Sợ hãi khủng khiếp.
Tim đập thình thịch, máu sôi lên, hơi thở gấp gáp, tâm trí bị bóp nghẹt, thị trường thu hẹp lại sau mỗi lần chớp mắt. Đó là những gì Brady đã trải qua trong căn hộ ấy.
Anh suýt nữa thì bị nhìn thấy.
Ai đã gõ cửa? Điều đó không quan trọng, quan trọng là chưa ai nhìn thấy anh. Khi nghe thấy tiếng bước chân xa dần, một cơn rùng mình nhẹ nhõm xâm chiếm anh, anh chờ một vài giây trước khi lao hết tốc lực ra hành lang.
Anh không thể tiếp tục thế này được nữa, anh đang đánh liều với chính cuộc đời mình.
Trong một khoảnh khắc, anh vuốt ve ý nghĩ dừng mọi chuyện lại và quên chúng đi.
Tàu điện ngầm lắc lư, rít lên kín kít theo nhịp của những tia lửa điện đang bắn tóe ra. Khiến người ta muốn ngủ.
Vậy nhưng anh vẫn chưa kết thúc mọi chuyện. Rubis vẫn chưa tiết lộ gì với anh về con người cô, ngoài việc cô đã từng là một cô gái thật rạng rỡ, trong một quãng đời đã lâu trước đây.
Dừng ngay cuộc đua chạy theo các dấu vết này lại, nó chẳng có nghĩa lý gì hết!
Khuôn mặt của Rubis… một chiếc mặt nạ da người bị luộc chín và những mẩu xương vỡ vụn khắp nơi.
Cô đã nghĩ gì vào lúc bóp cò? Hoài nghi? Hay giải thoát?
Cô chỉ đơn giản là quyết tâm. Chẳng có gì khác ngoài mong muốn mãnh liệt không thể cưỡng nổi là tự sát.
Làm sao cô có thể chắc chắn đến vậy? Và nếu những giọt nước mắt trước đó là do tuyệt vọng? Một lời kêu cứu. Và nếu Rubis chỉ cảm thấy bối rối và tuyệt vọng trước khi bóp cò? Lẽ ra chỉ cần một cử chỉ, có thể là một lời nói của anh cũng đủ để ngăn cô lại.
Mình chẳng biết nữa!
Anh cắn môi và biết rằng sẽ chẳng bao giờ có câu trả lời cho tất cả những câu hỏi này. Còn về phần mình anh không thể chấm dứt những gì mình đang làm. Trước khi hiểu được mọi chuyện.
Bước tiếp theo sẽ là tìm hiểu sự nghiệp của cô gái. Tìm danh sách những phim cô đã tham gia, lần ra tiểu sử diễn viên khiêu dâm của cô nhờ vào Internet. Không có gì khó cho lắm.
Mình phải thận trọng hơn. Nếu ban nãy bị phát hiện, chắc mình đã ở chỗ cảnh sát, bị rầy rà to rồi.
Lúc ra khỏi bến tàu điện ngầm tại Brooklyn Heights, anh tạt vào một ngân hàng của thành phố để lấy tờ khai đăng ký mở thẻ tín dụng, sau đó anh qua đường để xin tờ đăng ký làm thẻ bảo hiểm y tế. Lúc về đến nhà, anh kiểm tra để chắc rằng Annabel vẫn chưa về rồi điền hai tờ khai xin được dưới một cái tên giả: Kyle Lozenro. Sau đó anh giấu chúng vào giữa đống đồ đạc và nhảy vào nhà tắm.
Anh cần phải tắm rửa trước khi đối diện với vợ. Thật kỳ diệu, nước nóng đã có tác dụng như anh mong muốn: Nó giải tỏa một phần áp lực và dệt nên một bức màn ngăn giữa câu chuyện đang ám ảnh anh và thực tại. Tại đây, trong căn hộ này, trong tổ ấm của hai vợ chồng, anh cảm thấy được bảo vệ khỏi bóng ma của Rubis.
Lúc lau người, anh mới phát hiện ra mình đã tắm dưới vòi nước phun mạnh tới gần bốn mươi phút.
Annabel về sớm, với một chiếc túi trên tay.
“Chào anh yêu, em đã mua xúp để mình ăn cho ấm người!”
Cô bước đến hôn anh và anh ôm ghì lấy cô. Anh vốn không nghĩ sự có mặt của Annabel lại khiến mình cảm thấy dễ chịu đến thế. Anh đã nhầm khi sợ phải gặp lại cô. Nếu như cả đến vợ cũng không thể an ủi được anh thì anh còn chờ đợi gì ở thế giới này nữa?
Annabel thay một chiếc quần đũng rộng kèm áo nỉ có mũ, sau đó họ cùng ăn tối.
“Hôm nay thế nào anh?” Cô hỏi trong lúc rót sữa vào hai chiếc cốc to.
“Chẳng có gì đặc biệt.”
“Anh đã sửa xong bài cho tờ National chưa?”
“Anh làm việc đến tận khuya hôm qua,” Brady nói dối.
Anh ghét phải lừa dối vợ.
“Em đang theo một vụ mới, với Jack.”
Sung sướng vì được chuyển chủ đề, Brady ngay lập tức tiếp lời nhiệt tình và hiếu kỳ hơn thường lệ:
“Anh hy vọng vụ này có cơ may giải quyết được! Không giống như vụ ở cửa hàng bách hóa…”
“Đúng thế! Nhưng vẫn chưa xong. Bọn em tìm thấy xác một phụ nữ, đầu bị phá nát bằng một viên đạn. Em nghĩ đó là một vụ tự tử, Jack thì lại cho là một vụ giết người.”
Miếng xúp tắc lại trong họng Brady. Anh nhìn Annabel chằm chằm.
“Có ý tưởng nào về động cơ của cô ta chưa? Tại sao cô ta lại làm như vậy?” Anh hỏi, vừa quan tâm vừa sợ hãi.
“Chưa. Cái xác vừa mới được tìm thấy trưa hôm qua thôi mà.”
Brady chống khuỷu tay lên bàn, hai bàn tay anh vã mồ hôi.
“Là ở đâu trong địa bàn của em?”
“Bình thường thì vụ này thuộc thẩm quyền của đồn 84, nhưng họ đang bị quá tải nên bọn em đến làm thay. Em đã nhận cuộc điều tra, vụ việc xảy ra ngay phía dưới khu nhà mình, tại Fulton Terminal.”
Brady đánh rơi chiếc thìa khiến nó đập vào bát, làm xúp bắn ra bàn.
“Ôi!” Annabel thốt lên. “Xin lỗi, em không nghĩ là chuyện đó khiến anh giật mình! Nhưng anh có thể yên tâm, đó không phải là một cô gái ở cùng khu nhà mình đâu.”
“Anh… Anh thực sự bối rối,” Brady lên tiếng trong lúc đứng dậy tìm giẻ lau.
“Lúc nghe nói đến tên địa điểm xảy ra vụ việc, em đã yêu cầu được theo vụ này, em là người thích hợp nhất vì em biết rõ khu này, người dân và những thói quen.”
Brady miết giẻ lau hòng giấu việc mình đang run.
“Điều gì khiến Jack cho rằng đây là một vụ giết người?” Anh hỏi trong lúc cố gồng mình tránh để lộ cảm xúc thật.
“Bản thân vụ việc thì chưa có gì, mới chỉ là chắp ghép các tình tiết thôi. Cô gái tự bắn vào mặt mình, phụ nữ hầu như chẳng bao giờ làm vậy, thường thì họ nhắm vào ngực.”
Brady ngồi xuống. Không có gì phải nghi ngờ, Rubis đã gí súng vào cằm, nhắm lên bộ não. Cô không chỉ muốn đối diện với cái chết, mà còn muốn hủy hoại cả gương mặt; muốn nó biến mất theo cách dữ dội nhất. Cô không chỉ muốn tự tử, mà còn muốn không ai có thể nhận ra mình được nữa. Biến mất khỏi xã hội này bằng mọi cách, đến mức thậm chí chối bỏ cả sự tồn tại của chính mình.
“Giá như anh nhìn thấy căn hộ của cô ta!” Annabel tiếp tục. “Chẳng có chút sự sống nào, buồn tẻ, thấy mà tội.”
Sau một giây hoảng loạn với ý nghĩ Annabel có thể đã biết chuyện và đang tìm cách gài bẫy anh, Brady nhanh chóng trấn tĩnh trở lại. Cô ấy không thể biết mình đã ở đó! Chẳng ai nhìn thấy mình hết!
“Jack nhìn đâu chẳng thấy tội ác, phải không?” Brady bóng gió, vẻ tỉnh bơ, để lảng sang chuyện khác.
Anh sợ Annabel sẽ nhận ra lớp áo trên ngực anh đang phập phồng bất thường: Tim anh đang đập điên cuồng, hơi thở gấp gáp.
“Jack là vậy. Em tin tưởng anh ấy, đôi khi anh ấy có những phút xuất thần như thiên tài.”
“Hai người đã xác định được danh tính cô gái chưa?”
“Có lẽ là rồi.”
“Và em… em đã đến nhà cô ta rồi hả?”
“Vừa lúc nãy. Sau khi đến đó, em càng cảm thấy không nên để lọt lưới bất cứ điều gì. Anh cũng thấy đấy, một cô gái tội nghiệp, và em không muốn điều tra qua quít chỉ vì mọi thứ đều cho thấy rằng đây là một vụ tự tử. Em muốn chắc chắn về điều đó.”
Hai cẳng tay Brady nổi da gà và anh phải đứng dậy lần nữa.
“Anh đi lấy cái áo len, lạnh quá.” Anh nói to từ trong phòng ngủ. “Hai người đã tìm được chứng cứ để khẳng định chắc chắn một trong hai giả thiết chưa?”
“Chưa, ngoài việc cô ta làm diễn viên phim sex. Cả ngày phải để cho đám ngựa giống không quen biết trèo lên người, cũng dễ hiểu nếu ta muốn tự tử.”
Brady quay lại bàn và ngồi xuống. Anh không còn thấy đói chút nào nữa. Anh cố ăn nốt bát xúp để khỏi bị nghi ngờ.
“Người ta có thể làm diễn viên phim đen mà vẫn vui vẻ, không phải sao?”
“Ồ, anh tin thế à?”
Anh nhún vai.
“Thật lòng thì anh cũng chẳng biết, anh chỉ hy vọng đám diễn viên phim sex không phải ai cũng giống cô này.”
“Dù sao thì mọi việc vẫn có vẻ gì đó kỳ lạ. Anh có biết bọn em đã phát hiện ra cái gì đằng sau cánh cửa ra vào nhà cô ta không?”
Brady đang cố hình dung lại cánh cửa đó. Anh nhớ có một chiếc áo khoác len và một áo mưa được treo trên móc đằng sau.
“Dưới đống quần áo,” Annabel tiếp tục, “cô ta đã vẽ một biểu tượng rất khó hiểu, một kiểu ngôi sao năm cánh!”
Brady đã không biết điều đó. Anh không hề vén đống áo lên xem.
“Gì cơ, một biểu tượng của quỷ Sa tăng à?”
“Kiểu như vậy. Em đã vẽ lại, ngày mai em sẽ đến hỏi bà.”
Brady gật đầu đồng tình. Mae Zappe. Một bà lão kỳ quặc theo tín ngưỡng Vô đu. Anh luôn tránh mặt bà, không bao giờ thấy thoải mái khi bà hiện diện, bà luôn nhìn anh với ánh mắt dò xét chẳng nể nang. Anh có thích diễn kịch trong cuộc sống thường ngày cũng vô ích, Mae mới thực sự là chuyên nghiệp.
“Nếu em cần, anh có thể phô tô một bản và hỏi hộ em,” anh đề nghị, “anh có vài người bạn, họ…”
“Cảm ơn anh, anh yêu, nhưng em không muốn để cuộc sống của chúng ta dính vào chuyện này.”
Brady siết chặt hai tay dưới gầm bàn, cơn buồn nôn dâng lên đến tận họng.
Không muốn để cuộc sống của chúng ta dính vào chuyện này!
Lần này thì không được rồi.
⬘ ⬙ ⬘
Brady đã phải mất hàng giờ mới ngủ được, vậy mà sáng hôm sau, anh lại dậy rất sớm. Anh trở dậy rất tỉnh táo, cứ như thể ngủ trong lúc thức vậy.
Ban đầu anh suy sụp khi biết vợ mình điều tra vụ này.
Trong số hàng chục thám tử tại phía Bắc Brooklyn, nhất định phải là cô ấy!
Trước khi nhớ ra rằng chính Annabel đã yêu cầu được theo vụ này. Vì nó xảy ra gần căn hộ của họ.
Hóa ra không phải là do tình cờ.
Mình không tin vào định mệnh, vào tất cả những điều vớ vẩn này! Tại sao mình lại phải rối trí lên như thế? Vì mọi chuyện xảy ra đều là do nhân quả ư? Anh bị chính vợ mình truy bắt chỉ vì đã xử sự tồi ư! Thật nực cười…
Và rồi nỗi thất vọng dần biến thành động lực.
Anh không thể để Annabel nhanh hơn mình được. Ngược lại anh phải biết nhiều hơn cô, biết trước cô, để có thể kiểm soát được lối thoát cho tất cả những việc này. Biết để có thể hành động.
Anh không được phép lãng phí dù chỉ một phút.
Khi Annabel vừa bước ra khỏi nhà tắm, anh đã ăn mặc chỉnh tề, áo vest vắt trên vai.
“Anh vừa có một ý tưởng, anh qua xưởng để nghiên cứu nó đây!”
“Sớm thế à? Chuẩn bị một phóng sự mới hả anh?”
“Cũng có thể.”
“Được thôi. Hẹn gặp tối nay nhé…”
Brady nhanh chóng hôn vợ rồi vội vã xuống phố. Trời vẫn còn tối. Anh cài cúc chiếc áo vest da lót nỉ lên cao hơn, cằm thụt vào trong cổ áo để tránh cái lạnh cắt da cắt thịt.
Anh đi rất nhanh và chỉ một lát sau đã đến được trung tâm thành phố, rồi từ đó đi về phía đại lộ Flatbush. Xe cộ đã bắt đầu nhộn nhịp đổ dồn về hướng cầu Manhattan ở đầu đường. Một luồng gió lạnh như băng thổi ào qua con phố rộng, rít lên giữa các mặt tiền nhà. Sau hai mươi phút đi bộ, anh không còn cảm thấy tai mình đâu nữa.
Anh biết một sex-shop ngay gần đây, một trong những cửa hàng hiếm hoi tại thành phố này sống sót được qua những năm 1990 và trước ma lực của Internet.
Liệu sớm thế này họ đã mở cửa chưa? Rất ít khả năng… Kệ thôi, dù sao thì đi cả quãng đường dài thế này cũng không phải là vô ích, ít nhất cũng để chắc rằng cửa hàng đó vẫn còn tồn tại.
Brady mất tới mười lăm phút lòng vòng quanh Times Plaza mới tìm ra được cửa hàng. Không chỉ vẫn tồn tại, cửa hàng thậm chí còn được mở rộng hơn, thành hẳn một tiệm bách hóa, nơi người ta có thể tìm thấy những thứ ít nhiều liên quan đến sex.
Ánh đèn nê ông đủ mọi màu sắc không ngừng nhấp nháy, giống như những ảo ảnh đầy khiêu khích.
Brady vừa bước vào một hang động nơi phảng phất thứ mùi lạ lùng, pha trộn giữa mùi thuốc tẩy, mùi nhựa mới và mồ hôi. Ba khu vực hàng hóa khác nhau được trưng bày trong cùng một không gian rộng: Đầu tiên là băng video và DVD, kế đó là phụ kiện và đồ lót, và cuối cùng là một xê ri các ca bin peepshow[1]. Brady quan tâm tới khu vực băng đĩa. Có tới hàng trăm sản phẩm.
Hàng nghìn, anh tự đính chính. Anh đã chủ quan không tìm hiểu trước khi đến đây.
Brady bước về phía một người đàn ông có bộ râu được cạo vụng về, vẻ mặt rầu rĩ, đang đọc một cuốn tạp chí ô tô sau quầy hàng.
“Xin chào, tôi hơi ngạc nhiên khi mới giờ này cửa hàng đã mở cửa!”
“Là bởi vì chúng tôi không bao giờ đóng cửa. Có những gã chỉ cứng lên từ năm đến tám giờ sáng, không nên bỏ quên mấy gã đó,” người bán hàng nói trong lúc mắt vẫn dán vào mấy trang tạp chí.
Bị bất ngờ, Brady phải mất tới mấy giây sau mới có thể tiếp tục, “Tôi hơi bị ngợp trong đống phim của cửa hàng, tôi… tôi không nghĩ là nó lại nhiều đến thế.”
“Phải có đủ thứ cho đủ mọi nhu cầu. Được xếp theo loại đấy, chỉ cần đọc biển tên là đủ.”
Những biển tên màu xanh dương và vàng nối tiếp nhau, trông giống hệt như bảng phân loại các phim bom tấn, chỉ khác là ở đây các thể loại như ‘LÃNG MẠN’ hay ‘HÀNH ĐỘNG’ được thay bằng ‘ĐƯỜNG HẬU MÔN’, ‘’, ‘LATINH’, vân vân…
Trước người bán hàng chẳng mấy nhiệt tình, Brady thử thăm dò lần nữa.
“Anh chỉ phụ trách thanh toán tiền hay tôi còn có thể nhờ đến sự giúp đỡ của anh? Kiểu như một câu hỏi tế nhị về phim sex…”
Lần này, người đàn ông ngừng đọc và ngước lên quan sát Brady.
“Có hai loại người làm việc ở đây,” ông ta giải thích, “một loại coi phim sex là thứ vớ vẩn, chỉ như một loại thức ăn, và loại còn lại coi đó là nghệ thuật. Tôi giống với một gã coi phim sex thứ vớ vẩn ư?”
Không dám nói ra suy nghĩ thật của mình, Brady chỉ trề môi.
“Tôi muốn tìm tất cả các bộ phim có mặt một nữ diễn viên, anh có thể giúp chứ?”
“Này, tôi không phải là loại công cụ tìm kiếm chết tiệt kiểu như Internet đâu nhé! Anh tưởng tượng xem, chỉ riêng ở Mỹ, mỗi năm đã có tới hơn mười nghìn bộ phim khiêu dâm mới được sản xuất đấy.”
“OK, tôi hiểu.”
Brady quay sang đối diện với hàng dãy băng đĩa có bìa nhãn bên ngoài.
“Cô ta tên gì?” Người bán hàng hỏi.
“Rubis, đó là tất cả những gì tôi biết.”
Tay bán hàng cười khẩy.
“Thế thì dễ hơn rồi đấy.”
“Tại sao? Cô ta nổi tiếng ư?”
Người đàn ông nhấc tấm ván của quầy hàng lên rồi bước ra bên cạnh Brady, giữa những dãy kệ.
“Không phải là một ngôi sao, nhưng những bộ phim mới lạ gần đây nhất của cô ta giúp cô ta rất được để ý.”
“Thế à? Tại sao?”
Người đàn ông cười, để lộ ra những chiếc răng đã ngả vàng, mắt sáng lên.
“Anh biết phim khiêu dâm gonzo là gì không?”
“Không.”
“Những bộ phim bẩn thỉu, với những thứ tởm lợm, kiểu như đái lên mặt nhau, hay uống một lúc tinh trùng của tận hai mươi gã.”
“Có người thích mấy thứ đó hả?”
Tay bán hàng cười khùng khục, ngạc nhiên trước câu hỏi.
“Đây là kiểu phim bán chạy nhất vào những năm 1990. Vậy nên có thể nói là có nhiều người thích. Tuy nhiên, đây không phải là thứ mà người ta có thể bàn tán với nhau ở văn phòng.”
“Rubis đóng phim gonzo ư?”
Tay bán hàng rẽ vào một lối đi rồi ngồi xuống để tìm một đĩa DVD phía dưới cùng, gần như khuất hẳn tầm nhìn. Ông ta chìa nó ra trước mặt Brady. Bìa đĩa phía bên ngoài được in bằng máy in cá nhân với chất lượng kém, chứng tỏ bộ phim đã được sản xuất thủ công.
“Anh tuồn cho tôi một bản sao à?”
“Là một hãng nhỏ lẻ đã làm, nhưng đừng lo, hình ảnh chất lượng cao đấy!”
“Rubis còn đóng loại phim nào khác không? Tất cả đều là gonzo ư?”
Tay bán hàng lúc này đang quay trở lại chỗ ngồi, dừng lại và nhìn chằm chằm vào Brady.
“Đúng vậy, nhưng những bộ mới đây nhất đã vượt ra khỏi thể loại này. Quả thực, cần phải tìm ra một từ mới để chỉ nó, vì nói thật, so với thứ mà anh đang cầm trên tay thì mấy bộ gonzo khác nhẹ nhàng tới mức tôi có thể tuồn cho thằng con tám tuổi của tôi xem.”
❀ ❀ ❀
[1] là một kiểu phòng chiếu phim cá nhân. Nơi khán giả có thể xem trình diễn thoát y qua một lỗ hổng.