Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Hai cái bóng luồn lách giữa những ngôi mộ xám xịt.

Dật dờ như bóng ma.

Brady giúp cô gái chạy trốn, anh kéo cô ta qua bức tường thấp và họ chỉ dám dừng lại để hít thở khi đã ngồi trong chiếc xe 4x4.

Khi hơi thở đã trở lại bình thường, Brady nổ máy, rẽ sang phía Nam rồi phía Đông để tới những con phố náo nhiệt hơn.

Cô gái trẻ run lên cầm cập, quấn chặt mình trong tấm ga đầy vết máu.

“Cảm… cảm ơn…” cuối cùng cô ta cũng có thể lên tiếng sau năm phút đồng hồ.

“Cô tên là gì?”

“Lydia.”

Brady liếc nhanh hành khách trong xe.

Khoảng hơn hai mươi tuổi một chút. Tóc nâu dài, tóc mái cắt bằng phía trên đôi mắt to tròn đang dò xét cảnh vật xung quanh. Mặt cô vẫn giàn giụa nước mắt, cô lặng lẽ khóc.

“Kết thúc rồi Lydia, cô được an toàn rồi.”

“Cho tôi xuống đại lộ Ocean Parkway là được rồi.”

“Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện, cô cần phải được chữa trị.”

“Không cần đâu,” cô ta vừa đáp vừa cố nén cơn nức nở.

“Lydia, những vết thương của cô có thể rất sâu và bị nhiễm trùng!”

“Tôi tự xoay xở được.”

Brady vừa tập trung quan sát đường vừa chú ý đến cô gái trẻ.

“Cô đang hoảng sợ, tôi hiểu,” anh tiếp tục, “nhưng cô vẫn phải đi khám.”

“Nỗi sợ hãi sẽ không bao giờ chấm dứt,” cô thì thầm. “Nhưng người ta có thể sống với nó.”

“Cần phải đi tố cáo,” đột nhiên Brady phản ứng lại. “Cô là nạn nhân của một vụ bạo hành, cô có thể bắt chúng phải ngồi tù.”

“Dĩ nhiên…”

“Tôi không đùa đâu, Lydia, đây chính là cơ hội để bắt được chúng! Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện, họ sẽ gọi cảnh sát để…”

“Thế còn anh, anh sẽ chuồn đi ư?”

Brady há hốc mồm, xấu hổ.

“Tôi không thể ở lại,” anh thú nhận.

Lydla cười khẩy:

“Và tôi sẽ là người phải báo cảnh sát ư? Trông chờ vào họ!”

“Điều này rất quan trọng, những gã đó có thể sẽ lại làm việc ấy, với những cô gái khác, cần phải hành động!”

“Chúng sẽ tiếp tục, chúng chỉ chuyên làm chuyện đó thôi mà.”

Brady nhìn cô ta chằm chằm.

“Làm sao cô biết?”

“Tôi biết chúng là ai, tất cả mọi người nơi tôi sống đều nghe nói đến chúng.”

Brady chỉ nghe được có một nửa, anh cảnh báo:

“Đừng về nhà cô ngay lúc này. Phải chờ đến khi chúng quên cô đi. Hãy đến nhà người bà con nào đó.”

Nghe thấy những câu này, Lydia hít mạnh một hơi, cố gắng kiềm chế những giọt nước mắt đang trào ra và lăn dài hai bên sống mũi. Cô nắm chặt tay, đặt lên môi, để giấu đi hai hàng nước mắt đang tràn xuống ngay khi cô mở miệng.

“Dù tôi có đi đâu chúng cũng sẽ tìm thấy tôi…” cô nói, suy sụp xúc động quá mức.

Brady đi chậm lại. Anh không rẽ theo hướng bệnh viện mà đợi cho đèn chuyển sang màu đỏ để dừng xe lại. Anh chợt có chút nghi ngờ.

“Lydia, cô sống ở đâu?” Anh muốn biết.

Cô gái cố gắng điều hòa lại hơi thở để có thể nói chuyện.

“Được rồi…” cô rên rỉ. “Để tôi xuống đây được rồi.”

“Cô đang không được khỏe.”

Cô với lấy tay nắm cửa kéo ra nhưng cửa vẫn không mở.

Brady vẫn để tay trên chiếc chốt cửa chung của xe.

“Cô sống ngoài đường đúng không?” Anh hiểu ra.

“Để tôi đi!” Lydia hét lên.

“Có phải Termite đã bán cô cho lũ quỷ đó không? Hay là Will? Teddy?”

Lydia co rúm lại dưới lớp vải. Cô dần ngừng khóc và quay đầu về phía Brady.

“Anh biết bọn họ à?” Cô hỏi nhỏ.

“Tôi đã từng gặp họ. Như vậy là cô sống ngoài đường. Thi thoảng ở dưới lòng đất nữa, đúng không?”

Cô nuốt đánh ực, coi đó như câu trả lời và khép chặt tấm vải đang quấn quanh người mình. Ngực cô lộ ra, phẳng lì. Một vệt máu hằn lên bên mạng sườn. Anh chỉ ngón tay vào vết máu:

“Cô cần phải…”

“Không cần bệnh viện đâu,” cô dứt khoát, vẫn với giọng khẽ khàng.

Brady thở dài thật lâu, mắt đăm đăm nhìn ngã tư trước mặt.

Đèn đã chuyển sang màu xanh.

Anh quay vô lăng và đậu chiếc BMW bên lề đường rồi nhổm dậy ra khỏi xe:

“Đợi tôi ở đây, tôi quay lại ngay thôi.”

Anh bước ra khỏi cửa hàng tạp hóa, gần như chắc chắn rằng người khách quá giang đã biến mất.

Vậy nhưng cô ta vẫn đợi anh, không động đậy.

Anh đặt chiếc túi giấy lớn xuống giữa hai người và lái xe đi tiếp cho tới khi nhìn thấy thứ anh muốn tìm.

“Anh đi đâu vậy?” Lydia lo lắng.

Brady rẽ xuống bãi đậu xe của một khách sạn giá rẻ dành cho cánh lái xe và đi về phía quầy lễ tân để thuê một phòng mà anh trả bằng tiền mặt.

Anh giúp cô ta trèo lên tầng và khóa trái cửa lại sau lưng. Chiếc túi giấy mà anh vừa dốc ngược xuống đệm đựng băng dính y tế, thuốc khử trùng, bông, cả nước và mấy hộp bánh gạc.

“Rửa vết thương của cô đi,” anh vừa nói vừa chỉ vào nhà tắm. “Sau đó thì băng lại bằng cái này, đừng có tiết kiệm. Nếu cô muốn nghe ý kiến của tôi thì sớm muộn gì cô cũng phải đi khâu các vết thương lại thôi.”

Lydia nghe lời và đi vào nhà tắm.

Vòi hoa sen xả nước thật lâu.

Khi cô ta quay trở lại, trần truồng, những miếng gạc đã được dán lại bằng băng dính y tế. Brady thấy không thoải mái và phải nhìn đi chỗ khác khi cô ta đến ngồi xuống giường.

“Sáng mai tôi sẽ quay lại để mang quần áo đến cho cô,” anh nói.

Đúng lúc anh định đi, cô ta liền nắm lấy cổ tay anh.

“Anh ở lại đi.”

“Tôi không thể…”

“Làm ơn, hãy ở lại thêm chút nữa.”

Anh thầm nghĩ đến vợ mình. Chắc cô đã ngủ rồi. Cô có đang lo lắng gì không?

Dạ dày anh bỗng quặn đau.

Anh không thể tiếp tục sống thế này lâu nữa, với tất cả những căng thẳng trong lòng.

Vậy phải làm gì bây giờ? Báo cảnh sát ư? Vì lý do gì? Bị đe dọa ư? Và kể ra tất tần tật?

Brady nhìn Lydia, lúc này đang khẩn khoản để anh đừng đi.

Những vết thâm đen hằn trên khuôn mặt cô ta.

“Cho đến lúc cô ngủ thôi,” anh nhượng bộ rồi ngồi dựa vào thành giường.

Cô ta vẫn không chịu thả tay anh ra.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.