Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

Một trận bão lửa và thuốc súng phun ra từ các ô kính cửa sổ đã vỡ, khu vườn ngập trong một thứ mùi cay xé mũi.

Anh em nhà Triponelli đang tự coi mình là thần Dớt.

Giáng sấm sét xuống bất cứ thứ gì giống với mục tiêu. Chúng vãi đạn vào xe cộ và mấy lùm cây vì lúc này không thể nhắm trúng các cảnh sát đang ẩn nấp cả lượt.

Xe cứu thương dừng lại cách đó một quãng xa, nhưng người ta không thể đưa viên cảnh sát bị thương của SWAT ra xe mà không đi qua con phố và khu vực đang bị ngắm bắn.

Annabel co rúm lại cạnh một cánh cửa xe cảnh sát, Jack ở kế bên, bộ đàm trên tay.

“Chúng tôi xác định được hai mục tiêu,” viên đội trưởng báo cáo. “Đang di động tại tầng hai. Chúng đã tắt hết đèn nhưng chúng ta có thể xác định được vị trí của chúng khi chúng bắn. Lúc này không thấy gì ở tầng một. Phát đạn trúng vào người của chúng ta phát ra từ cầu thang, tôi nghĩ là chúng đã tập trung lại một chỗ.”

“Xe cứu thương ở đây nhưng họ không thể tiếp cận được người bị thương!” Thayer hét lên. “Anh có thể can thiệp không?”

“Tôi sẽ trả lời anh ngay. Lincoln, anh đang ở vị trí chứ?”

Một giọng nói thứ ba thì thầm, “Vâng, thưa sếp. Tôi đang ở vị trí. Trên nóc một chiếc xe tải chở hàng phía bên kia con phố. Dưới một bóng cây.”

Jack rướn đầu lên tìm kiếm chiếc xe tải nhỏ. Nhưng bóng tối dày đặc. Không thể nhìn thấy tay súng thiện xạ.

“Anh có nhìn thấy chúng không?” Viên đội trưởng hỏi.

“Chỉ thấy một người, không phải cả hai. Hắn ta di chuyển sau mỗi lần nổ súng.”

“Anh có thể vô hiệu hóa hắn không?”

“Nếu trúng mục tiêu ngay phát đầu tiên thì được, còn không hắn sẽ tìm cách ẩn nấp. Chờ chút! Tên thứ hai đã lọt vào tầm ngắm, hắn đang cầm một… chiếc di động, tôi nghĩ vậy.”

Annabel hình dung ra dấu thập nhỏ của ống ngắm trên trán hai tên súc sinh.

Một giọng nói khác chen vào trong bộ đàm:

“Đại úy chúng ta phải chuyển Samuel đi ngay, anh ấy mất quá nhiều máu.”

“Lincoln, anh có thể hạ một tên giúp tôi trong lúc tấn công chứ?” Viên đội trưởng nhấn mạnh.

“Rõ. Phát súng của tôi sẽ khai màn cho buổi khiêu vũ.”

“Thám tử Thayer,” viên đội trưởng nói, “tôi cần sự đồng ý của anh.”

Jack thở dài trong lúc áp gáy vào ô tô. Anh quay sang Annabel.

“Phải làm thôi,” cô nói.

Jack gật đầu. Anh nhấn nút bộ đàm.

“Đồng ý! Hãy nhằm vào chân nếu có thể, đây không phải là buổi hành hình ở trường bắn. Nhưng tôi muốn tất cả người của anh được an toàn. Không được mạo hiểm, anh rõ chứ?”

“Rõ. Hết.”

Tom Lincoln nín thở quan sát từng cử động của hai mục tiêu. Bộ phận khuếch đại ánh sáng trên thấu kính của ống ngắm biến hình ảnh thành màu xanh lá, và anh nhìn thấy hai tên đang nói chuyện với nhau trong lúc một trong hai tên lên đạn.

“Mục tiêu số một đang nạp đạn, anh nói vào micro. Tôi nhắc lại: Mục tiêu số một đang nạp đạn.”

“Chúng tôi vẫn chưa vào vị trí, nhưng không sao,” viên đội trưởng trả lời. “Đừng quên, anh bắn để vô hiệu hóa đối tượng và sau đó phải nhắm mắt lại, ánh sáng trong đó sẽ chói lòa đấy.”

“Rõ.”

Tên béo hơn trong hai tên tội phạm đến đứng cạnh cửa sổ để rình mọi cử động bên ngoài. Lincoln chỉnh lại ống ngắm.

“Chúng tôi đã sẵn sàng,” viên đội trưởng nói. “Dành cho anh điệu van đầu tiên.”

Lincoln chuẩn bị. Anh nhằm vào vai để buộc đối phương phải buông súng. Trời không có gió và khoảng cách khá gần, không cần điều chỉnh bất cứ gì ở ống ngắm.

Anh đặt ngón trỏ trên cò súng và nín thở.

Lực tì lên cành cây tăng lên.

Tay súng nhỏm dậy lúc bóp cò.

Viên đạn bay vèo qua phố thậm chí ngay trước khi cò súng trở lại vị trí ban đầu. Đầu đạn nóng bỏng xuyên vỡ cửa kính phát ra tiếng động giống hệt tiếng móng tay búng vào một chiếc ly pha lê, và, trong lúc mục tiêu đang duỗi người ra, làm thủng một lỗ trên quần hắn ở vị trí háng, tạo thành một đường rãnh bốc khói xuyên qua da thịt, khiến xương chậu vỡ vụn. Nhưng tốc độ của viên đạn lớn đến mức nó vẫn tiếp tục bay qua bẹn, cắt phăng hai tinh hoàn trước khi xuyên thủng dùi và mắc lại trong động mạch đùi, lúc này đã bị cắt làm đôi.

Vừa bắn xong phát súng, Lincoln đã hiểu ra rằng anh không bắn trúng vai và bóp cò lần thứ hai.

Lần này anh nhìn thấy xương đòn của đối phương lòi ra và vừa nhắm mắt lại vừa hét:

“ĐI THÔI! ĐI THÔI!”

Trong căn phòng lớn trên tầng, mặc dù tai ù đặc nhưng Natale Triponelli vẫn nghe thấy một tiếng súng không phát ra từ trong nhà. Vincenzo đang rít lên, người đầm đìa máu.

Natale biết hắn cần phải làm gì. Không hề để ý tới người anh em đang bị thương, hắn quay ra cửa và chuẩn bị nhóm ngọn lửa của địa ngục.

Cánh cửa sổ đột ngột bật mở và một vật nhỏ lăn trên sàn nhà.

Một ánh chớp lóe lên từ đó, khiến Natale loà mắt, đau thấu tim.

Hắn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập trong căn phòng.

Cây súng nạp đạn kiểu bơm chĩa về phía trước mặt, hắn bắn.

Phát đầu tiên, lên đạn, phát thứ hai, lên đạn, cơ thể hắn giật lên đùng đùng, phát thứ ba, ngực hắn bị ép xuống, hắn không thở nổi nữa, mặc xác, hắn lại lên đạn, lại bắn, cánh tay hắn duỗi ra để lên đạn nhưng không được nữa, Natale không còn cảm nhận được cơ thể mình nữa, hắn bắt đầu lạnh dần.

Hắn bỏ qua cây súng trường và dùng cánh tay còn kiểm soát được lần tìm khẩu Smith & Wesson giắt dưới thắt lưng.

Hắn giơ nòng súng lên và má trái lún xuống, một làn sóng lửa bắn vào sọ hắn. Lần đầu tiên trong đời mình, hắn cảm nhận được khối u não hắn vẫn phải mang bao lâu nay: Nó đã nổ tung.

Tất cả những gì thuộc về con người hắn bỗng xuất hiện, trong vòng một giây đồng hồ, những kỷ niệm, những giọt nước mắt, những niềm vui và hy vọng, trong đám bụi bặm đang lơ lửng trên không trung, trong căn phòng, trước khi một ngọn gió ập đến thổi bay những phân tử ký ức đang trôi nổi.

Đội đặc nhiệm của SWAT được chia làm ba để kiểm soát từng phần ngôi nhà. Họ dùng mũi chân đá vũ khí xa khỏi hai thân hình đang nằm vật ra trên đất.

Viên đội trưởng là người đầu tiên tiến vào xem xét tình trạng của hai anh em nhà Triponelli.

Ngay lập tức, anh nhấc bộ đàm lên:

“Thám tử Thayer, chúng tôi cần đội y tế khẩn cấp. Cả hai mục tiêu đều trúng đạn. Một tên đã chết. Không có thiệt hại gì ở phía chúng ta. Chúng tôi ở ngay gần nhưng tất cả vẫn ổn. Nhưng nếu anh không nhanh lên thì đối tượng tình nghi của các anh sẽ không qua nổi đêm nay đâu.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.