Trên thế giới này, không có bất kỳ thành phố nào được xây dựng với nhiều nghịch lý như New York.
Brady ngưỡng mộ ngắm nhìn mặt tiền đồ sộ của tòa nhà sang trọng nằm giữa một khu phố giàu có. Dòng chữ: THE WALDORF ASTORIA[1] mạ vàng được khắc trên đá, một hình xăm sang trọng phía trên khung cửa hai cánh bằng đồng.
Một lối vào đầy tráng lệ dẫn xuống lòng sâu của đại đô thị. Một lớp vàng mạ mười cara để khéo léo che đi sự nghèo khổ.
Brady đợi cho đến khi chiếc Mercedes ra khỏi bãi đỗ xe bên cạnh rồi mới đẩy cánh cửa phía bên trái bước vào. Một tấm bảng với dòng chữ: TÀU ĐIỆN NGẦM - LỐI THOÁT HIỂM PHÍA BẮC màu đỏ thay cho lời chào đón. Cô gái của thế giới ngầm đã không nhầm. Lối thoát hiểm này dẫn đến một tiền sảnh, một tay vịn cầu thang bộ và một thang máy chở hàng trông giống như từ thời cổ đại. Mặc dù tòa nhà này rất cao, nhưng không có bất cứ một thang bộ nào dẫn lên các tầng trên.
Tất cả cầu thang đều dẫn xuống phía dưới.
Brady luôn bị ám ảnh bởi Bộ tộc nhưng anh cũng bắt đầu tự nói với mình rằng một bài phóng sự kỳ lạ có lẽ đang chờ đợi anh. Cộng đồng chuột chũi, tất cả những lối vào dẫn đến một thế giới xa vời, chỉ tính riêng tại Manhattan thôi đã có bao nhiêu cánh cửa như thế này rồi? Kiểu lối vào trên một bức tường chẳng ai để ý bao giờ vì nơi đây chẳng được đánh số, cũng chẳng có biển chỉ dẫn, và nó giống như một trạm kỹ thuật mà tất cả mọi người đều không thèm để mắt.
Một lối đi dẫn tới lãnh thổ của một dân tộc khác.
Một tấm gương lật ngược phản chiếu nền văn minh của chúng ta, bản âm của những thói hư tật xấu của con người. Nơi thiếu vắng dấu ấn cá nhân, trái ngược với nơi ở đó thói cho mình là trung tâm của vũ trụ đã trở thành chuẩn mực đạo đức, nơi sự giao tiếp thô sơ nhất trở thành phương thức chủ yếu, đối lập với sự giao tiếp cực ảo đang tràn ngập khắp nơi, sự thiếu thốn mọi thứ đối lập với cảnh thừa thãi ê hề. Không phải ngẫu nhiên mà thế giới này được xây dựng ở tận sâu trong lòng đất, đối lập với chiều cao ngày càng khiến người ta chóng mặt hơn của những tòa nhà chọc trời.
Với cây đèn làm vũ khí trong tay, Brady đi xuống những thềm nghỉ phía dưới.
Anh không có súng, cũng chẳng có dao. Chẳng có gì để có thể tự vệ. Hay tấn công. Nếu như cuộc tìm kiếm này hướng tới một mục tiêu cụ thể nào đó, thì chưa bao giờ anh ở gần nó như lúc này. Bộ tộc sống ngay dưới chân anh. Chỉ vài mét nữa thôi và anh sẽ tới được chỗ của chúng.
Gặp được chúng.
Rồi sau đó thì sao? Anh định làm gì? Anh sẽ làm gì để bắt chúng trả giá cho sự bệnh hoạn khiến anh phải mất ngủ này? Ai đã khiến chúng ghét bỏ loài người đến vậy?
Trừng phạt chúng để trả lại nhân tính cho con người ư?
Anh chẳng có bất cứ ý tưởng nào về tất cả những điều này. Anh cứ đến đâu hay đến đấy.
Tuy nhiên, anh luôn nuôi dưỡng một niềm tin: Chiếc mặt nạ của lũ bệnh hoạn đang đóng giả ma cà rồng này sắp rơi xuống.
Những thanh dầm bằng kim loại chằng chịt và những bậc thang dường như dài vô tận.
Tiếng gầm rú của một con tàu vọng đến từ xa khiến anh giật nảy mình. Anh sẽ không bao giờ để mình phải nhìn một con tàu điện ngầm theo cách này nữa.
Cuối cùng thì cầu thang cũng dừng lại sâu, rất sâu dưới lớp nhựa đường và kính. Một thứ ánh sáng vàng nhờ nhờ chiếu sáng căn sảnh rất dài mà Brady bước vào. Giữa hai cây cột bê tông, anh nhìn thấy một khoảng không khác, rộng hơn, chằng chịt những đường ray: Điểm đến là ga Grand Central. Nếu đánh liều đi về phía này, anh sẽ nhanh chóng đến được một đầu đường tàu.
Cứ cách mười mét lại có một bóng đèn chiếu sáng, người ta đặt chúng sâu trong hốc như thể muốn giảm bớt ánh sáng.
Rất nhiều đường ray cũ kết thúc tại đây nhưng không có bất cứ bến tàu nào, chỉ có đất và đá. Brady nhìn thấy một chiếc xẻng có cán bị mòn do thời gian. Một lớp bụi dày phủ trên mặt đất. Một cái ngõ cụt bị bỏ hoang, bị rơi vào quên lãng.
Anh phải đi tiếp lối nào đây?
Những đường ray này sớm muộn gì cũng sẽ dẫn anh đến những đường tàu đang hoạt động, đây không phải là ý tưởng hay. Nếu như Bộ tộc đã cho đám đồng phạm ‘địa chỉ’ này, nghĩa là một khi đã đến được đây, chắc chắn sẽ có thể gặp được chúng.
Brady quay một vòng xung quanh chỗ mình đang đúng để xem xét mọi thứ.
Anh phát hiện ra một buồng máy được treo trên tường ở độ cao ba mét so với mặt đất. Toàn bộ đều bằng thép và kính, đống bu lông của nó trông như những cái mụn, giống với một cỗ máy trong tiểu thuyết của Jules Verne và to tầm bằng một toa tàu. Có thể là một trạm bẻ ghi cũ. Brady tiến về phía cây cầu nhỏ giúp anh có thể trèo lên đó và nhặt một thanh sắt gỉ mà anh nhìn thấy trên đường để cầm theo.
Anh lặng lẽ leo lên, chú ý không gây ra bất kỳ tiếng động nào. Cánh cửa cũng không phát ra tiếng cọt kẹt.
Phía bên trong sặc mùi hôi thối. Giống với mùi xác thối, mùi hấp hơi và ẩm ướt. Một lớp bụi bẩn làm mờ hết các cửa sổ. Ánh sáng từ chiếc đèn pin của anh ngay lập tức bị bụi chặn lại. Anh không nhìn thấy gì hết.
Brady tiến lên phía trước cho tới khi ánh đèn rọi sáng một vật gì đó rất lớn.
Bằng gỗ. Dài và có tay nắm.
Mình đang mơ ư…
Anh tiến lại gần để chắc chắn hơn.
Một chiếc quan tài.
Brady đặt một bàn tay lên trên. Nó đúng là có thật. Anh xoay người và chiếu đèn lên hình chữ nhật thứ hai. Rồi cái thứ ba. Và một cái nữa.
Brady đếm được tất cả sáu chiếc. Được xếp rất ngay ngắn, thành hai hàng đối diện nhau.
Nếu như những gã đó thực sự ngủ trong này thì có lẽ mình phải gọi ngay cho bệnh viện tâm thần thôi…
Một thanh sắt liệu có đủ khiến chúng bị bất ngờ không? Brady cảm thấy tiếc vì đã không tự trang bị cho mình những chiếc cọc gỗ có đầu nhọn[2].
Nếu đã phải tham gia trò chơi, thì cần phải đi đến cùng!
Anh nắm lấy nắp một chiếc quan tài và chuẩn bị nhấc nó lên.
Thời khắc của sự thật đã đến.
Cơ tay của anh co lại và chiếc nắp được nhấc lên.
Một gọng kìm chộp lấy gáy Brady kéo anh về phía sau. Dưới cú sốc và do bị bất ngờ, anh buông thanh sắt ra và huơ tay tứ phía, giãy giụa. Bàn tay bóp chặt vào các đốt sống cổ của Brady khiến anh phải hét lên trong lúc bị đẩy ra ngoài.
Ở phía đầu cầu thang, gọng kìm được nới lỏng ra và anh có thể quay lại đối mặt với kẻ vừa hành hung mình.
Một người đàn ông da đen to lớn, có râu, đang nhìn chằm chằm như thể muốn xé xác anh. Hắn mặc chiếc quần nhà binh pha giữa màu xanh lá, hạt dẻ và màu đen cùng áo khoác phồng to có mũ, gắn phù hiệu kẻ sọc trên túi ngực. Brady không thể nhìn rõ hắn là ai trong bóng tối.
“Anh làm gì vậy?” Anh hỏi.
“Thế còn anh, anh đang làm gì ở đây?”
“Tôi có việc phải giải quyết với mấy người bạn. Để tôi qua.”
“Anh không nên ở đây, đi ra đi!”
“Vậy anh là ai?”
“Người gác cổng của những quý ông ở đây. Anh chưa bao giờ đọc truyện về ma cà rồng ư? Ban ngày, họ được một người gác cổng bảo vệ. Tôi chính là người bảo vệ đó?” Hắn nói, để lộ ra những chiếc răng vàng.
“Vớ vẩn,” Brady lẩm bẩm, tỏ vẻ không thèm để ý.
Gã đàn ông rút trong túi ra một khẩu súng lục và chĩa nó về phía Brady trước khi anh kịp bước qua hắn.
“Có thể anh không tin vào ma cà rồng, nhưng cái này thì anh tin chứ, phải không? Bây giờ thì biến đi trước khi họ thức dậy.”
Brady nhìn chằm chằm nòng súng đang chĩa vào tim mình. Anh đang ở tận cùng của sự tức giận. Tận cùng của nỗi ức chế. Trên một con đường không lối thoát với những câu hỏi không lời đáp.
“Tôi không muốn họ nhìn thấy anh ở đây,” tay gác cổng nhấn mạnh, “nó có thể khiến tôi bị liên lụy. Biến đi!”
“Với điều kiện anh phải chuyển cho họ một lời nhắn.”
“Nếu anh nói nhanh lên, tôi sẽ nghe, nhưng phải nhanh lên, vì mặt trời trên kia đã lặn được một lúc rồi đấy.”
Brady cân nhắc lời lẽ và nói ra những gì có trong đầu.
Hơn cả một lời nhắn hay một lời cảnh báo.
Là một lời thách thức.
❀ ❀ ❀
[1] là một khách sạn-tòa nhà chọc trời được xây dựng theo phong cách art déco, tọa lạc tại đại lộ Công viên, Manhattan, New York, nổi tiếng thế giới bởi các cuộc triển lãm nghệ thuật.
[2] , theo một số truyền thuyết, là vũ khí có thể diệt ma cà rồng bằng cách đâm xuyên qua tim.