Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Hai hình nộm xé gió bước đi, áo khoác của họ bay phần phật như vạt áo cánh dơi, hai dáng người mảnh khảnh bên dưới tiếng ầm ì phát ra từ con tàu điện trên cao. Kermit mặc áo khoác len dài, đội mũ cầu thủ bóng chày sụp xuống mắt và đeo găng tay hở ngón. Hai con mắt được che khuất sau cặp kính râm tím hình chữ nhật. Dù đang buồn nôn, anh ta vẫn có thể đi rất nhanh, Brady theo sát phía sau. Kermit đưa anh tới ranh giới của đảo Coney, qua một khu đất bỏ hoang phủ đầy tuyết bao quanh là một hàng rào sắt đang rung lên bần bật và không ngừng phát ra tiếng động trước những trận cuồng phong. Phía trên đầu họ là một cây cầu thép và có vẻ như Kermit đang đi dọc theo cầu, như thể đó là nét vẽ trên một tấm bản đồ.

Những tòa nhà khổng lồ sẫm màu che khuất đường chân trời, hết tòa này đến tòa khác, tòa sau cao hơn tòa trước, trổ những lỗ cửa tối om trông giống như lỗ châu mai. Brady có cảm giác đang bị vây hãm trong một pháo đài dài dằng dặc và đáng sợ với hàng dãy cầu thang cùng vọng lâu.

Và tiếp theo là những hào nước. Bẩn thỉu và không thể vượt qua.

Phía cuối khu đất rộng là một con kênh. Tuyến tàu điện chạy qua phía trên, lơ lửng trên bộ trụ đỡ thẳng đứng. Trên dòng nước bẩn là cả một hạm đội chai lọ nhựa cùng cả đống thứ rác rưởi khác, mắc vào đám rễ cây và những mảnh băng trôi. Kermit đi dọc theo dòng nước về phía bụi liễu, có cành lá rủ trên một lán tôn.

Vài món đồ chơi nhỏ, giống như thứ người ta vẫn bán trong những quả trứng sô cô la Kinder Surprise, được treo trên mấy cành cây thấp, không ngừng rung rinh. Trong số những thứ đang nhảy múa đó, Brady nhìn thấy cả những cái đầu chuột nhỏ xíu. Kermit đập cửa.

“Wladislav! Ra đi Kermit đây!”

Ông già Noel sống tại khu ổ chuột bên bờ một con kênh thảm hại tại Brooklyn. Bụng béo, râu bồng bềnh dài đến tận rốn, khuôn mặt búp bê với đôi má đỏ hồng, và một chiếc áo khoác bông to màu trắng đỏ. Mắt ông ta mở to như hai hòn bi ve khi nhìn thấy vị khách đến thăm mình.

“Mẹ nó! Mày đấy ư, thằng ếch?” Ông ta hét lên.

Brady có thể ngửi thấy mùi rượu từ cách đó hai mét. Một huyền thoại vừa sụp đổ trong mắt mình, anh nghĩ.

Hai người đàn ông ôm lấy nhau.

“Wlad, để tôi giới thiệu với ông một người bạn.”

“Bạn mà lại không có tên à?” Người đàn ông nghiện rượu lên tiếng chế nhạo.

“Brad, tôi tên là Brad.”

“Tên gì là việc của anh, tôi cóc cần biết. Nào, vào đi, ở đây gió to quá, thổi bay người mất bây giờ.”

“Để lúc khác đi Wlad, chúng tôi không có thời gian. Tôi đang tìm Teddy Clines.”

“Á à, hóa ra đây là kiểu bạn mà anh dẫn theo,” ông già Noel đáp trả và ném cho Brady ánh mắt hằn học.

“Teddy, Wlad, và miễn bình luận. Lâu lắm rồi tôi không gặp anh ta.”

“Thường thôi, dạo này anh ít đến nhập bọn với tụi tôi ở công viên.”

“Dạo này tôi khá bận.”

“Với mấy cái chuồng xí à? Thôi được, dạo này Ted hay lang thang trên đại lộ McDonald đoạn gần với đại lộ X… Những lúc nó không giải quyết công việc ở Oz.”

“Cảm ơn Wlad. Hôn Donna hộ tôi nhé.”

“Donna ư, tôi cóc quan tâm.”

“Ồ, tôi rất tiếc. Lúc khác nhé.”

Kermit kéo tay Brady đi khỏi trong khi ông già nghiện tiếp tục lải nhải như thể họ vẫn đang ngồi uống trà cùng nhau. “Con đĩ đấy bảo là tôi bốc mùi! Nhưng chính nó mới là đứa bốc mùi! Cái đầu của nó bốc mùi! Làm thối hoăng cả giường chiếu! Chỗ của nó bây giờ, tôi để cho chó nằm! Chúc cho nó may mắn!”

“Đừng để ý tới ông ta,” Kermit nói. “Ông già hơi gàn dở ấy mà.”

Họ tiếp tục đi cho tới khi bước vào lãnh thổ của khu phố đen. Ngước mắt lên cao, Brady có thể nhìn thấy rất nhiều người đang đi lại trên cầu thang trong các tòa nhà, hai bên tường là những tay vịn bằng sắt.

“Khẩn trương lên,” Kermit nói. “Lang thang ở đây không an toàn đâu.”

“Tôi đang tự hỏi ông già đó là ai? Và theo… những gì anh biết, Wlad có bao giờ gặp phiền phức không?”

“Ngược lại là đằng khác. Mọi người ở đây còn mang rượu đến cho ông ta.”

“Tại sao?”

“Ông ta giúp đỡ họ.”

“Giúp như thế nào?”

“Anh không muốn biết đâu.”

Brady tưởng tượng ra điều tồi tệ nhất. Rõ ràng ông già Noel là một người không kém phần sa đọa.

“Rốt cuộc anh sẽ nói cho tôi biết chúng ta sẽ tiến hành như thế nào chứ?” Brady lên tiếng sau nhiều phút im lặng. “Tay Teddy đó có phải là một thành viên của Bộ tộc không?”

“Không.”

Brady dừng bước.

“Này, cái kiểu bí ẩn này sẽ kéo dài đến lúc nào nữa đây? Tất cả những gì tôi muốn hỏi anh là tôi có thể tìm thấy Bộ tộc ở đâu, chấm hết.”

“Tôi không biết. Cũng chẳng ai biết đâu.”

“Vậy thì chúng ta làm gì ở đây?”

“Tìm kiếm.”

Brady thở dài.

“Anh có thể cố gắng hơn, thử lắm mồm hơn một chút được không?”

“Tôi chưa bao giờ nói việc này sẽ dễ dàng. Thôi, đi thôi, không nên lảng vảng ở đây thêm nữa!”

Họ tới Shell Road và Kermit đi lên mạn Bắc bằng con đường chạy phía dưới một tuyến tàu điện trên cao khác.

“Còn xa không?” Brady hỏi.

“Không. Nhưng cũng phải đi một lúc khá lâu nữa đấy. Có vấn đề gì không?”

Brady lắc đầu.

“Anh thấy ổn không? Không khí trong lành ngoài này có khiến anh dễ chịu hơn không?”

“Không hẳn. Nhưng đừng lo, đi tiếp đi, tôi còn chịu được.”

“Ban nãy, lúc nói về gã mà chúng ta đang tìm, Wlad có nhắc tới Oz. Nó là cái gì thế?”

“Một nơi chúng ta nên tránh nếu có thể.”

Brady hiểu rằng sẽ không biết thêm được gì. Kermit khiến anh bực bội với thói bí ẩn kỳ quặc của mình.

Họ mất mười lăm phút thì đến được một ngã tư lớn, tứ phía toàn là cửa hàng cửa hiệu, chủ yếu là hàng ăn nhanh.

“Từ lúc này hãy để ý kỹ vào,” Kermit nhắc nhở. “Nếu nhìn thấy một gã cao lớn, với mái tóc nâu dài bù xù, hơi giống phong cách của anh nhưng mặc đồ rẻ tiền hơn, thì ra hiệu cho tôi nhé.”

Họ đảo qua các con phố xung quanh nhưng chẳng thấy gì. Kermit vào một cửa hàng tạp hóa ở góc đường để hỏi thêm tin tức. Lúc đi ra, anh ta ra hiệu cho Brady theo sau. “Một giờ trước, hắn vừa qua đây mua thuốc lá, có lẽ giờ này hắn đang lang thang trong một bãi đỗ xe.”

Một khu đất nhỏ nền bê tông nằm giữa ba tòa nhà với tường ngoài bẩn thỉu được dùng làm bãi đỗ xe. Kermit đi về phía một góc, nơi chất đống những thùng rác to.

Một người đàn ông có khuôn mặt dài, râu được cạo vụng về, tóc bù xù bóng nhẫy, đứng dựa vào cánh cửa thoát hiểm và lặng lẽ hút thuốc.

“Kermit,” anh ta thốt lên.

Vẻ vui mừng của anh ta giảm đi trông thấy khi nhìn thấy Brady.

“Ted, tôi đang vội, nói tôi nghe, mới đây có người đã gọi gái từ chỗ anh phải không? Những gã có vẻ bí ẩn, trông khá dễ sợ.”

“Ai đây?” Người đàn ông tóc dài hỏi, mắt vẫn dán vào Brady.

“Một người bạn, anh ta biết hết mọi thứ, thư giãn đi. Thi thoảng chúng tôi cùng quay phim chung.”

“Tôi thôi lâu rồi, Kermit ạ. Nói ra thật khó, nhưng tôi hết tuổi để làm những trò này rồi.”

“Cố nhớ thử xem nào, chẳng phải anh đã từng bán lũ gái Mexico rẻ tiền cho một băng toàn những gã có vẻ ngoài hoang dã hay sao?”

Brady thọc tay vào túi áo với hy vọng tiền sẽ giúp gã đàn ông này nhiệt tình hơn. Trong lúc anh quay lưng sang bên cạnh, Kermit nắm lấy cổ tay anh để kín đáo ngăn anh lại.

“Nghĩ thử xem, anh chưa từng nghe nói gì về một cuộc gọi đặt hàng đặc biệt à?” Kermit nhấn mạnh. “Một vụ bẩn thỉu.”

“Vụ cuối cùng của tôi là cho cảng Red Hook. Vậy nên nếu anh muốn thứ gì đó rồ dại, thì mở to mồm ra, anh có thể dùng nó cho bữa ăn khuya đấy!”

“Kể xem nào!”

Thêm một ánh mắt đa nghi về phía Brady.

“Có hai gã, hai kẻ bẩn thỉu. Chúng muốn vài ả gái sẵn sàng làm mọi việc, chúng trả tiền mặt nhưng họ cần biết làm việc. Tôi đã đảo một vòng qua đám gái mà tôi có để tìm cho chúng vài ả. Nhưng đang giai đoạn khó khăn, tôi không tìm được gì nhiều.”

“Chúng trả cho anh bao nhiêu?”

“150 mỗi ả.”

“Đâu có tệ phải không anh bạn?”

Brady cảm thấy sức ép ở cổ tay không còn nữa. Kermit đang phỉnh phờ người đối diện để moi thêm thông tin.

“Đấy là vào hồi đầu tháng, sau đó chẳng có gì cho tới tận bây giờ, và cũng chẳng có gì cho những ngày sắp tới. Túng quẫn.”

Kermit gặng hỏi thêm một lúc nữa cho tới khi có được một cái tên và một địa chỉ, rồi quay lại phía bến tàu điện ngầm.

Sau khi ngồi xuống cạnh nhau trong khoang tàu, Brady ghé sang người dẫn đường của mình. “Anh có thể giải thích cho tôi chút ít về tay Ted này không hay lại là tôi đang đòi hỏi quá nhiều?”

“Ted là một thằng đê tiện, chấm hết. Còn nếu như anh hứng thú hơn với các chi tiết, thì nói để anh biết hắn biết rõ tất cả các nhà xã hội của Armée du Salut[1], tất cả những địa điểm phát đồ ăn miễn phí của nhà thờ, những nhà trọ tình thương, hắn đi từ nhà này đến nhà kia và nói chuyện với mọi người. Hắn kết bạn với từng người một để moi thông tin. Thứ mà hắn tìm kiếm: Những cô gái nhập cư trái phép không một xu dính túi, lúc nào cũng sợ bị bắt lại, những người không biết làm sao để tự xoay xở và có cảm giác mình sắp rơi vào đường cùng. Hắn đề nghị với họ những công việc nhanh chóng kiếm được kha khá. Anh thấy rồi đấy, Ted có quan hệ với những tay sản xuất phim khiêu dâm không chuyên, những tay phụ trách web đen cần tìm mấy cô gái dễ dãi. Chỉ với một bữa ăn nóng sốt, hai ba đêm khách sạn và tầm trăm đô la, những cô gái đó có thể tạm quên đi mình là một con người trong vòng vài giờ.”

“Tôi hiểu rồi, chúng lợi dụng hoàn cảnh của họ để biến họ thành nô lệ tình dục,” Brady kết luận.

“Không, chúng mua lại phẩm giá của con người, chúng vung tiền ra mua cho tới khi các cô gái chỉ còn lại chút ít, và sau đó, chúng có thể khiến họ làm những trò nhơ nhớp bẩn thỉu. Và theo thời gian, phẩm giá của một cô gái nhập cư trái phép chẳng còn gì ngoài một con số không. Đó chính là thứ chúng đã làm.”

Kermit lùi sâu vào trong ghế và dùng ngón tay trỏ chỉnh lại kính.

“Anh có nghĩ những gã ở Red Hook chính là người chúng ta cần tìm không?” Brady nói.

“Bộ tộc ư? Chỉ có một cách để biết thôi. Và chúng ta đang trên đường đến đó đây.”

Kermit khoanh hai tay trước ngực và chuẩn bị làm một giấc ngủ trưa.

❀ ❀ ❀

[1] , Cứu Thế Quân hoặc Đạo quân Cứu thế, là một hệ phái Tin Lành thuộc cộng đồng Kháng Cách, cũng là một tổ chức xã hội với các hoạt động từ thiện được tổ chức giống mô hình quân đội.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.