Jack Thayer nghe Annabel kể lại mọi chuyện. Anh lắc đầu.
“Cô gái này là một ca đặc biệt!” Anh bình luận. “Diễn viên phim sex, hoang tưởng mình bị quỷ ám, và cuồng dâm, theo như lời của tay hàng xóm.”
“Về điểm cuối cùng này, em cảm thấy không chắc lắm, hắn có thể đã nói dối anh.”
“Anh thấy chẳng có lý do gì khiến hắn phải bịa ra câu chuyện đó vì suy cho cùng hắn cũng chẳng được lợi lộc gì! Tuy nhiên, hắn đã nói dối khi khẳng định mình không quan hệ với cô ta, điều này thì anh chắc chắn. Một gã đáng thương hại, khi một cô gái đẹp chủ động mời hắn làm tình như vậy, chỉ để làm hắn sung sướng, tội gì mà hắn từ chối chứ?”
“Jack! Em có thể liệt kê đến mười lý do chính đáng để không làm việc đó! Thứ nhất, họ không quen biết nhau, thứ hai: Hắn biết cô ta là diễn viên sex, hắn không muốn liều…”
“Đúng là cách nhìn của phụ nữ,” Thayer ngắt lời. “Một người đàn ông, nếu thực sự là đàn ông, không phản ứng như vậy. Làm một cú, kiểu như vậy, chỉ để được thoải mái một chút, với một cô gái đẹp, đó là dịp may của đại đa số đàn ông! Hơn nữa lại là một diễn viên khiêu dâm? Điều đó có nghĩa là cô ta rất táo bạo!”
Annabel dựa lưng vào cửa xe, vẻ không mấy bị thuyết phục.
“Anh cứ đi thẳng đi,” cô chỉ đường. “Em muốn qua đồn một chút.”
“Thế còn vụ cướp? Tay chủ quán đang đợi chúng ta ở cửa hàng của hắn để cung cấp lời khai!”
“Em sẽ gọi cho Attwel để anh ta nhận vụ này vào trưa nay, anh ta hẳn sẽ hài lòng nếu có thể nâng cao thành tích bằng một vụ ngon ăn. Còn về vụ trộm, Woodbine đã cử một sĩ quan của đội tuần tra đến đó rồi, dù sao đi nữa chúng ta cũng sẽ chẳng bao giờ thực sự điều tra được gì ở đó, anh biết mà.”
“Vụ đó xảy ra ở đường phía Tây công viên Prospect, là gia đình của một thành viên hội đồng thành phố, chính vì thế mà Woodbine muốn thám tử điều tra có mặt, đó là một thông điệp chính trị?”
“Vậy thì hãy để những người giàu có, thế lực đó chờ đợi một lần cho đến khi vụ việc của một cô gái đáng thương được giải quyết đi!”
“Em không thấy mình đang làm quá nhiều trong khi em vẫn khăng khăng theo giả thiết đây là một vụ tự tử ư?”
“Em bắt đầu có cảm tình với cô gái. Em luôn cảm thấy hứng thú trước những hoang tưởng thần bí đã xâm chiếm cuộc sống của họ từ khi họ bắt đầu phô diễn thân thể mình trước máy quay.”
Thayer lắc đầu, khó chịu trước thái độ của người đồng nghiệp, vậy nhưng anh vẫn tiếp tục đi về phía đồn cảnh sát.
“Một ngày nào đó,” lát sau anh nói, “em sẽ thiêu rụi sự nghiệp của mình đấy, hãy tin lời của một cảnh sát có kinh nghiệm. Nếu cứ làm theo ý thích, em sẽ vượt quá giới hạn đấy.”
Kho lưu trữ của đồn cảnh sát 78 được dùng để chứa tất cả những đồ vật bị tịch thu hoặc tạm giữ: Vật chứng và những mẫu vật được niêm phong của các cuộc điều tra đang tiến hành, trong lúc chờ được đem tới lưu trữ tại một trong số các kho của NYPD. Annabel vừa mở chiếc thùng các tông có chứa những vật được tìm thấy trên thi thể của Sondra Weaver. Cô lấy ra chiếc điện thoại di động. Nó sáng lên ngay khi cô nhấn nút, vẫn còn một chút pin.
“Em định làm gì vậy?” Thayer hỏi từ phía sau.
“Em xem có số điện thoại nào được lưu lại ngoài phần danh bạ không, những người mà cô ta thường xuyên liên lạc.”
“Rồi sao?”
“Câu trả lời là: Có. Em có hai số ở đây. Của một tay ‘Lenny’ nào đó và một cô tên là ‘Charlotte’. Rõ ràng là những ngày gần đây cô gái đã gọi cho cô Charlotte này không ít.”
Annabel chép lại các số điện thoại và kiểm tra phần tin nhắn - bộ nhớ trống không.
“Lenny có thể là tay người yêu, người trong ảnh,” Jack đưa ra giả thiết.
“Vì thế nên chúng ta sẽ bắt đầu với Charlotte. Có thể là cô bạn gái thân nhất? Hoặc một người chị?”
“Anna, hãy đợi có kết quả ADN đã. Nếu đúng là cô ta, chúng ta sẽ liên hệ với gia đình nạn nhân, chúng ta sẽ tìm hiểu những chuyện trước đây của cô ta, như vậy mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
“Cả anh và em đều biết đúng là cô ta. Em không cần phải có khuôn mặt của cô ta trên bàn mổ tử thi mới chắc chắn về điều đó.”
“Nếu thế thì tại sao lại phải hấp tấp như vậy, trong khi em vẫn tin đây là một vụ tự tử?”
Annabel nhìn chằm chằm vào điện thoại di động của chính mình.
“Vì em thấy ngờ vực,” cô thú nhận. “Và… em không biết phải giải thích với anh thế nào, nhưng có một cái gì đó tuyệt vọng trong căn hộ đó, nó làm cho em cảm thấy thế nào ấy. Em muốn biết cô gái đó là ai. Nghe này, chúng ta quyết định thế này nhé: Ta đào sâu theo hướng hai cái tên và nếu không đạt được kết quả nào, chúng ta sẽ dừng lại, khi có báo cáo ADN em sẽ thông báo cho gia đình người chết, và vụ này sẽ được xếp vào hàng núi những trường hợp tử vong ta phải cho vào dĩ vãng mà thậm chí không biết đến một phần nhỏ sự thật đằng sau đó.”
Jack Thayer buồn bã nhìn Annabel. Sau đó anh lắc đầu rồi đến thân tình vỗ vai cô, để an ủi đồng nghiệp, người có cái đầu nhiệt huyết và trái tim đôi khi nhạy cảm quá mức cần thiết trong nghề này.
⬘ ⬙ ⬘
Một giọng nói the thé cất lên sau ba hồi chuông:
“Vâng?”
“Charlotte phải không?”
“Ai vậy?”
“Thám tử O’Donnel, Sở Cảnh sát New York, tôi cần nói chuyện với chị một lát.”
“Có chuyện gì vậy?”
“Cô đang có mặt ở thành phố chứ?”
“Để làm gì?”
“Nghe này, nếu như cô cứ trả lời từng câu hỏi của tôi bằng một câu hỏi khác thì sẽ rất mất thời gian đấy. Cô đang ở đâu?”
“Ừm… nhà tôi, tại Bắc Bergen, New Jersey.”
“Rất tiết, cô là người thân của Sondra Weaver phải không?”
“Đó là bạn tôi. Có chuyện gì với con bé à? Đúng vậy không? Ôi, chó chết thật!”
“Tốt nhất là chúng ta nên gặp nhau, cho tôi địa chỉ của cô, chúng tôi sẽ qua đó.”
Jack ném ánh mắt u ám về phía Annabel. New Jersey hoàn toàn không nằm trong phạm vi thẩm quyền của họ.
“Làm sao tôi biết chị có đúng là cảnh sát không? Tôi sẽ không nói địa chỉ cho một người không quen biết qua điện thoại!”
“Tôi sẽ cho cô một số điện thoại, đó là số tổng đài của đồn của chúng tôi; nếu muốn, cô có thể đến đây. Tại Brooklyn.”
“Lại còn thế nữa. Chị không có chỗ nào gần hơn à?”
“Cô nghe này, chuyện này rất quan trọng. Tôi có thể tìm kiếm qua số điện thoại để lần tới tận nhà cô, nhưng nếu cô không hỗ trợ công việc của chúng tôi, tôi sẽ coi như cô không chịu hợp tác, tôi nghĩ cô hiểu điều đó có nghĩa là gì chứ?”
“Được rồi, đừng vội bực mình. Nói tôi nghe, con bé không sao chứ, Rubis ấy?”
“Địa chỉ của cô thế nào?”
Người phụ nữ phía bên kia đầu dây thở dài. Cuối cùng cô ta cũng cho Annabel biết có thể tìm mình ở đâu. Annabel cúp máy sau khi cho hay họ sẽ ngay lập tức lên đường.
Jack theo sau Annabel.
“Bắc Bergen là hàng dãy nhà trọ nằm lẫn giữa loạt nhà hàng dành cho khách đi đường, đường cao tốc và đầm lầy! Anh không thích chỗ đó,” anh thú thật.
⬘ ⬙ ⬘
Charlotte Brimquick sống trong một nhà-xe di động được bao bọc bằng những vỏ ô tô cũ, xung quanh rào dây thép gai. Bên cạnh có rất nhiều căn nhà kiểu này nằm quây tròn bên dưới một nút giao thông tập thể, cao tới mười lăm mét, chạy vòng tròn phía trên.
Hai thám tử được hai con chó giống Doberman, vừa vọt ra từ chiếc chuồng bằng gỗ, đón tiếp. Nghe tiếng chó sủa, một người phụ nữ tóc vàng, môi ngậm điếu thuốc, bước ra khỏi xe, và hét lên với lũ chó:
“Được rồi! Câm miệng đi! Hôm nay không phải là món gà mọi khi đâu! Brad! Théo! Vào chuồng!”
Cô ta kéo mấy sợi xích để bắt lũ chó phải ngừng sủa và chúng ngoan ngoãn nghe lời.
“Quả là những cái tên độc đáo dành cho chó,” Annabel nói trong lúc họ đi vào trong.
“Tên hai lão chồng cũ khốn nạn của tôi. Bây giờ đến lượt tôi là người ra lệnh và cho chúng ăn đòn. Hai người qua đây đi, nếu không chúng ta đóng băng ngoài này mất.”
Cô ta đẩy hai người vào nhà, phía bên trong đồ đạc được xếp theo chiều dọc. Cây nến thơm đang cháy không thể át được mùi thuốc lá và mùi ẩm ướt xộc lên chỗ này. Charlotte tự động mời họ uống cà phê và buộc họ ngồi xuống một băng ghế nệm đã sờn cứng. Cô ta tầm ba mươi tuổi, mảnh dẻ, bộ ngực đồ sộ đến mức thiếu tự nhiên phía trên phần eo nhỏ xíu, xung quanh mắt và khóe môi vẫn còn in lại dấu vết của hai người chồng bạo lực và của thuốc lá. Rất nhiều nếp nhăn nhỏ và sâu trên khuôn mặt, vết tích của một cuộc sống khó khăn, một năm dài tựa ba năm.
Tiếng ồn ào từ đường cao tốc vọng tới tận nơi họ ngồi.
“Điều gì đó không hay đã xảy ra với con bé, đúng không?” Charlotte hiểu ra trong lúc đến lượt mình ngồi xuống.
“Chúng tôi đã tìm thấy một cái xác vào hôm kia. Chúng tôi vẫn chưa chắc chắn là cô ta,” Thayer lên tiếng, “tuy nhiên mọi thứ đều khiến chúng tôi tin là vậy.”
Charlotte há cái miệng xanh xao vì dùng quá nhiều thuốc lá và rượu. Cô ta quét lưỡi qua giữa hai hàm răng và chầm chậm thở dài.
“Cô có quan hệ thế nào với Sondra Weaver?” Annabel hỏi.
“Đó là một người bạn. Một người bạn tốt khủng khiếp.”
Cô ta nuốt nước bọt đầy khó khăn, những giọt nước mắt lăn xuống từ đôi mắt đỏ ngầu.
“Xin lỗi,” cô ta nói rồi đứng dậy đi tìm một chai Bourbon trong tủ, pha loãng vào cốc cà phê. “Con bé bị giết à?”
“Tại sao cô lại cho là một vụ giết người?” Thayer hỏi.
“Con bé là loại người để bị người ta giết.”
“Nghĩa là sao?”
Charlotte với lấy bao thuốc lá rồi châm một điếu bằng mẩu thuốc đang cháy. Cô ta vuốt mặt trong làn khói thuốc bay xung quanh.
“Chó chết thật, Rubis,” cô thì thầm trong lúc cố kìm cơn nức nở. “Con bé ngu ngốc đó cuối cùng đã làm được điều nó muốn.”
“Cô ta muốn bị giết ư?” Annabel ngạc nhiên hỏi.
“Nó muốn ra đi khi vẫn còn xinh đẹp. Trước khi lụi tàn.”
“Ban nãy, cô vừa nghĩ tới một vụ giết người,” Thayer nhấn mạnh. “Vì lý do gì vậy?”
Charlotte rít một hơi thuốc rồi nhanh chóng bị lu mờ sau làn khói xám dày đặc. Cô ta thừa cơ hội đó để kể lể:
“Trẻ trung, yếu đuối, xinh đẹp, lại lạc vào một nơi rác rưởi, tất cả những điều đó làm thành một ly cocktail tuyệt hảo, không cần thêm bất cứ điều gì để khiến người ta phải háo hức.”
“Cô nói cứ như thể mình hiểu quá rõ về thế giới đó vậy,” Thayer nhận xét, “tôi có nhầm không?”
Cô ta chĩa những chiếc móng giả đầy vảy lấp lánh vào ngực mình:
“Chỗ silicon này không phải để cho dễ ngủ đâu! Tôi đã đóng phim sex suốt mười năm. Tôi vừa mới nghỉ hưu thôi. Đúng ra là… người ta đã đá tôi ra khỏi cửa. Hai người biết đấy, bây giờ, nếu hai người không ở độ tuổi hai mươi hay sáu mươi, sẽ chẳng có ai quan tâm đến hai người nữa. Chỉ cần hai người tỏ thái độ có vẻ tự ái thôi, thế là hết!”
“Hai mươi tuổi, tôi còn có thể hiểu,” Annabel đáp lại, “nhưng sáu mươi tuổi thì… Cô có thể giải thích không?”
“Thứ khiến người ta thích thú hoặc là trẻ trung xinh đẹp hoặc là già cả, phụ nữ có thai cũng rất được ưa chuộng kể từ mười năm nay, người béo phì thì ít hơn, hay người gầy giơ xương, tóm lại tất cả những nét đặc thù có thể thỏa mãn những mộng tưởng tình dục phổ biến ở mọi gã đàn ông.”
“Những mộng tưởng tình dục phổ biến ư?” Annabel hỏi lại.
“Đừng làm bộ làm tịch thế! Còn nếu không phải vậy thì chị nên thực tế chút đi!”
Thayer đột ngột cắt ngang câu nói có vẻ giống như muốn khiêu khích này:
“Tôi thấy cô không có vẻ đã thực sự nghỉ hưu, đúng không? Cô kiếm sống bằng gì?”
Charlotte cúi xuống chiếc tách.
“Mấy việc vặt. Những gì tôi tìm được.”
“Cô quen Rubis qua một bộ phim đúng không?” Annabel hỏi.
“Đúng vậy. Bộ phim đầu tiên của con bé. Nó đã không mấy thoải mái. Một bộ phim nhỏ, thù lao cũng không cao, nhưng dù sao cũng phải bắt đầu, đúng không nào? Tôi thì thành thạo hơn, tôi cần kiếm ăn, vậy nên tôi làm tất cả những gì mình tìm được.”
“Cô ta là kiểu người thế nào?” Nữ thám tử tiếp tục.
Charlotte nhướng mày, cằm xệ xuống. Cô ta phải mất tới cả phút mới bình tĩnh lại được, rít một hơi thuốc rồi nhanh chóng phả ra.
“Nói về quá khứ, thật khó…” cô thú nhận. “Đó là… là kiểu người vô cùng dễ bị tổn thương. Con bé rời khỏi cái xó xỉnh nghèo nàn của nó để chạy trốn gia đình mà nó thù ghét, để không phải gặp mặt những con người tồi tệ mà nó thường qua lại, để thành công. Nó đã không quen được những người tốt nhất ở đây, phải nói là môi trường chỉ là một phần, người ta chỉ có thể gần gũi được với những người giống mình thôi.”
“Cô ta có phải là một người phức tạp không? Có vấn đề gì với gia đình không?”
Charlotte liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay Annabel trước khi trả lời:
“Thưa Quý bà, một nửa số nữ diễn viên đóng phim sex đã từng bị hãm hiếp khi còn trẻ. Rubis không phải một ngoại lệ. Nhưng gia đình ngu xuẩn của con bé sẽ có thể khóc rống lên trong tang lễ, trong khi thực chất họ chẳng coi nó ra gì!”
“Rubis vẫn giữ liên lạc với họ chứ?” Thayer hỏi.
“Không, họ không biết con bé đã biến thành cái gì. Họ sẽ sốc nếu biết nó đóng phim sex! Nhưng lão bố dượng bệnh hoạn của nó lại có thể vừa xem phim nó đóng vừa thủ dâm đấy!”
“Theo cô, chúng tôi nên hỏi thăm ai trong số những người có liên quan tới cô ta?”
Charlotte rít một hơi thuốc thật dài, như thể muốn dìm chết hai lá phổi, đôi mắt mở to, xa xăm. Lúc nhả khói, cô ta thở dài đánh thượt. Mí mắt sụp xuống chỉ còn một nửa trong lúc chăm chú nhìn mấy vết nứt trên chiếc bàn phoóc mi ca.
“Tôi không biết,” cô thì thầm.
Jack nhìn Annabel, tìm kiếm ánh mắt của cô. Cả hai đều hiểu rất nhanh: Họ vừa chạm phải một vấn đề nhạy cảm.
Điệu vũ xoay tròn của đám ô tô bên ngoài xen lẫn với những khoảng lặng, tạo ra một khoảng trống ở giữa, được khỏa lấp tức thì bằng tiếng kim giây đồng hồ tích tắc không ngừng, khiến người ta không thể chịu nổi. Không ngừng nghỉ, chuyển động, liên tục và liên tục.
“Cô hành nghề thế nào?” Annabel hỏi để kiểm soát lại cuộc nói chuyện. “Cô có người quản lý chứ?”
Charlotte cười phá lên.
“Đương nhiên! Và một chiếc limousine để đưa chúng tôi đến trường quay.” Cô rót thêm một ly rượu Bourbon, lần này không pha lẫn cà phê. “Không, chúng tôi phải tự xoay xở. Có tất cả ba tầng lớp trong thế giới phim sex. Tầng sang nhất, ở trên, đó là hệ thống-ngôi sao, ở đó không phải cái gì cũng màu hồng, còn lâu mới được thế, nhưng còn có thể chấp nhận được. Những bộ phim có kinh phí khổng lồ, các nhà sản xuất danh tiếng, tóm lại là đỉnh của đỉnh. Rất ít người có thể đạt tới tầm đó. Tầng thấp nhất là những bộ phim không chuyên, được làm bởi mấy tay không chuyên. Ở đây, cái gì cũng có thể xảy ra. Những bộ phim có kinh phí hạn hẹp, với chưa đến năm nghìn đô la, chỉ quay ba ngày là đóng máy. Các cô gái là những kẻ nghèo khổ, đôi khi nghiện ngập. Đó là phim đáp ứng những mộng tưởng tình dục điên rồ nhất, được những nhà sản xuất cẩu thả thực hiện với một mục tiêu duy nhất: Làm người ta phóng tinh để biến nó thành vàng, một cách nhanh chóng. Ở giữa hai tầng đó thì có tất cả mỗi thứ một ít. Chính là ở quãng giữa này, là nơi tôi và Rubis cùng ngụp lặn. Không tiền, không phải lúc nào cũng có hợp đồng. Chúng tôi phải xoay xở. Chúng tôi được người này người kia giới thiệu và phải tự tạo dựng mạng lưới cho riêng mình, tỏ ra dễ thương với các nhà sản xuất và đạo diễn, phải biết cái gì nên làm và vào lúc nào, rồi cuối cùng là phá giá và uốn éo trước máy quay.”
Annabel cố nén một cái rùng mình. Tỏ ra dễ thương với các nhà sản xuất… Những ẩn ý đằng sau câu nói này khiến cô thấy phát ốm và giận dữ. Cô bám riết lấy cô gái mà cô cảm thấy lúc này đang muốn lánh mình vào im lặng:
“Cô có biết Rubis bước chân vào thế giới đó như thế nào không?”
“Qua một gã con bé gặp khi đến New York. Lenny, gã đàn ông của nó.”
Annabel liếc nhanh sang phía Jack. Gã Lenny mà họ có số điện thoại.
“Hắn là người yêu của cô ta vậy mà lại đẩy cô ta đến với phim sex,” cô phẫn nộ. “Tên khốn nạn!”
“Đó là Rubis. Một tặng vật của Chúa, đích ngắm của mọi tên lưu manh trong thành phố. Con bé không một xu dính túi, có thể nói, ngược lại, trong trường hợp này, chính Lenny là người mang đến cho con bé những mối làm ăn. Hắn làm việc trong ngành công nghiệp phim sex, hắn biết không ít người, ở tầng trung thôi, không phải những ông lớn. Hắn tìm cho con bé những bộ phim và trích lại một phần thù lao.”
“Hắn có vẻ rất giống một tên ma cô,” Thayer kết luận. “Cô có biết hắn sống ở đâu không?”
Chariotte lưỡng lự trước khi gật đầu.
“Rubis thỉnh thoảng cũng đến nhà hắn, tôi từng đến đón nó ở nhà hắn một hay hai lần gì đó, chắc tôi sẽ chỉ được cho hai người chỗ đó, ở Manhattan, khu Gramercy.”
“Gã Lenny đó, hắn có phải là kẻ ưa bạo lực không?” Thayer hỏi.
“Về mặt thể xác thì không, nhưng tinh thần thì có, một thằng đê tiện! Rubis chỉ là một thứ đồ chơi của hắn, nó phải làm những gì hắn muốn.”
Đột nhiên Annabel cảm thấy ngờ vực:
“Hắn có cưỡng ép cô ta đóng phim không?”
“Hắn đã nài nỉ để con bé làm vậy, hắn nói với giọng lưỡi ngọt ngào rằng con bé sẽ nhanh chóng trở thành ngôi sao nổi tiếng thế giới, và về mặt này thì, một người đẹp như con bé, có thể lắm chứ! Lời hứa hẹn về tiền bạc, sự nổi tiếng… con bé đã chấp nhận. Nhưng thật không may, sự nghiệp của nó chẳng bao giờ cất cánh. Sau đó, nó tiếp tục vì tiền đó dễ kiếm, nhưng nó thực sự không thích việc đó! Tôi nghĩ là… việc đó thậm chí đã hủy hoại con bé. Mọi ảo tưởng tan vỡ, mất đi cả lòng tự ái và…”
Trước sự im lặng kéo dài, Annabel lên tiếng hỏi, “Và sao?”
“Không gì cả,” Charlotte nhún vai nói. “Không gì cả. Con bé còn quá trẻ và chưa đủ dày dạn để có thể chịu đựng được cái nghề này. Giống như phần lớn những cô gái khác.”
Nói đến đây, Charlotte châm một điếu thuốc mới, mắt đẫm lệ.
Jack tìm cách hỏi thêm vài điều nhưng những câu trả lời càng lúc càng trở nên mơ hồ và cụt ngủn. Họ cảm ơn người phụ nữ để kết thúc câu chuyện. Annabel để lại cho cô ta danh thiếp của mình trong trường hợp cô ta muốn bổ sung thêm điều gì đó. Cô viết vội cả số di động của mình lên đó, rồi họ ra khỏi khu nhà đi lấy xe.
Thayer chờ đến khi cô diễn viên khuất hẳn tầm nhìn mới nói, “Cô ta đã không nói hết với chúng ta. Cô ta có vẻ lưỡng lự khi cung cấp cho chúng ta địa chỉ nhà tên ma cô của Rubis, tuy nhiên không đến mức khiến chúng ta phải năn nỉ. Cô ta ném cho chúng ta một cục xương để gặm, hòng có thể che đậy kỹ hơn mẩu thịt mà cô ta đang giấu đâu đó. Anh cá với em là bây giờ cô ta làm gái đứng đường đấy! Ở quanh đây, cũng không khó làm ăn cho lắm.”
“Em cũng cảm thấy vậy,” Annabel đồng tình. “Anh có nhìn cánh cửa nhà cô ta lúc đi ra không?”
“Không, có gì à?”
“Dưới tờ lịch, có một mẩu hình vẽ lộ ra: Cùng một biểu tượng giống như ở nhà Rubis. Một ngôi sao bảo hộ chống lại quỷ dữ.”
“Ngày càng hay đây! Tình chị em giữa hai tâm hồn cả tin!” Viên thám tử nói đùa với một nụ cười cay đắng, “cả hai đều là diễn viên khiêu dâm nhưng lại sợ quỷ dữ dưới gầm giường!”
Họ lên xe.
“Jack, những cô gái đó cũng là con người. Nếu anh quên mất cả điều đó, thì thế giới này sẽ đi về đâu?”
“Đúng vậy đấy, Anna, đúng vậy, đó là điều anh đang tự hỏi: Thế giới tồi tệ này sẽ đi về đâu đây?”