Cú đánh đầu tiên gần như khiến Brady ngã gục. Đúng giữa thái dương.
Trời đất đảo lộn. Ánh sáng trở nên chói lòa rồi lại tối sầm như bị lũ kiến đen lao tới nuốt chửng. Cảm giác nóng lan rộng, như một cơn bỏng rát quật ngã anh, buốt đến tận óc.
Một cú khác. Vào bụng. Cả hệ thần kinh choáng váng, hai lá phổi bị bóp nghẹt, anh ưỡn thẳng người theo phản xạ, và dạ dày hóp lại ngăn không cho mọi thứ trào ra, dịch mật dâng lên tận thực quản.
Brady kịp bám vào container để không bị sụp xuống.
Một bàn tay túm lấy cổ áo anh, đẩy anh gí sát vào tường.
Một bộ mặt xuất hiện dưới vành mũ lưỡi trai.
Trẻ, da dẻ nhẵn nhụi, lún phún râu.
Vậy nhưng hắn lại có ánh mắt của kẻ sát nhân. Băng giá.
“Mày theo tao làm gì hả, đồ con hoang?” Gã thanh niên hét lên.
Brady khó lòng tập trung được. Mấy cú đánh vẫn như chiếc gông kẹp chặt lấy đầu anh. Anh cố giơ tay lên ra dấu hòa bình.
Gã thanh niên đẩy thốc anh ra.
“Nói mau, không tao cắt dái mày bây giờ!” Hắn hét lên.
“Tôi… Tôi chỉ muốn gặp mấy tay… làm… phim.”
Brady ho, dịch mật khiến họng anh bỏng rát, anh quay sang một bên để khạc nhổ, gã thanh niên lùi ra nhưng vẫn nắm lấy cổ anh.
“Mày là ai? Cảnh sát à?” Hắn rống lên.
Brady lắc đầu phủ nhận.
“Nhà báo…” anh thều thào.
Mọi thứ xung quanh dần ngừng chao đảo. Anh bắt đầu thở bình thường trở lại.
“Tao sẽ cho mày một lời khuyên hữu ích, nhà báo ạ: Bỏ qua đi! Không một ai muốn lại gần họ đâu.”
Brady chầm chậm giơ tay lên để đấu dịu.
“Nhưng nếu… ta để họ tự quyết định thì sao?” Anh vừa nói vừa thở hắt ra thật lâu.
Gã thanh niên ghè anh vào tường mạnh hơn và nở một nụ cười độc ác.
“Tao mới là người quyết định cho mày, và chỉ để mày được sống tốt hơn và lâu hơn thôi, tao nói với mày rồi: Không được.”
“Tôi… tôi đang tìm hiểu về cái chết của một cô diễn viên trong những bộ phim của họ, có thể cậu cũng biết cô ta: Cô ta tên là Rubis. Tôi phải nói chuyện với họ.”
“Nói thế mà mày không hiểu à?” Kẻ hành hung nổi cáu. “Những gã mày muốn gặp mặt đến mức đấy… là đám thú hoang! Họ sẽ ăn thịt mày trước khi mày có thể mở mồm ra tự giới thiệu!”
Lúc này khi cảm thấy cơ thể đã trở lại là của mình, Brady phát hiện ra rằng gã thanh niên không còn la hét nữa, hắn nói chuyện với vẻ cuồng nhiệt, hai hàm nghiến chặt, môi cong lên để lộ cả răng nanh.
Brady ngoan cố:
“Cho tôi một cơ hội, chỉ một cơ hội đến gần họ thôi! Tôi biết họ là ai! Họ là Bộ tộc!”
Gã giao hàng đứng im bất động, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Có vẻ như Brady đã đạt được mục đích.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, hai chân run rẩy, anh dần kiểm soát lại cơ thể, bắt đầu từ việc lấy lại thăng bằng, đứng vững trên hai chân dù vẫn đang bị gã thanh niên đè xuống. Kể từ khi bắt đầu sống ở New York anh đã học được cách thận trọng trước những giai thoại, nhất là loại giai thoại về các băng nhóm vì chúng thường lợi dụng điều này để tự biến mình thành những tay trùm sò nhằm gieo rắc nỗi sợ hãi. Anh không tin chút nào vào câu chuyện về những tay sản xuất phim đáng sợ.
Đột nhiên, anh cảm thấy có cái gì đó chuyển động trong quần áo của mình. Gã thanh niên đang lục lọi túi áo túi quần của anh. Brady đẩy hắn ra và nhận lại một cú đấm ngay giữa bụng. Cú đánh sau đó khiến anh nghẹt thở và phải cúi gập người xuống. Gã thanh niên kéo Brady đứng thẳng dậy, chẹn cùi chỏ vào cổ anh rồi đẩy chặt anh vào mấy hình vẽ graffiti trên tường. Hắn đã tìm được thứ mình muốn: Ví của anh.
“O’Donnel à? Có cả địa chỉ của mày ở đây.”
“Tôi…” Brady cố nói, cổ họng đau nhói. “Tôi không muốn làm gì bất lợi đối với họ cả…”
Gã thanh niên cười phá lên
“Tao đâu có bảo vệ họ, đồ đầu đất ạ! Tao bảo vệ chính mày đấy! Tao chỉ không muốn thấy mày bị mổ bụng moi ruột vì tao, vì đã đi theo tao!”
Hắn chống tay vào người Brady, đứng thẳng dậy rồi lùi lại sau khi thả anh ra. Hắn nhìn anh chằm chằm một lúc rồi bực dọc thở hắt ra.
“Mày vẫn không tin tao, phải không?” Hắn nói thêm. “Những gã đó không giống như tao và mày đâu, họ là lũ ma cà rồng hút máu người. Những con ma cà rồng chó chết nhất, O’Donnel ạ! Mày vẫn không tin phải không thế cái này thì sao, mày tin rồi chứ?”
Gã thanh niên mở áo khoác ngoài kéo cổ áo len xuống và để lộ ra hai vết bầm lớn. To bằng cả nắm đấm. Chỗ da tím đỏ không ngừng phập phồng. Ở giữa là hai vảy máu đã khô, trông như hai con mắt đen.
“Một ngày nào đó họ sẽ cho tao gia nhập hội!” Hắn kể với vẻ phấn khích. “Trong lúc chờ, chớ có lại gần!” Hắn nắm lấy khăn của Brady kéo mạnh về phía mình. “ Bây giờ tao biết mày là ai. Và nếu như các ông chủ của tao quyết lần ra mày, với cái này, họ sẽ có được mùi của mày. Họ sẽ truy lùng mày. Và nếu muốn: Họ sẽ hút đến giọt cuối cùng của mày.”
Hắn vừa nói vừa lùi lại. Brady vẫn không thể đứng mà không dựa vào bức tường sau lưng mình. Gã thanh niên huơ huơ chiếc khăn như một chiến lợi phẩm. “Đến giọt máu cuối cùng!” Hắn nhắc lại. “Mày và cả gia đình mày.”
Rồi hắn đi khỏi, về phía chiếc xe van.