Annabel và Jack cùng sửa soạn trong lúc ngồi phía sau một chiếc xe thùng đang lắc lư. Người phụ nữ trẻ buộc những bím tóc dài bằng một sợi dây chun và chỉnh lại áo gi lê chống đạn trước khi mặc ra ngoài chiếc áo gió màu xanh nước biển có đòng chữ NYPD màu vàng phía sau lưng. Bốn người đàn ông không kể người lái xe cùng hộ tống họ, tất cả đều mặc trang phục tác chiến, được trang bị vũ khí hạng nặng và mũ bảo hộ. Chiếc xe thùng thứ hai theo sau họ và một ô tô cảnh sát đi trước có nhiệm vụ mở đường, còi hú và đèn hiệu xuyên thủng màn đêm đang buông xuống.
Jack cúi về phía nữ đồng nghiệp. “Đừng quên những lời dặn dò nhé: Chúng ta phải ở phía sau, chúng đều là những tay chuyên nghiệp đấy, Triponelli không phải kẻ hiền lành và rõ ràng là người anh em của hắn còn kinh khủng hơn thế!”
“Đừng lo, em sẽ không để mình gặp nguy hiểm gì đâu.”
“Vậy nhưng những lúc tập dượt để tự vệ, lúc nào em cũng làm điều ngược lại!” Jack nhắc lại, muốn làm không khí dịu đi.
Annabel lúc này đang tập trung cao độ và không nhận thấy vẻ hài hước ở Jack.
“Em hiểu rất rõ thế nào là đánh giáp lá cà, nhờ những năm tập quyền Thái ở câu lạc bộ? Nhưng trường hợp này thì khác!”
Jack trả lời cô bằng một nụ cười.
Đây là lần đầu tiên họ cùng nhau tham gia một đợt ra quân kiểu này. Căng thẳng như lây lan từ người này sang người kia, không khí trở nên ngột ngạt, khó thở hơn.
Những con phố của quận Queens nhanh chóng nối đuôi nhau. Lúc tiến đến gần khu phố có mục tiêu, Jack nói với người lái xe, cũng là người kiểm soát bộ đàm:
“Anh hãy bảo đồng nghiệp của anh tắt còi đi, tôi không muốn mọi người nghe thấy chúng ta ngay từ đầu đại lộ!”
Đoàn xe ngay lập tức trở nên yên lặng và lúc này chỉ còn được vây quanh bằng những ánh đèn đủ mọi màu sắc.
“Tiếp cận mục tiêu trong vòng chưa đầy ba mươi giây nữa!” Người đội trưởng thông báo.
Chiếc ô tô dẫn đầu dừng lại trước căn nhà, hai người đàn ông lao về phía cửa ra vào, súng tiểu liên bên mạng sườn. Hai chiếc xe hòm phong tỏa con phố trong lúc cảnh sát của SWAT tỏa đi chặn các lối ra vào. Miếng vải trùm mặt phía dưới mũ của họ chỉ để chừa ra hai cái lỗ để nhìn. Annabel, súng trên tay, đi sau Jack phía cuối đoàn người.
Trong lúc một người trong đội chuẩn bị dụng cụ, sẵn sàng để phá cửa, người đội trưởng hét lên:
“CẢNH SÁT NEW YORK!”
Dụng cụ phá cửa làm vỡ tay nắm và phá tan ổ khóa. Những chiếc bóng ùa vào hàng hiên, đèn dưới nòng súng sáng lên, ống ngắm laser quét qua từng mét vuông.
“CẢNH SÁT!” Có tiếng hét phát ra từ phía trong.
Đến lượt Jack bước vào nhà. Annabel tập trung vào hơi thở của mình, không được để mất kiểm soát, cô chĩa khẩu Beretta về phía mấy chiếc ghế trong phòng khách. Trống không. Tất cả mọi người khẩn trương tiến vào, kiểm tra những cánh cửa mà họ đi qua, một cuộc đột nhập chớp nhoáng và đầy uy lực.
Đột nhiên có tiếng ầm ầm nổi lên từ hành lang, một loạt những âm thanh dữ dội như khoan thủng màng nhĩ Annabel.
“TIẾP XÚC MỤC TIÊU!” Một giọng nói hốt hoảng vang lên.
Ngay lập tức loạt đạn của tiểu liên HK MP-5 như hút hết không khí xung quanh nữ thám tử. Cô nghĩ rằng mình đã nhìn thấy những viên đạn bay rồi ghim vào tường trước khi một phát súng dài và bớt khô khan hơn đột nhiên chiếu sáng căn nhà.
Là một cây súng nạp đạn kiểu bơm, cô hiểu ra.
Một bàn tay nắm lấy cổ áo chống đạn của cô rồi kéo cô lùi lại đằng sau.
Là Jack.
Họ vừa bắn vừa lùi.
Trong vòng mười giây, tất cả mọi người đều đã ra khỏi căn nhà Annabel nhìn thấy hai người trong đội kéo một người bị thương đang co quắp và rên rỉ.
“Gọi cấp cứu! Người đội trưởng hét lên.” Taylor và Padoue chặn hậu ở sân sau, Golding, Lyle và Mortisson phía trước, những người khác chăng dây bảo vệ! Gọi chi viện đến sơ tán hàng xóm! Và gọi cấp cứu! Nhanh lên!
Tiếng bộ đàm liên tục vang lên, mọi người chạy quanh tòa nhà liên tục hỏi thăm tình hình. Ai đã bị bắn? Trong nhà có bao nhiêu mục tiêu? Cú bắn trả có trúng ai không?
Annabel cùng Jack nấp sau một chiếc ô tô.
“Anh em nhà Triponelli đã chiếm được lợi thế,” cô bình luận sau khi lấy lại được chút bình tĩnh và sáng suốt. “Anh có thấy chuyện gì đã xảy ra không? Một người của mình đã bị hạ, không biết họ có kịp bắn hạ tên đã nổ súng không?”
“Anh cũng không biết,” Jack vừa nói vừa ngó đầu lên quan sát căn nhà, “nhưng sao bỗng nhiên căn nhà lại im ắng đến kỳ lạ thế nhỉ?”
Những chấm đỏ của ống ngắm laser in hình trên khắp mặt tiền.
“Thật là lộn xộn!” Annabel nói. “Em vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh đã đẩy em ra ngoài. Anh ổn không?”
“Anh không nghe rõ nữa, còn lại mọi thứ đều ổn.”
“Anh có nghĩ chúng sẽ diễn lại trận Fort Alamo[1] với chúng ta không?”
“Anh hy vọng chúng sẽ nhận ra rằng kháng cự cũng vô ích và sẽ nhanh chóng giơ cờ trắng đầu hàng, anh không muốn trận chiến diễn ra ở ngay giữa khu dân cư thế này!”
Năm phát súng nổ từ phía trong nhà, phá vỡ một cửa kính, mấy viên đạn rít lên xung quanh hai thám tử và cắm vào chiếc xe thùng phía sau họ.
Tuyên chiến.
❀ ❀ ❀
[1] là cuộc vây hãm tại Alamo (tháng Ba năm 1836). Đây là một sự kiện lớn trong cuộc chiến tranh giành độc lập của Texas và quá trình thành lập một nước Cộng hòa Texas độc lập với Mexico, nhờ hỗ trợ về tài chính và chính trị của Hoa Kỳ. Trận chiến được người Mỹ như biểu tượng của sự phản kháng trong tuyệt vọng.