Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53

❊ ❊ ❊

Bị chính những lời nói dối của mình cầm tù.

Rất trớ trêu, Brady tự nhốt mình trong lồng, đằng sau những song sắt của sự giả dối mà anh vô cùng căm ghét. Ngay từ đầu, khi nói dối vợ, anh đã dần tạo ra sự ngờ vực này, trở nên xa lạ với chính đời sống vợ chồng của mình. Vào sáng thứ Năm hôm nay, anh lại tiếp tục diễn vở kịch hạnh phúc.

Anh muốn nằm dài ở nhà, mệt nhoài vì những gì vừa trải qua chỉ trong có vài ngày, vậy mà thay vào đó, anh lại đang phải tay trong tay đi dạo tại công viên Prospect với Annabel và nghe cô hớn hở dự tính cho kế hoạch đi nghỉ sắp tới.

Ban đêm của Brady đầy những người phụ nữ bị giết, lũ ma cà rồng nhuốm máu, chúng đang làm ô uế tinh thần anh, trong khi đó, Annabel vẫn đang nỗ lực thoát khỏi những cuộc điều tra, để có thể tận hưởng thời gian bên anh.

Anh không thể nói với cô, liều lĩnh tin vào sự đồng phạm của cô, và thay vì chia sẻ với cô để tự giải phóng mình, anh lại phải đối mặt với cả cô và điều đó khiến áp lực đè lên anh càng lớn hơn.

Annabel chưa nhận thấy gì.

Nhưng điều đó sẽ không kéo dài lâu. Brady hiểu rõ vợ mình, cô có thể thức dậy vào lúc sáu giờ sáng, với các bài tập thể dục, với công việc và cùng một quyết tâm giữ lửa cho tổ ấm của mình. Annabel là một con người có bản tính nổi loạn, hệ thống này đã khiến cô bị rối loạn và để vượt qua được điều đó, cô đã chất đống xung quanh mình những thói quen mà bản thân cũng không nhận ra. Nhưng cô sẽ chỉ mù quáng trong một thời gian ngắn trước vở kịch mà chồng mình đang diễn, cô sẽ không bị lừa lâu nữa.

Một là anh thú nhận với cô tất cả, hai là giải quyết vấn đề càng nhanh càng tốt.

Tất cả những chuyện này đã kéo dài quá lâu rồi.

Cô có thể sẽ hiểu ra.

Rằng mình đã liên hệ với một cô diễn viên phim sex trong khi không thực sự biết mình có làm phóng sự về đề tài đó hay không ư? Rằng mình đã đồng ý đến gặp cô ta ở một nơi hoang vắng ư? Rằng mình đã bỏ trốn khi cô ta tự bắn một phát vào giữa mặt ư? Rằng ngay từ đầu mình đã nói dối cô ấy, hết lần này đến lần khác, trong khi vẫn dám nhìn chẳng vào mắt cô ấy ư?

Anh không chỉ có nguy cơ bị mất lòng tin của cô.

Đến trưa, Annabel năn nỉ để họ đến ăn trưa tại nhà hàng gần đó, một nơi dễ chịu với những món ăn mới lạ.

Trong lúc đợi đồ ăn, Brady hỏi, “Cuối cùng thì hôm trước em đã ghé qua nhà bà ngoại phải không?”

“Vâng. Bà đã giải thích cho em về ngôi sao năm cánh.”

“Đó có phải là một hướng điều tra tốt không?”

“Không. Điều đó chẳng dẫn tới kết quả nào hết, tuy nhiên em phải thú nhận là em đã không đào sâu theo hướng đó.”

Brady bỗng nhận ra rằng anh không thể thoát khỏi câu chuyện này. Vậy nhưng anh vẫn cố gắng tránh xa nó:

“Thấy em đến chắc bà Mae vui lắm nhỉ!”

“Bà trách em ít đến thăm bà. Bà bảo em không phải là ‘người của gia đình’. Đây không phải là vấn đề tình cảm, chỉ là em không biết lấy đâu ra thời gian.”

Brady nắm tay vợ và nhẹ nhàng siết lấy.

“Anh rất vui vì mình sẽ cùng đi nghỉ,” anh thật lòng thú nhận.

Chuyến đi này sẽ giúp anh gột rửa những sai lầm của mình. Sẽ giúp họ gần nhau hơn. Anh sẽ quên câu chuyện khủng khiếp này đi và, khi quay trở lại, anh sẽ là một con người mới.

Với điều kiện anh phải giải quyết xong mọi chuyện trước khi đi.

Buổi chiều, họ nằm dài trên tràng kỷ, đọc tạp chí, rồi vừa nghe nhạc vừa ngủ gà gật, sau đó hai người cùng nhiệt tình vào bếp. Annabel đã mời Jack đến ăn tối.

Như thường lệ, anh đến có một mình.

Trong suốt buổi tối, họ uống hết ly này đến ly khác, ăn hết một con gà tẩm gia vị mà Brady đã chuẩn bị và cười nói vui vẻ.

Brady thư giãn, tận hưởng khoảng thời gian dễ chịu.

“Thế nào Brady, anh vẫn thường xuyên đi vắng thế à?” Thayer hỏi giữa hai lần nhấp môi một loại rượu vang California.

“Gần đây thì ít hơn, tôi ở Tây Ban Nha hồi tháng Mười một, và tôi nghĩ là sớm nhất cũng phải sau tháng Hai tôi mới đi tiếp.”

“Tây Ban Nha à?” Thayer huýt sáo. “Trong vòng cả tháng trời ư, xem anh kìa!”

“Mười lăm ngày, không nên lạm dụng những điều tốt đẹp,” chàng nhà báo đùa. “Lần này tôi nghĩ mình sẽ loanh quanh ở New York một thời gian, tôi hơi mệt mỏi.”

“Làm sao người ta có thể mệt mỏi cho được với một nghề tuyệt vời đến thế?”

“Mọi thứ dồn lại thôi, làm việc hùng hục, không nghỉ ngơi, năm này sang năm khác, thời gian bắt đầu ăn mòn mọi thứ. Tôi đang ở đáy rồi, tôi cần phải nghỉ ngơi.”

Jack gật đầu.

“Anh có lý, điều đó sẽ khiến cô vợ nhỏ bé của anh thấy vui vẻ hơn!”

“Nhỏ bé ư?” Annabel nhấn mạnh.

“Ồ xin lỗi! Nhưng đừng bắt bẻ anh thế chứ.”

“Thế còn anh, Jack, bao giờ thì anh giới thiệu với chúng tôi bà Thayer đây?” Brady xen vào.

Tiếng cười ngưng bặt. Ánh mắt khó chịu của Thayer hướng về Annabel. Brady biết rằng vợ mình có một mối quan hệ khá đặc biệt với người đàn ông này. Mối quan hệ giữa những người cảnh sát đồng nghiệp, với mười giờ làm việc bên nhau mỗi ngày, cùng nhau chia sẻ những điều tồi tệ nhất, cùng suy nghĩ để giải quyết các vụ án, đoàn kết với nhau trước những thất bại. Tóm lại là những đồng đội nói được với nhau điều họ không thể thú thật với bạn đời của mình.

Brady không hề ghen với Jack, nghề nghiệp của họ cần đến một mối quan hệ như vậy và điều đó giúp Annabel giữ được cân bằng.

“Một ngày nào đó, có lẽ vậy,” Jack vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào ly rượu không rời.

Tiếng chuông vang lên trong căn hộ.

“Anh đang chờ ai ư?” Annabel ngạc nhiên nhìn chồng.

“Không. Cứ ngồi đi, để anh ra.”

Anh đứng dậy và tiến về phía cửa ra vào. Anh không thích điều này.

Không phải Bộ tộc chứ, không phải ở đây, ở nhà mình. Mình đã nói rõ rồi mà.

Anh mở cửa, không nhìn thấy ai, anh bước ra thềm nghỉ.

Một chiếc phong bì được đặt trên bậc thang trên cùng. Anh chú ý để Jack và Annabel không thể nhìn thấy rồi cầm lấy nó.

Tấm bưu thiếp trên đó có hình một tấm bia mộ. Sau lưng là những dòng chữ uốn lượn được viết rất đẹp:

“Đêm mai, nghĩa trang Greenwood, trước cửa nhà nguyện. 23 giờ.”

Chúng đã đến tận nhà anh.

Phớt lờ lời cảnh báo của anh. Anh đã cảnh báo chúng rằng nếu chúng không biến mất hẳn khỏi thành phố này, anh sẽ tính sổ với chúng.

Brady đã nói lại nhiều lần với gã đàn ông to lớn, người đã dùng súng đe dọa anh, để hắn không bỏ sót câu nào trong lời nhắn của anh. Và anh đã kết thúc bằng một lời đe dọa:

“Nếu chúng mày đến nhà tao hoặc đến gần vợ tao chỉ một lần nữa thôi, tao sẽ giết chúng mày. Tất cả chúng mày.”

Đến lượt mình, chúng vừa cho anh thấy chúng có thể đến gần hang ổ riêng của anh.

Đây là cuộc chiến giữa các con đực với nhau ư? Ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng đây?

“Anh yêu ơi?”

Annabel tiến về phía anh. Anh vội giấu chiếc phong bì và tấm bưu thiếp vào túi sau quần bò rồi quay về phía vợ.

“Ai thế?” Cô hỏi.

“Mấy thằng bé nghịch chuông ấy mà. Chúng nó chạy mất rồi, nào, mình vào thôi.”

Vào nhà rồi anh cài cả hai chốt cửa. Brady thấy không thoải mái. Một cảm giác thất vọng tràn ngập trong anh. Anh vào toa lét và nhốt mình trong đó.

Tự đáy lòng, anh cảm thấy cơn cuồng nộ đang gào thét, lũ ma cà rồng này đã đánh thức con thú trong anh.

Và giờ đây, nếu như anh muốn chấp nhận được loài người, muốn chấp nhận được chính bản thân mình, anh sẽ phải săn đuổi chúng. Dĩ nhiên con người không phải là kiểu mẫu về mặt tư cách đạo đức, bản thân phim sex đã cho thấy những khiếm khuyết trong sự phát triển của con người, nhưng Bộ tộc không phát tán sự nguy hiểm và nỗi sợ chết mà là thứ khác. Chúng đã bóp chết mọi hy vọng trong những tế bào sâu kín nhất của con người. Chúng ban phát nỗi sợ sống.

Đột nhiên, ở giữa nhà tắm, Brady cảm thấy mọi cảm xúc hỗn mang mà anh cố gắng kìm nén từ một tuần nay bỗng dưng bùng phát dữ dội.

Từ vụ tự tử của Rubis đến chuyến lang thang tại một nơi như trong khoang tối của một con tàu đắm hay chính buổi tối kinh hoàng của anh tại Catskill, rồi đến cuộc phiêu lưu của anh dưới lòng New York. Một cái gì đó đã mở ra trong anh, thứ gì đó thuộc về ý thức. Như thể anh vừa trải qua đoạn mở đầu.

Mỗi một hơi thở của anh, mỗi một phần nhỏ trong con người hiện tại của anh đều lấy lại được tầm quan trọng của nó.

Sức mạnh của nó.

Anh đã tái sinh.

Và anh hiểu rằng ngoài tổn thương tinh thần mà anh đang phải đối mặt và ngoài lòng căm thù của anh đối với Bộ tộc anh đã hành động, đã ngoan cố lao vào vòng xoáy độc hại này là vì Rubis đã dồn anh đến chỗ phải tái sinh lần nữa. Đến chỗ tìm kiếm ở anh một tia sáng mà trước đây chính anh đã thổi tắt.

Tất cả những năm vừa qua, khi nỗ lực hoàn thành các bài phóng sự trong một khuôn khổ nhất định, không có bất cứ nguy cơ nào, khi cố gắng tìm kiếm một vị trí trong đời sống vợ chồng để có thể buông mình vào đó thật thoải mái… Rubis đã khuấy động cuộc đời anh để giũ bụi cho nó.

Bản thân Bộ tộc, khi bắt anh phải đối mặt với những khiếm khuyết của chính bản thân mình, đã khiến niềm tin nơi anh bị lung lay và buộc anh phải làm sống lại con người của lý trí mà anh đã từng là trước đây, trước khi ngủ quên trên thành công.

Anh đã ra khỏi giấc ngủ dài, và đang tận hưởng từng giây từng phút tất cả những hành động đang dần định hình trong anh.

Đây chính là lúc cần hành động. Chúng không muốn nghe theo lời mình. Chúng đã tới tận đây. Tốt thôi. Đã đến lúc phải tính sổ với chúng rồi.

Brady lau nước mắt.

Quyết tâm đã quay trở lại với anh.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.