Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39

❊ ❊ ❊

Cuộc tìm kiếm của Brady dường như không có hồi kết. Lúc này, họ đang đi bộ trên địa phận quận Queens, Kermit dẫn đầu theo thói quen. Từ khi ra khỏi thế giới ngầm, hai người đàn ông rất ít nói chuyện với nhau. Những gì xảy ra ở chỗ Termite đã khiến quan hệ của họ bị rạn nứt.

Kermit đi chậm lại trước một mặt tiền phủ đầy hình vẽ graffiti. Một cánh cửa thép, giống như ở những khu nhà kỹ thuật của các công ty điện hay ga, bị một mái che lợp kính đỏ và trắng che khuất một nửa. Trên đó là dòng chữ ‘Pithole’ màu đen.

Kermit gõ cửa và chờ cho đến khi lỗ quan sát trên cửa được mở ra.

“Tôi phải nói chuyện với Will,” anh ta nói.

“Về việc gì thế?”

“Về mấy cô diễn viên, anh ta biết đấy.”

“Các anh có bao nhiêu người?”

“Hai. Bây giờ thì đi nói với Will nhanh lên.”

Ánh mắt trên lỗ quan sát ánh lên, hai con ngươi đen sì dưới đáy một chiếc giếng đen. Sau thoáng lưỡng lự, lỗ quan sát đóng lại.

Một phút sau, cánh cửa được mở ra, đằng sau đó là người đàn ông như một pho tượng khổng lồ, được phủ lớp da đen đến độ hoàn hảo: Bóng và trơn láng, không có bất cứ cọng lông nào. Hắn ta nhìn Kermit với ánh mắt khinh bỉ, không hề che giấu mong muốn được đập anh ta một phát.

“Dang tay ra,” hắn ta ra lệnh, “để tao lục soát.”

“Mày chắc là mày muốn chạm vào tao chứ?”

“Cho tao một lý do để nện mày một trận và tao sẽ rất vui đấy!”

“Nào, lại đây, tao cũng thấy thích đấy, nào.”

Kermit tươi cười, giạng chân và giơ tay lên để cho gã đàn ông khám xét, sau đó đến lượt Brady. Tiếp đó, gã đàn ông cao lớn đưa họ qua một cầu thang rộng, được chiếu sáng bằng hàng trăm bóng đèn Led đủ màu sắc, xuống dưới tầng hầm.

Lúc này vẫn còn rất sớm so với giờ mở cửa của hộp đêm và không gian mờ ảo quen thuộc trở nên rõ nét hơn dưới thứ ánh sáng lòa mắt của hệ thống đèn trần. Hai sàn nhảy cao hơn nền nhà được ngăn cách bằng một quầy bar dài ở giữa. Sáu chiếc lồng dành cho vũ công nữ, mà Brady chắc rằng ăn mặc rất hở hang, được treo phía trên lối đi chính. Hai phụ nữ mặc áo cánh đang lau nhà trong khi một người đàn ông khác kỳ cọ quầy bar. Một gã đàn ông nhỏ thó tóc nâu khoảng năm mươi tuổi, tay áo xắn tới tận khuỷu, mồm ngậm thuốc lá ra đón họ.

“Ai bảo chúng mày tới đây?” Hắn hỏi không chút nể nang.

“Termite[1],” Kermit trả lời.

“Loại mối mọt bẩn thỉu đó đúng là hợp với cái tên của lão! Lão ta muốn gì? có vẻ như anh làm trung gian giữa ông ta và một tay Triponelli nào đó.”

“Cái đó thì có liên quan gì đến hai người bọn mày?”

“Triponelli yêu cầu Termite cung cấp những cô gái sẵn sàng làm bất cứ việc gì, và giao dịch diễn ra ở đây.”

“Mày là cảnh sát à?” Gã đàn ông nhỏ thó tóc nâu vừa phun ra một làn khói dày đặc vừa khạc đờm.

“Không, tôi muốn gặp Triponelli, chuyện này rất quan trọng.”

“Tại sao? Mày nghĩ chỉ cần đến đây là được à? Mày nghĩ tao là một cuốn danh bạ chó chết chắc?”

Brady không hề thích không khí của buổi gặp gỡ này. Rõ ràng Will không phải loại người dễ bị thao túng hay dụ dỗ. Anh đoán thấy sự có mặt của tay vệ sĩ đằng sau lưng họ, sẵn sàng xẻ họ làm tư và ném ra ngoài sau một cái nhíu mày của ông chủ.

“Triponelli làm việc với những người rất nguy hiểm, và tôi phải nói chuyện với họ,” Kermit giải thích.

“Làm sao mày biết được điều đó? Mày thậm chí còn không biết Triponelli là ai cơ mà!”

“Hắn có giao dịch ngầm với Bộ tộc, và tôi biết đó là một ý tưởng tồi.”

Đột nhiên, Will có vẻ chú ý hơn đến người khách lạ lùng trước mặt.

“Tốt hơn hết là mày không nên đến gần họ,” hắn ta khuyên, “còn bây giờ thì biến đi! Tao chẳng có gì để nói với chúng mày hết!”

“Chúng tôi đang thực hiện một sứ mệnh đúng đắn, anh phải giúp chúng tôi,” Kermit đáp lại, đôi mắt ánh lên thứ ánh sáng cuồng nhiệt, thi thoảng lắm mới xuất hiện.

“Nhưng mày là ai mà dám đến chỗ tao và lại còn nói với tao như thể tao là chiến hữu của mày thế!” Will cáu tiết. “Hả? Trước tiên mày phải là ai đã chứ?”

Kermit ngiêng đầu và chờ hàng giây trước khi trả lời, vẻ rất thất vọng.

“Tao là kẻ đi lau dọn thế giới này. Và cái mà tao có thể nhìn thấy, đó là mày, mày là một thằng rất bẩn thỉu.”

Rồi nhanh hơn cả mèo, anh ta đột ngột chồm lên, lôi ra con dao nhíp cũ từ trong mấy nếp gấp của chiếc áo khoác ngoài, và luồn ra phía sau, áp sát vào vai Will, dùng tay khống chế cổ hắn, con dao sẵn sàng cắt đứt động mạch cổ đối phương bất cứ lúc nào. Động tác của anh ta nhanh nhẹn đến mức khiến cả Brady lẫn tay đàn ông to lớn không kịp trở tay. Điếu thuốc lá của tay chủ hộp đêm rơi xuống đất.

Hai người quét dọn vứt cả chổi để chạy trốn qua một cánh cửa dành cho nhân viên. Người đàn ông đứng sau quầy bar vừa giơ hai tay lên vừa lùi lại.

“Nếu mày không chịu nghe lời của những người lau dọn, điều đó chứng tỏ mày là một tên rác rưởi!” Kermit nói, môi hếch lên. “Mày cần phải được lau rửa, hiểu không?”

“Nếu mày đụng đến tao, thằng đểu, có nghĩa là mày đã tự ký án tử hình cho mình rồi đấy! Hiểu không?” Will rống lên, mặt méo lại vì sợ.

“Tao có thể tìm Bộ tộc ở đâu?”

Brady và tay vệ sĩ cùng lùi lại một bước rồi quan sát hai người, không thể đưa ra quyết định.

“Mày đang làm một điều cực kỳ điên rồ đấy!” Gã đàn ông tóc nâu nhỏ thó nói với vẻ thương hại, ánh mắt pha lẫn tức giận và sợ hãi.

Lưỡi dao bị ấn sâu xuống và để lại một vệt đỏ trên da. Will hét lên: “Chó chết! Đồ bệnh hoạn! Thằng chết giẫm! Mày nghe không? Thằng chết giẫm!”

“Tao chỉ cần nhấn thêm chút nữa thôi, những gì bẩn thỉu trong cơ thể mày sẽ chảy đầy tấm thảm lót sàn đẹp đẽ này. Và ngay cả nếu tao chết, ít ra tao cũng đã góp phần làm cho thế giới này trở nên tốt đẹp hơn, vậy nên hãy nói tao nghe những gì tao muốn biết!” Kermit đột nhiên hét lên, mắt lồi ra.

Brady chợt hiểu ra rằng anh đã kéo lầm người đi với mình, một người hoàn toàn mất lý trí, và càng dấn sâu vào cuộc tìm kiếm lạ lùng này, sự điên rồ càng có cơ hội bộc phát từ trong con người anh ta.

Một gã tồi, nhưng lại là người duy nhất có thể mở giúp mình cánh cửa của sự thật.

“Tao không biết họ ở đâu hết!” Will đầu hàng. “Thi thoảng họ có tới đây, có vậy thôi.”

Sự tò mò của Brady đột nhiên trỗi dậy và anh vội vã hỏi mà không hề suy nghĩ: “Một người cao lớn, tóc kiểu dreadlock và răng được mài nhọn, anh có ấn tượng gì không?”

“Đó là thủ lĩnh của họ. Hắn ta đã ở đây vào tối Chủ nhật.”

Brady tỏ ra kinh ngạc. Không thể nào. Anh đã nói chuyện với hắn vào tối Chủ nhật, rất muộn, trong rừng. Làm sao anh có thể quên được! Lúc ấy họ ở trên đồi Catskill, và đã có tuyết rơi, đường không thể đi được, Brady và Annabel đã phải đợi xe dọn tuyết đến vào sáng hôm sau thì mới có thể về nhà. Ngay cả khi dùng máy bay thì cũng không thể được, không một chiếc trực thăng nào có thể bay được trong điều kiện thời tiết như vậy.

“Anh chắc rằng đó là tối Chủ nhật chứ?”

“Chắc chắn! Sự xuất hiện của họ ở đây bao giờ cũng gây chú ý. Lúc ấy phải tầm một hai giờ sáng gì đó! Và có tay thủ lĩnh dẫn đầu.”

Khoảng hai ba giờ sau khi quấy rối Brady nhà nghỉ. Trên một con đường khô ráo thì được, chứ không thể là đêm đó. Hắn ta đã làm thế nào vậy?

“Mày liên lạc với chúng bằng cách nào?” Kermit hét lên.

“Tôi thì không thể. Triponelli mới là người quen biết họ! Hắn làm phim với họ, đó là tất cả những gì tôi biết!”

“Thế tao có thể tìm tay Triponelli đó ở đâu?”

Will hổn hển, đưa mắt nhìn lên trần nhà như thể đang cầu xin một sự giúp đỡ thần thánh nào đó.

Kermit nhấn mạnh tay lên dáng người mảnh khảnh và máu bắt đầu chảy xuống, thấm ướt cả cổ áo gã đàn ông. Will kêu lên the thé, gần giống như tiếng phụ nữ.

“Ở đâu?” Kermit dằn giọng.

“Tôi có địa chỉ của hắn ở South Jamaica, quận Queens, 16 đại lộ Foch, đôi khi nhóm Bộ tộc cũng tới đó, đó cũng là phòng thu của Triponelli.”

“Có thế chứ,” Kermit nói. “Giờ thì nghe đây: Nếu mày báo cho hắn, tao sẽ làm hắn và Bộ tộc tin rằng chính mày là thằng phản bội. Mày đoán được chúng sẽ làm gì với mày chứ, phải không? Ngược lại, nếu mày biết đường câm mõm lại, chúng sẽ không bao giờ biết được là bọn tao đã đến đây, hiểu chưa?”

Will phát ra một tiếng rên rỉ nghe giống như ‘rồi’.

Kermit lôi con tin của mình ra phía cầu thang và cùng Brady leo lên trên trong khi gã vệ sĩ giữ một khoảng cách khá xa đằng sau họ.

“Còn mày,” Kermit hét về phía gã da đen to lớn, “nếu mày muốn theo sau bọn tao ngoài phố, thì tao thề rằng tao sẽ nhai hai hòn dái của mày cùng với món đậu lăng tối nay đấy!”

Lúc lưng đã dán vào cánh cửa, Kermit ra hiệu để Brady mở cửa.

“Đi đi, anh có địa chỉ rồi đấy,” anh ta nói với chàng nhà báo, “anh muốn tiếp cận nhóm Bộ tộc, anh sắp đạt được điều đó rồi! Đi đi, còn tôi, tôi sẽ giữ chúng ở đây một lúc nữa để đảm bảo rằng chúng sẽ không đuổi theo anh và sau đó tôi sẽ chuồn. Nếu chúng dám làm như vậy với anh thì đừng lo, anh bạn ạ, tôi sẽ trả thù cho anh và chúng sẽ phải chết!”

Kermit liên tục chảy mồ hôi hột, hơi thở gấp gáp, như đang bị giày vò bởi một cơn điên loạn. Brady không biết phải quyết định ra sao. Với anh để anh ta ở lại đây, giống như chính mình gây ra một tội ác vậy.

Chính anh ta đã đẩy hai người vào tình huống này! Vậy thì anh ta phải tự giải quyết thôi.

Nhưng cũng không hoàn toàn là như vậy, Brady nhanh chóng nhận ra điều đó. Anh mới là nguyên nhân dẫn đến cái ngày điên rồ này. Chính anh mới là người đến tìm anh ta.

“Biến đi!” Kermit hét lên. “Nhanh lên! Và đừng quên là anh đang phục vụ sự nghiệp của chúng ta: Anh đang rửa sạch nỗi nhục mà lũ lợn này gây nên? Anh đang lau dọn thế giới này?”

Và trong tiếng la hét của người dẫn đường điên loạn, Brady lao ra phố rồi cắm đầu chạy nhanh hết mức có thể.

Xa nhất có thể.

❀ ❀ ❀

[1] có nghĩa là con mối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.