Mỗi bước chạy dường như quá ngắn.
Brady điên lên vì không thể chạy nhanh hơn. Vì bị vấp ngã. Vì trong tay không có bất cứ thứ vũ khí nào. Và nhất là vì đã tỏ ra ngu ngốc như vậy.
Những tên này là lũ bệnh hoạn. Sẵn sàng làm tất cả chỉ để mua vui.
Tại sao anh lại có thể để Annabel lại một mình như vậy chứ?
Mấy bộ phim của chúng đã cho thấy quá rõ điều đó, chúng cư xử như những con vật săn mồi, những kẻ mọi rợ.
Không có loài vật nào trên thế giới này bệnh hoạn đến vậy.
Chân anh vấp phải một hòn đá và anh ngã sấp xuống tuyết, hơi thở bị ngắt quãng. Chiếc đèn lăn đi vài mét, rồi tiếp tục rơi xuống dưới con dốc.
Brady quyết định bỏ nó lại. Anh không có thời gian.
Anh leo lên được đến đỉnh dốc rồi lao vào cửa nhà như muốn phá tan nó.
Anh không có bất cứ kế hoạch nào, không có bất cứ ý nghĩ nào cụ thể. Tất cả những gì anh muốn lúc này có thể được tóm gọn bằng một từ: Bạo lực.
Đánh để bảo vệ vợ mình. Đánh để chúng phải lấy làm tiếc vì đã đến tận đây. Đánh để tự giải thoát cho bản thân.
Cả phòng ngủ như dựng cả lên khi anh lao vào.
Annabel hét lên.
Ánh sáng lọt ra ngoài, Brady lúc này đã sẵn sàng, đang tìm kiếm mục tiêu để nhảy xổ vào.
Cô trần truồng.
Tay nắm lại thành nắm đấm. Vẻ hốt hoảng.
Họ hầm hầm nhìn nhau trong giây lát trước khi hiểu ra mọi chuyện.
Chẳng có ai cả. Tên ác quỷ đã đùa bỡn anh. Hắn đã chơi anh một vố.
Điều duy nhất khiến Annabel hoảng sợ chính là vì chồng cô ầm ầm đánh thức cô dậy. Anh hiểu rằng cô đã thức dậy trong sợ hãi, và sẵn sàng để đánh lộn.
Cô không phải là kiểu người mà ai muốn làm gì thì làm. Vả lại có lẽ còn cứng đầu hơn cả anh.
“Có chuyện gì vậy?” Cô hét lên.
Brady thả mình xuống giường.
“Anh xin lỗi,” anh lắp bắp. “Anh… anh gặp ác mộng. Anh nghĩ rằng có ai đó bên ngoài.”
Annabel ngồi phịch xuống giữa tấm ga giường.
“Anh cũng khiến em hoảng lên theo đấy…”
“Xin lỗi em.”
“Anh đã mặc quần áo rồi ư? Anh có bị mộng du không đấy, Brad?”
“Không, anh thực sự tin là có ai đó đang nhìn trộm chúng ta qua cửa sổ, anh đi ra ngoài và sau đó không biết mình bị làm sao nữa, anh nghĩ là có ai đó tấn công em. Anh thực sự xin lỗi.”
Annabel kéo chăn lên che người cho khỏi lạnh.
“Anh có lý, thực sự đã đến lúc anh cần nghỉ ngơi.”
⬘ ⬙ ⬘
Khi Annabel mở mắt thì đã mười giờ sáng. Cô mãi mới ngủ lại được sau sự cố tối qua.
Mùi gỗ cháy và cà phê kéo cô ra khỏi giường.
Brady xuất hiện, với một chiếc khay trên tay. “Không, em ở yên đó đi, anh phải xin lỗi vì việc xảy ra đêm qua. Đây, bữa sáng trên giường nhé.”
“Em đã ngủ quá nhiều, em đau đầu.”
Brady đặt chiếc khay lên đùi cô và chỉ vào ly nước cam.
“Uống cái này đi. Đêm qua, tuyết rơi khá nhiều, ít nhất cũng phải hai mươi xăng ti mét.”
“Có phải anh định nói là chúng ta đã bị kẹt cứng ở đây rồi không?” Annabel thốt lên, nửa mừng nửa lo.
“Anh nghĩ là nếu từ giờ đến tối, nó không tiếp tục rơi thì chúng ta vẫn có thể về nhà vào tối nay. Nhưng phải rất thận trọng, nhất là để xuống được đến Walden.”
“Em phải thú thật là em sẽ không từ chối nếu phải ở đây thêm một ngày đâu,” Annabel vừa thì thầm vừa vuốt ve ngực Brady. “Trong lúc đó, Jack sẽ thẩm vấn lại nhân chứng chính của vụ án. Một tên bẩn thỉu, em thề với anh là nếu em có cơ hội nện hắn một trận, thì đừng nên để em ở riêng với hắn!”
“Đến mức thế cơ à? Hắn đã làm gì?”
“Một tay suy đồi, hắn lợi dụng những cô gái hơi cả tin và cô đơn. Hắn dụ họ vào một mạng lưới rồi khiến họ không rút chân ra được.”
“Hắn có phải là một kiểu ma cô của họ không?”
“Hắn thì tự cho mình là ‘bầu sô’, danh hiệu đẹp cho một thằng bất lương! Hắn là người yêu của cô gái đã tự tử mà em đang điều tra. Hắn đã đẩy chính người yêu mình vào con đường diễn viên sex?”
Brady lắc đầu, buồn bã. Nét mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, Annabel cảm thấy lo lắng. Phải chăng anh đang bị quá tải? Anh vẫn không chịu dừng lại. Luôn luôn làm việc không ngừng, từ bài phóng sự này sang bài phóng sự khác, rồi các chuyến đi…
“Em xin lỗi,” cô thốt lên và trở nên dịu dàng hơn, “em biết là nói những chuyện này ngay vào đầu buổi sáng là hơi nặng nề. Thế nào? Chương trình hôm nay sẽ là gì nào?”
“Chúng ta sẽ bắt đôi chân vận động một chút để bữa trưa được ngon miệng, sau đó là ngủ trưa, rồi anh sẽ đánh bại em trên bàn cờ và chúng ta sẽ cùng nhau xem xét tình hình: Ở lại hay đi về.”
“Tuyệt!”
Annabel đang tắm thì Brady gõ cửa.
Anh chìa cho cô chiếc di động.
“Có việc khẩn,” anh nói.
Annabel cầm lấy điện thoại và tắt vòi nước.
“Thám tử O’Donnel phải không?” Một giọng đàn ông hỏi.
“Vâng tôi đây,” cô trả lời trong lúc kéo khăn tắm choàng lên mình.
“Tôi là cảnh sát New Jersey. Chúng tôi có một vấn đề tại đây.”
“Nghĩa là sao?”
“Chúng tôi có một cái xác. Một thứ… không bình thường.”
Annabel không có thẩm quyền điều tra tại New Jersey. Cũng chẳng có ai thân thiết ở bang này. Tại sao người ta lại gọi cô nhỉ?
“Có gì liên quan đến tôi sao? Làm thế nào mà các anh có số của tôi?”
Viên cảnh sát thở một hơi thật dài, cho đến khi không thể thở ra thêm nữa.
“Đúng vậy, có vẻ như vụ này có liên quan đến chị, anh ta giải thích.”
“Tôi ư? Nạn nhân là ai?”
“Theo tôi thấy thì chị biết cô ta. Chị cần đến đây. Nhanh lên.”