đó. Vậy nên anh gắn nó vào tên một thành phố: Kingsville, sau đó là tên một công viên, một khu rừng, các ngọn núi, nhưng chẳng có được kết quả nào khả quan. Rubis đã đến thành phố Kingston ở tiểu bang New York nhiều lần, Brady mở danh sách các khách sạn địa phương trên màn hình và thử tìm kiếm một tòa nhà có kiến trúc tương tự trong cảnh quay. Nhưng anh nhanh chóng từ bỏ. Một hướng đi tồi.

Diễn viên ở cả hai bộ phim cũng vậy, đều giống nhau: Rubis, một cô gái khác và một toán đàn ông giấu mặt đeo khuyên, xăm mình và mặc đồ da. Anh tin chắc rằng mình phải bắt đầu tìm hiểu theo hướng này. Từ những lần đầu xuất hiện trong phim sex, Rubis đã cho thấy cô không được sinh ra để làm việc đó; mặc dù sẵn sàng làm tất cả, ánh mắt của cô vẫn lộ ra vẻ ghê tởm. Ngày nay, một nữ diễn viên phim sex cần phải tỏ ra ‘háu đói’, kể cả trong ánh mắt, một tay đạo diễn vừa mới chia sẻ với anh như vậy. Rubis không phải là một trường hợp như thế.

Tuy nhiên, điều không ổn ở hai bộ phim cuối cùng này chính là việc các nữ diễn viên khiến người ta phải chú ý quá mức. Trong những bộ phim sex thông thường, Rubis chỉ đóng vai một cô nàng khêu gợi sinh ra để mua vui cho đàn ông, mà không có bất cứ một vai trò hay mong muốn nào khác: Một cái máy tạo khoái cảm. Làm mất phẩm giá và làm nhơ nhuốc hình ảnh của phụ nữ. Ngược lại, hai bộ phim cuối cùng này lại nâng cao giá trị cuộc đời của các cô gái, khiến người ta cảm thấy cần phải quan tâm đầy đủ tới hoàn cảnh thực của họ, những người phụ nữ với cảm xúc không còn bị gạt sang một bên, những phụ nữ vẫn còn có thể cảm thấy hoài nghi.

Tiếp đó trong mỗi lần quan hệ, cảm giác của cô gái đều được nhấn mạnh thêm. Nỗi sợ hãi. Sự mong manh. Đám côn đồ vây quanh tìm kiếm một điểm yếu để rồi lao vào đó ngay khi nhận ra những dấu hiệu đầu tiên.

Đó không còn là thói thị dâm nữa mà là bệnh hoạn. Và Brady cảm thấy anh cần phải hiểu Rubis đã rơi vào bước đường này như thế nào. Trong khi ngay cả đối với những bộ phim khiêu dâm ‘cổ điển’ cô đã không thể chịu nổi, tại sao cô lại dấn thân vào sự ghê tởm này? Hai lần liền. Những bộ phim cuối cùng của cô.

Đầu giờ chiều, Brady có mặt tại Stuyvesant Town, phía Nam Gramercy, Manhattan. Khu vực xấu nhất của thành phố New York với loạt nhà xã hội mang kiến trúc của vài thập kỷ trước: Những tòa nhà sơn nâu nối tiếp nhau tạo thành một tổ hợp dài bất tận gần chín nghìn căn hộ, được chuyển đổi thành một tổng thể tiện nghi hơn vào những năm 90 dưới thời của thị trưởng Giuliani. Tuy vẫn là một khu nhà khá tệ nhưng đã trở nên sạch sẽ và an toàn hơn trước nhiều, nơi đây đã có nhiều cây cối, những công viên nhỏ và các cửa hàng, phụ nữ, trẻ em và người già đã có thể dạo chơi mà không cần phải lo lắng về sự an toàn của mình.

Brady đã phải lòng vòng gần mười phút giữa rất nhiều lối đi mới có thể xác định được tòa nhà nơi Leonard đang ở.

⬘ ⬙ ⬘

Lenny. Tao chắc chắn rằng Rubis đã gọi tên mày trong đoạn phim quay lại cảnh cô ta bị cưỡng hiếp. Mày phải có một lời giải thích cho việc đó chứ, phải không?

Anh rảo bước tiến vào tòa nhà và tìm thấy cửa căn hộ của Leonard ở tầng tám. Anh nhấn chuông nhưng không thấy ai trả lời ánh tiếp tục gọi cửa trước khi nghĩ ra một lý do: Có thể hắn đang đi làm và sẽ không về nhà trước buổi tối. Anh đang ảo tưởng điều gì đây? Rằng tất cả mọi người đều rảnh rỗi để cho anh hỏi thăm chắc?

Brady bước ra khỏi tòa nhà: Biết làm thế nào bây giờ? Để lại một lời nhắn trong hòm thư của Leonard thì thật mạo hiểm. Đó sẽ là một dấu vết, một vật chứng có thể giúp người ta xác định được danh tính của anh. Quay lại vào buổi tối chắc sẽ không khả thi, Annabel sẽ đặt câu hỏi và đó là điều anh hoàn toàn không mong muốn.

Hôm nay đành mặc kệ thế vậy. Dẫu sao vẫn còn thời gian để đến đảo Coney, nghe ngóng tin tức về gã Kermit kia và, biết đâu, tóm được hắn…

Brady rảo bước dọc theo hàng rào của một công viên dành cho trẻ em mà không để ý thấy bóng dáng vợ mình bên cạnh Jack Thayer. Hai người họ vừa trò chuyện vừa ngược lên lối đi vuông góc trước mặt anh, không hề ngước mắt nhìn lên.

Sau khi ra khỏi khu vực có cây cối rậm rạp của công viên Prospect, tuyến tàu điện rời khỏi hầm ngầm và chạy lên cao. Đảo Coney, bán đảo phía Nam New York, trước kia là một khu giải trí khổng lồ. Theo thời gian, những khu vui chơi giải trí ngày càng bị thu hẹp và đến giờ chỉ còn chiếm vỏn vẹn vài héc ta đất. Người Nga nhập cư đã xây dựng đại bản doanh của họ ở trung tâm của bán đảo này, xung quanh đó là những tòa nhà đen sì, to lớn, lừng lửng bên bờ Đại Tây Dương.

Khi nhìn thấy mấy ngọn tháp, Brady biết rằng mình đã đến nơi. Những khối gạch được nối với nhau bởi loạt cầu cạn bằng thép dài dằng dặc khiến khu nhà trông thật ấn tượng. Một khu vực thực sự tự chủ với những luật lệ riêng, băng đảng riêng, nơi ngay cả cảnh sát cũng không dám mạo hiểm.

Brady bước xuống bến tàu và nhanh chóng xuống cầu thang để ra phố.

Vào mùa hè, cả New York đều thích đến đảo Coney để tận hưởng bãi biển, những chiếc đu quay và các nhà hàng hải sản ở đây.

Mùa đông, từng cơn gió lạnh buốt quét qua các lối đi, đập vào cửa lưới sắt của những quầy hàng đã đóng cửa nghỉ đông, và chỉ có một nhúm những người có thói quen qua lại khu vực này đang đi dọc theo con đường dài lát gỗ phía trên mặt biển.

Brady không biết nên bắt đầu từ đâu. Khu Thủy cung nằm giữa một bên là những ngọn tháp trên đất liền và một bên là con đường mà mấy ông bà già người Nga thường đi dạo phía bờ biển. Con phố chính bắt đầu từ phía Đông và bên dưới lan can đường sắt trên cao là hàng loạt các quầy hàng nằm san sát nhau. Hàng trăm cửa hàng với bảng hiệu viết bằng tiếng Anh và chữ Kirin. Nếu phải tìm kiếm ở chỗ này, chắc sẽ mất đến cả tuần.

Brady quay sang phía Tây.

Công viên giải trí. Đã đóng cửa nghỉ đông. Những lối đi hẹp được quây lưới, mấy chiếc đu quay bị lật ngược hoặc phủ bạt. Một khu đất vắng vẻ và buồn tẻ.

“Hãy tìm hắn ở quán bar hoặc những nơi bẩn thỉu nhất có thể…”

Chắc chắn phải là đây.

Brady ra khỏi đại lộ Surf và đi vào một trong những phố đi bộ của khu hội chợ. Những quầy hàng khóa trái, những tấm cửa sắt đóng im ỉm nhắm mắt sụp xuống vì buồn ngủ, và hàng dãy áp phích đã bong mất một nửa bay phần phật trong gió, trông như một bộ tóc hoa râm. Chẳng có cơ may tìm thấy một quán bar nào còn mở cửa ở đây, vào thời điểm này trong năm.

Trong lúc anh đang bước dọc theo một tường rào, có tiếng chân rất nhanh đuổi theo phía sau khiến anh phải ngoái lại.

Một con chó giống Rottweiler lao ra giữa đám ô tô trẻ em rồi nhảy xổ về phía hàng rào sủa ầm ĩ, môi trễ xuống, mép sùi bọt.

“Đón tiếp rất nhiệt tình, tao sẽ quay lại sau, cảm ơn,” chàng nhà báo thì thầm.

Chẳng có ai sống ở đây. Anh bắt đầu tự hỏi liệu có thể tìm được tay Kermit này hay không.

Một chiếc quần lót nhỏ treo trên hàng rào.

Càng lúc càng hay đây.

Một tấm bảng sặc sỡ, trên đó viết: XĂM HÌNH. Một cánh cửa hẹp nhưng có vẻ như đằng sau là khoảng không rộng. Brady rảo bước. Những quầy bắn súng có thưởng, quầy bán khoai tây chiên và đồ ăn nhanh hay trò chơi trí tuệ, tất cả đều cửa đóng then cài, không có cửa sổ, cũng chẳng hy vọng chúng có thể mở trở lại trước những ngày tháng Sáu đẹp trời. Không có đám đông và những tiếng cười, khung cảnh ảm đạm ở đây như thể chất chứa nỗi u buồn của cả thế giới.

Brady quanh quẩn trong khu vực ảo não này đã chục phút cho đến lúc phát hiện ra một con phố rộng hơn và anh quyết định ngược lên đó. Những mặt tiền với lối vào bị bít kín trên vỉa hè bên phải, và những mặt tiền màu sắc sặc sỡ phía bên trái. Một tòa nhà một tầng một mặt nằm vuông góc với đại lộ chạy ngang.

Và vẫn vắng tanh vắng ngắt.

Dòng chữ FREAK SHOW[1] màu đỏ được viết trên nền vàng. Những ‘con quỷ’ được trưng bày trong hốc giường, cô gái nửa người nửa rắn và cô gái mềm, bộ sưu tập hình người đủ mọi hình thù đều ở đây. Thứ đầu tiên anh nhìn thấy qua những ô cửa sổ bẩn thỉu là chiếc mặt nạ chú hề đáng sợ và một con ngựa bập bênh kiểu cổ từ thế kỷ trước. Khu triển làm vẫn mở cửa, hàng chùm đèn nê ông nhấp nháy như để nhắc với mọi người về sự có mặt của những ‘con ma’ giữa mấy bức tường. Tuy nhiên tất cả các lối vào mà Brady nhìn thấy đều có hàng cửa sắt dài, xám xịt và lạnh lẽo chăng ngang.

Đi khỏi góc phố, anh đẩy một cánh cửa kính và bước vào một nơi giống như quán bar nhỏ. Ghế gỗ, mấy chiếc bàn tạm bợ nằm trên mặt sàn lát gạch đen trắng và một quầy bar dài bằng kẽm chạy tới tận bức tường đối diện. Vài tấm poster in hình đảo Coney từ những năm 1930, và đồ vật trang trí không có vẻ gì là mới hơn: Lại một chiếc mặt nạ chú hề, bộ sưu tập những chiếc vé đu quay cũ, mọi thứ ở đây đều phủ bụi và khiến người ta có cảm giác thời gian đang trôi qua rất nhanh.

Không có người khách nào. Thậm chí Brady còn tự hỏi không hiểu ở đây có ai phục vụ mình không nữa, trước khi một người đàn ông xuất hiện phía dưới quầy bar, tay đang gập một tờ báo. Phần râu má được tỉa nhọn khiến hai má anh ta có vẻ hõm xuống, một chiếc khuyên lớn kéo xệ dái tai phải.

Anh ta không nói mà chỉ gật đầu chào Brady.

“Chào anh, cho xin một chai Budweiser.”

Người đàn ông có kiểu đầu cướp biển tỏ vẻ đã rõ trước khi quay lại với một chai bia vừa mới mở trên tay. Anh ta tự nhiên chìa chai bia ra trước mặt Brady, cẳng tay đầy những hình xăm. Các đốt ngón tay trên cùng của bàn tay phải xăm các chữ cái H-A-R-D và A-S-S ! trên bàn tay còn lại. Một tay ‘dày dạn’ đây.

“Không biết anh có thể giúp tôi không?” Brady đánh liều hỏi. “Tôi tìm một người tên là Kermit; anh có ấn tượng gì không?”

“Dĩ nhiên rồi!”

“Anh ta hay đến đây chứ?”

“Quán của tôi là nơi duy nhất ở đây còn mở cửa vào thời gian này, vậy nên đương nhiên là có, hắn thường xuyên tới đây.”

“Những lúc anh ta không ở bệnh viện, phải vậy không?” Brady hỏi thêm khi nhớ lại những gì tay sản xuất phim đã khẳng định với mình.

Tay cướp biển tỏ vẻ ngạc nhiên. Rồi đồng tình.

“Anh muốn gì ở Kermit?”

“Thông tin. Tôi đang thu thập tư liệu về ngành công nghiệp khiêu dâm, đặc biệt là các bộ phim không chuyên. Tôi đang chuẩn bị viết tiểu thuyết,” Brady nói thêm, tìm một lý do dễ được hưởng ứng và ít đáng lo hơn so với một bài phóng sự.

“Bản thân hắn đã là một nhân vật trong tiểu thuyết rồi, hắn mới chính là người nên được anh đưa vào tác phẩm, chứ không phải những gì hắn biết! Chỉ là không ai coi mấy gã như hắn là một cái gì đó đáng để bận tâm, những người chăn ấm nệm êm trong căn phòng của mình không thể tin nổi một người như vậy có thể tồn tại trên đời này.”

“Anh thật sự biết rõ anh ta chứ?”

“Hắn thường xuyên đến đây vào mùa đông. Nhưng tôi nghĩ câu hỏi đúng ra phải là: Liệu anh, anh có biết hắn là ai không? Anh có chắc là mình muốn tiếp xúc với hắn không?”

“Anh ta là một tay anh chị à? Sao ai cũng có vẻ sợ anh ta thế nhỉ?”

Mặt tay phục vụ quán bar nhăn lại, kiểu như một nụ cười mưu phản.

“Anh có biết tại sao hắn thường xuyên phải ở trong bệnh viện tâm thần không?” Người đàn ông hỏi.

“Hoàn toàn không,” Brady thú nhận, sợ điều tồi tệ nhất có thể xảy ra.

“Thế có nghĩa là anh chả biết gì về Kermit. Vậy thì tốt hơn hết là anh nên dừng lại ở đây thôi. Tin tôi đi, thế giới này sẽ tốt đẹp hơn nếu ta không biết đến sự tồn tại của những kẻ như hắn. Hãy tưởng tượng đến những việc kinh tởm nhất anh có thể làm, và tự nhủ rằng đối với một tay như hắn, đó chỉ là bữa sáng hằng ngày.”

❀ ❀ ❀

[1] là triển lãm những hình người quái dị để gây sốc cho người xem.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.