Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 63 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Lúc này, thay vì cảm thấy mất hứng, Brady càng tò mò hơn. Anh dò xét tay phục vụ quán bar. Độ ba mươi tuổi và dù bề ngoài có vẻ nổi loạn, anh ta vẫn để lộ vẻ ngây thơ, khi mảng băng im lặng nơi anh ta bị phá vỡ. Brady ngờ rằng anh ta rất thích có ai đó để trò chuyện. Và có lẽ chỉ cần nài nỉ thêm chút nữa là anh ta sẽ tiếp tục bài thuyết trình của mình về Kermit.

“Đó cũng là công việc của tôi,” Brady nói, “đào bới những nơi không ai muốn lai vãng, phơi bày những mối nối bị rạn nứt của xã hội này. Và tôi cảm thấy tay Kermit này có vẻ là đối tượng điển hình.”

Tay cướp biển cười khẩy đồng tình.

“Kermit thi thoảng lại bị khủng hoảng, anh ta tiếp tục. Hắn là kiểu người rất đặc biệt, hắn coi loài người như quỷ dữ. Hắn luôn lẩm bẩm điệp khúc: Xã hội này là một vũng bùn, và những tham vọng của chúng ta khiến hắn kinh tởm. Hắn căm ghét Con người.”

“Anh ta không phải là người duy nhất,” Brady đùa.

“Đúng vậy,” tay cướp biển nhấn mạnh không chút đùa cợt, “nhưng gã này thì khác, hắn căm thù sâu sắc nhân loại và con người ngày nay. Hắn bị ám ảnh bởi những điều bẩn thỉu trong tâm hồn chúng ta, bởi những suy nghĩ rác rưởi của con người và vì thế hắn trở nên điên điên khùng khùng? Anh biết đấy, hắn là diễn viên. Diễn viên phim sex. Trước đó hắn đã nhập vai không ít, khá cân đối, không quá nhạy cảm, có khả năng diễn xuất, hắn liên tục đóng hết phim này đến phim khác. Tôi đã xem vài bộ, khá nặng đô? Rồi theo thời gian, mọi chuyện dần trở nên tồi tệ. Cho đến một buổi tối, ở đây, người ta tìm thấy hắn say mèm, đang quỳ gối liếm bên trong bồn cầu ở tầng hầm của hộp đêm.”

“Ôi, mẹ kiếp!” Brady buột miệng.

“Đúng vậy đấy. Hắn đã liếm sạch không ít bồn cầu, vì hắn cảm thấy không được phép dùng những thứ khác vào việc đó, vì con người cần phải tự làm sạch những thứ bẩn thỉu của mình. Đó, để cho anh thấy hắn đã đến mức nào. Tôi nghĩ đó là cách đây hai ba năm gì đấy.”

“Từ đó thì sao?”

“Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn. Hắn đi hết từ cơn khủng hoảng này đến cơn khủng hoảng khác. Hè vừa rồi, trong lúc đang lang thang tại đại lộ Brighton Beach, hắn nhìn thấy một bà mẹ với chiếc xe đẩy em bé. Thế là lợi dụng lúc cô ta quay đi, hắn liền tụt quần xuống, gí đầu đứa bé vào đít mình rồi đánh rắm. Tôi thề với anh đó là sự thật! Hắn nói là hắn muốn chuẩn bị tinh thần cho thằng bé. Trước khi nó đến với cái thế giới đang chờ đợi nó! Hắn bị bắt sau đó và phải ở trong bệnh viện tâm thần gần năm tháng. Hắn ra viện từ ba tuần trước. Câu hỏi duy nhất mà ta cần hỏi Kermit đó là hắn có thể cư xử giống chúng ta trong vòng bao nhiêu lâu, và sau đó là bao giờ cơn điên tiếp theo của hắn diễn ra.”

“Anh biết tôi có thể tìm thấy hắn ở đâu không?”

“Theo như hắn nói thì vào giờ này, chắc là chỉ ở quanh đại bản doanh của hắn. Trên con đường lát gỗ dành cho người đi bộ, Riegelmann Boardwalk, hắn đã chuyển đến khu toa lét công cộng cũ, chỗ đó thường đóng cửa vào mùa đông. Hãy tìm một gã hói đầu, có ánh mắt khiến người ta phải lo lắng. Nói vậy chứ nếu gặp hắn, anh sẽ biết ngay thôi.”

Brady thả bộ trên vỉa hè rộng lát ván gỗ chạy dọc bãi biển của đảo Coney. Trong vòng mười phút sau đó, anh chỉ gặp vài người đi bộ và mấy cặp vợ chồng già tay trong tay đi dạo, dắt theo một chú chó nhỏ vừa đi vừa đái bậy bừa bãi.

Một cơn gió lạnh buốt thổi từ biển vào, Brady co mình lại trong chiếc măng tô, cằm vùi dưới khăn. Anh không nghĩ một tay vô gia cư như Kermit lại có thể quanh quẩn ở kè biển trong cái lạnh thế này. Giờ này hẳn hắn đang ru rú hang ổ của mình, việc cần làm bây giờ chính là xác định xem chỗ đó ở đâu.

Sau khi nói chuyện với tay phục vụ quán bar, sự nhiệt tình của Brady đã giảm đi phần nào. Kermit không còn trong nghề đã gần ba năm nay, và mấy tháng gần đây nhất hắn phải ở bệnh viện tâm thần! Hắn có thể giúp gì cho anh chứ? Liệu có thực sự cần phải tiếp xúc với một tay như hắn? Tuy nhiên, nếu như anh biết được điều gì đã đẩy Kermit vào cảnh điên khùng, biết đâu nó lại giúp anh hiểu rõ hơn về những gì Rubis đã trải qua.

Một người đàn ông ngồi trên ghế băng, đang lặng ngắm đại dương xám xịt. Hai chân xoạc rộng, hai tay dang sang hai bên thành ghế, đầu bó chặt trong một chiếc mũ của cầu thủ bóng chày và không thấy bất kỳ sợi tóc nào thò ra.

Brady tiến lại gần. Người đàn ông liếc về phía anh. Cảm giác khó chịu. Mắt sáng lên, vẻ dò xét.

Anh ta há miệng ra rồi ngậm lại liên tục, như thể đang sửa soạn cho một bữa đại tiệc.

“Anh Kermit phải không?”

Người đàn ông gần như không có lông mày, cũng không có đến một cọng râu. Anh ta nhìn Brady từ đầu đến chân, vẻ khinh bỉ, và Brady có cảm giác bị xuyên thấu đến tận xương tủy.

“Đúng rồi. Tôi có thể giúp gì cho anh?”

Giọng nói của người đàn ông khiến Brady bất ngờ. Khoan thai, trầm lắng. Giọng nói của một người đang cảm thấy thoải mái và an lành. Anh ta thể hiện một nhân cách và thái độ lịch thiệp đáng kinh ngạc. Trái ngược hoàn toàn với những gì Brady chờ đợi.

Đôi mắt với ánh nhìn chằm chằm, xuyên thấu vẫn không rời Brady, như thể đang tìm một lối đi tới tận tâm hồn anh vậy.

“Tôi tên là Brady, tôi có một…”

Đột nhiên anh cảm thấy không còn cảm thấy nhất định phải nói dối. Trước một người xa lạ không chút giả tạo, một người căm thù con người vì xu hướng đạo đức giả, dối trá, trước những hành động làm ô danh bản thân và hủy hoại thế giới, Brady không còn muốn diễn kịch nữa.

“Tôi có một việc muốn nhờ anh,” anh nói tiếp. “Tôi đang điều tra cái chết của một cô gái. Một diễn viên. Và tôi nghe nói là anh biết rất rõ thế giới xung quanh cô ấy.”

“Ai đã nói với anh như vậy, anh bạn?”

“Một nhà sản xuất, một tay phục vụ quán bar có kiểu đầu cướp biển, mọi người. Những gì họ nói có đúng không?”

“Cô gái đó, cô ta đã tự tử à?”

“Sao anh biết?”

“Chuyện thường thấy trong nghề thôi. Và nếu như anh phải tìm đến một gã như tôi thì có nghĩa là anh đã chạm đáy và anh muốn biết điều đó là như thế nào, ở tận cùng của thế giới đó, trong vũng bùn nhơ. Đúng không?”

Brady im lặng thừa nhận.

Hai ánh mắt giao nhau. Hai ánh mắt như nước với lửa. Cơn gió nặng vị muối biển len lỏi ở giữa, quất lên hai khuôn mặt.

Một bộ phim đúng theo phong cách của Sergio Leone, Brady nghĩ, sự căng thẳng dần biến mất.

Và Kermit trượt tay từ thành ghế xuống chỗ ngồi bên cạnh để mời chàng nhà báo ngồi xuống.

“Kể tôi nghe câu chuyện của anh nào,” anh ta nói.

Brady không mấy do dự trước khi kể cho anh ta nghe làm sao anh lại có mặt khi Rubis tự tử. Anh không muốn nói dối. Với một người hoàn toàn ở bên lề xã hội như anh ta, Brady không cảm thấy bất cứ mối nguy nào. Tâm trí người đàn ông này bập bềnh đâu đó ở giữa ranh giới xã hội loài người và ý thức về những thực tế không thể chấp nhận được. Những lý do này nọ không hề tồn tại trong quan niệm của anh ta về thế giới, và ngay cả một chút biện hộ của lý trí để giúp cho sự thật bớt phủ phàng cũng không. Tất cả đều trần trụi. Trực tiếp. Vậy nên nếu hy vọng nhận được trợ giúp nào đó từ con người này, Brady cũng cần phải tỏ ra như vậy trong mối quan hệ ngắn ngủi với anh ta.

“Anh biết rằng lúc anh gặp cô ta, thực ra cô ta đã chết rồi, không phải sao?” Kermit nói với vẻ chắc chắn. “Chỉ là cô ta muốn chọn thời điểm cho thích hợp. Và anh chính là người châm ngòi. Nếu anh không tỏ ra do dự, nếu anh thẳng thừng từ chối cô ta, thì có thể, có thể cô ta sẽ giữ được chút hy vọng về bản chất con người. Nhưng anh đã không làm như vậy, bởi vì thực chất chẳng có hy vọng nào ở đây cả, nếu nhìn từ khía cạnh này của bản năng con người.”

Brady tự nhiên bộc lộ trước con người mà anh có thể yên tâm rằng mình sẽ không bị lên án:

“Tôi muốn hiểu cô ta là người như thế nào? Tại sao cô ta tự tử? Tại sao lại là trước mặt tôi?”

Kermit chỉ vào chiếc nhẫn cưới trên ngón tay Brady:

“Có vẻ như anh đã lấy vợ, anh có quần áo đẹp, một hoàn cảnh sống tốt, tôi đoán vậy. Anh có chắc mình muốn dấn thân vào cuộc phiêu lưu này không? Chẳng phải anh nên về nhà ôm vợ và quên chuyện tồi tệ đó đi thì hơn sao?”

“Nếu là lúc khác tôi đã nói đúng vậy, đó là điều tốt nhất nên làm. Nhưng lúc này thì không. Chuyện đó diễn ra đúng vào thời điểm tồi tệ trong cuộc sống của tôi. Tôi muốn hiểu vì tận trong sâu thẳm, tôi cảm thấy… tôi cũng muốn thử hiểu chính bản thân mình.”

“Anh hay bản năng giới tính của anh?”

“Không phải là một cả sao?”

“Không phải là tôi đang tìm cách giải thoát anh khỏi trách nhiệm của mình đâu, tuy nhiên, đúng vậy, có sự khác biệt. Anh luôn mang trên mình một bản năng, một hành trang mang tính di truyền của con người và điều đó không hoàn toàn phù hợp với khuôn mẫu mà xã hội này muốn ép anh vào đó. Xã hội này nghĩ rằng nó có thể thay đổi chúng ta bằng cách đặt ra những luật chơi và mong muốn xây dựng những luật lệ ấy thành hành vi ứng xử kiểu mẫu. Trừ việc ta không thể chui vào một bộ đồ cỡ 40 với cái cớ rằng ta mơ ước được chui vào đó trong khi thực tế cỡ của ta là 48! Tất cả những điều đó để nói lên rằng có khoảng cách ngày càng lớn giữa bản năng giới tính thực sự của con người và thế giới mà trong đó họ phải tìm cách để trưởng thành. Vậy nên mỗi người đều phải tự tìm cách dung hòa để với thế giới đó, trong sự im lặng và giả tạo hợp lề thói.”

“Và trở nên hoảng loạn sau đó!”

“Không, thế giới này mới khiến người ta hoảng loạn. Việc chúng ta đi đến tận bước đường này mới khiến người ta hoảng loạn. Bản năng nhục dục là vậy, đúng ra nó không đáng để chúng ta phải lo lắng. Tuy nhiên thực tế lại khác.”

“Tôi cần phải biết Rubis là ai và tại sao cô ta lại tự hủy hoại mình. Tôi chắc chắn đó là do mối liên quan với phim sex, với một vài người nào đó. Tại sao, và như thế nào?”

“Có lẽ điều đó rồi cũng chẳng khiến anh yên lòng đâu, anh biết chứ?”

“Tôi phải chấp nhận thôi. Lúc này, Rubis đã trở thành con ma đeo bám tôi, và nếu như cô ta ám ảnh tôi thì tức là khiến tôi quay trở lại với những mảng tối của chính mình. Anh có biết một tay nào đó tên là Leonard K. không?”

Kermit nheo mắt, chăm chú dõi theo đường chân trời xám xịt phía trên mặt biển.

“Không.”

Brady quan sát Kermit để đánh giá mức độ thành thật của anh ta. Một khối chất đông đặc không thể xuyên thấu. Không thể phát hiện ra bất cứ cảm xúc nào trong đó.

“Anh vẫn còn giữ liên lạc với ai đó chứ?”

Kermit gật đầu.

“Anh nghĩ là tôi ăn bằng gì chứ? Thi thoảng tôi cũng làm vài quả tại trường quay. Những bộ phim rất ít tiền và thù lao chẳng thấm vào đâu, nhưng cũng gọi là có gì đó với lại không phải tất cả đều bỏ rơi tôi. Dĩ nhiên tôi không thể lại gần những bộ phim đình đám, chỉ còn mấy thứ ngoài lề, hơi giống với kiểu của tôi, những phim kiểu đó chưa bao giờ quay lưng lại với tôi.”

“Phim sex không chuyên ư?”

“‘Không chuyên’ là sao? Kiểu mì ăn liền ư? Không hợp đồng, không hãng phim nào bảo trợ ư? Với lũ con gái mới tầm mười tám đôi mươi, hoặc là nghiện nặng hoặc hoàn toàn bị thao túng bởi mạng lưới gái mại dâm ư? 90% những bộ phim hiện nay là thế! Nếu ‘không chuyên’ là như vậy thì câu trả lời là đúng thế.”

“Tôi đang tìm hiểu xem ai đã làm hai bộ phim cuối cùng của Rubis. Cả hai đều là những bộ phim được sản xuất độc lập, không thể tìm ra xuất xứ của chúng, tôi đã thử theo hướng này trưa nay nhưng mọi dấu vết đã hoàn toàn biến mất ngay sau khi bộ phim được phát hành. Những cái tên xuất hiện trong đoạn tự giới thiệu danh sách đoàn làm phim cũng rất mơ hồ. Tôi chẳng thu được gì hết.”

“Ngày càng có nhiều bộ phim giống như vậy…”

“Tuy nhiên tay Leonard K. này xuất hiện ở mỗi đoạn giới thiệu ngay từ những bộ phim đầu tiên của Rubis.”

“Thế thì đó là ma cô của cô ta.”

“Anh nghĩ vậy à?”

“Có vẻ vậy. Ngày càng có nhiều cô gái có ma cô bên cạnh, chúng đóng vai trò là bầu sô, bỏ túi một phần cát xê. Tuy nhiên, chúng rất ít khi xuất hiện trong phần giới thiệu danh sách đoàn làm phim. Nếu hắn làm vậy thì đó quả là một tay ngớ ngẩn.”

“Những bộ phim đó đều là sản phẩm của cùng một băng nhóm. Những gã có bề ngoài theo phong cách gothic, không bao giờ nhìn rõ nét mặt, chúng…”

Kermit đột ngột dùng tay ngắt lời. Anh ta quay mặt về phía Brady và gí mắt sát vào trán anh.

“Có phải mấy bộ phim bạo lực không?”

“Đúng vậy. Điên rồ, những thứ bẩn thỉu.”

Kermit khép mi mắt lại trong giây lát.

“Vậy thì bỏ đi,” anh ta hạ lệnh bằng một giọng đầy uy quyền.

Rồi đứng dậy và rời đi. Brady vội vã chạy theo.

“Sao lại thế? Có vấn đề gì với mấy gã đó à? Chúng là những thằng điên sao? Nghiêm túc đấy! Tôi đã chứng kiến chúng có thể làm được những gì rồi!”

“Mấy gã đó chính là người dựng phim, chúng làm hết, từ sản xuất đến phát hành, chúng và một ê kíp hoàn toàn bí mật.”

Kermit rảo bước, Brady sóng đôi bên cạnh.

“Vậy phải làm sao để tìm được chúng? Anh có một cái tên chứ?”

Kermit đột ngột dừng lại và nắm chặt lấy vai Brady.

“Chúng tự đặt tên là Bộ tộc. Tin tôi đi, đó là những tay khủng khiếp. Tôi không hề ngạc nhiên khi thấy cô bạn anh tự tử. Đúng ra cô ta không nên qua lại với chúng. Ngay khi nhìn thấy chúng, đáng lẽ cô ta đã phải hiểu và rút ra càng nhanh càng tốt. Anh phải biết rằng nếu cô ta tiếp tục với chúng, có nghĩa là cô ta đã muốn chết rồi.”

“Tôi muốn…”

“Ngậm miệng lại và nghe đây! Tôi không cần biết cuộc sống của anh hiện giờ đẹp đẽ thế nào? Nếu anh không muốn kết thúc như cô ta thì hãy thôi đi, quay về nhà tự sướng, lừa dối vợ mình và xem bao nhiêu thứ phim sex bẩn thỉu tùy anh, thế bao giờ cũng tốt hơn là lại gần chúng.”

Và thay vì buông hai nắm tay đang siết chặt ra, anh ta đẩy Bady lại phía sau khiến anh loạng choạng suýt ngã, rồi sải những bước dài quay đi. Qua tiếng gió, Brady vẫn nghe thấy câu nói cuối cùng:

“Chúng không phải con người.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.