Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

Những dòng chữ khép lại một sự thật.

Dòng chữ, chính thức, của công lý.

Bằng một chữ ký, Annabel đóng lại cuộc điều tra về cái chết của Sondra Ann Weaver, kết luận đây là vụ tự tử. Giờ chỉ còn thiếu báo cáo cuối cùng của phòng thí nghiệm để đảm bảo kết quả so sánh ADN. Annabel chờ nốt báo cáo này để có thể chính thức thông báo với gia đình người chết. Nếu đúng như lời Charlotte đã nói, họ sẽ chỉ nhỏ vài giọt nước mắt rồi nhanh chóng hỏi xem có thể thừa hưởng được thứ gì, và Annabel đã trì hoãn thời điểm gọi cho họ.

Sondra Ann Weaver sẽ rời khỏi ngăn lạnh và xuống với đất mềm. Tấm thẻ Jane Doe ở chân cô thậm chí còn không được sửa lại, chỉ được xé ra trước khi xác cô được đưa tới nơi làm tang lễ, một hồ sơ được dập ghim vào tấm vải bao bên ngoài.

Việc liên hệ giữa cái chết của cô và vụ tự tử của Melany Ogdens không đem lại kết quả nào đáng thuyết phục. Vụ ám sát Charlotte Brimquick thuộc thẩm quyền của các đồng nghiệp tại New Jersey và cái chết của những kẻ bị tình nghi là hung thủ cũng đã khép lại vụ việc.

Leonard Ketter sẽ vô sự thoát khỏi mọi chuyện.

Tất cả đã kết thúc.

Cô đặt những tờ giấy vừa ra khỏi máy in và vẫn còn ấm vào một túi đựng hồ sơ bằng bìa các tông, ghi lên đó số hiệu vụ điều tra, ngày tháng, đóng dấu rồi đặt nó lên kệ của đại úy Woodbine.

Thayer đã vội vã đi khỏi lúc nãy để giúp hai thám tử khác trong vụ bắt bớ vài thanh niên bị tình nghi tham gia một vụ hành hung.

Annabel tận dụng khoảng thời gian này để sắp xếp hồ sơ.

Jack sẽ một mình đảm nhiệm phần công việc trong lúc cô vắng mặt. Tất cả cần phải rõ ràng.

Một vụ cướp có sử dụng vũ lực vẫn đang bị treo.

Không, Woodbine đã chuyển nó cho Attwel, mình đã nghe thấy họ nói chuyện hôm trước…

Annabel bỗng nhận ra cô đã không mấy nghiêm túc thời gian gần đây. Sự sốt sắng của Jack, khi tin rằng một vụ giết người được ngụy tạo đã xảy ra, dần dần đã lây sang cô. Đến mức cô đã bỏ bê mọi thứ còn lại. Cô không còn tự nguyện tham gia vào bất kỳ sự kiện nào, không một cuộc họp công dân, một ủy ban nào, tất cả thư từ và email đều bị chất đống.

Đã đến lúc cần phải thiết lập lại một chút trật tự ở đây!

Cô xếp đống giấy tờ thành từng chồng nhỏ.

Jack về văn phòng vào giữa buổi chiều.

“Thế nào?” Annabel hỏi. “Mọi việc ổn cả chứ?”

“Giới trẻ bây giờ thật sa đọa!” Anh ngồi phịch xuống ghế và thốt lên. “Anh vừa gặp Woodbine, ông ấy sẽ gửi cho chúng ta một bà cụ với vụ gian lận bảo hiểm, em biết tin chưa?”

“Chưa hề.”

Jack lắc đầu.

“Gian lận! Càng ngày càng hay đây. Anh sẽ làm sáng tỏ vụ này,” anh vừa nói vừa chìa tay về phía chiếc điện thoại.

Tiếng chuông điện thoại của Annabel khiến anh dừng lại.

“Thám tử O’Donnel nghe đây.”

Một tiếng thở dài vang lên trong ống nghe trả lời cô.

“A lô?” Cô nói.

“Tôi… Tôi xin lỗi vì tất cả những điều xấu xa mà tôi đã gây ra.”

“Xin lỗi? Ai đấy?”

“Leonard Ketter. Tôi rất tiếc. Cho tất cả các cô gái đó. Thật sự rất lấy làm tiếc.”

Và hắn gác máy.

Jack nhìn chằm chằm vào Annabel, đoán rằng cô đang có chuyện khó ở.

“Có chuyện gì vậy?”

“Em nghĩ rằng bà cụ ban nãy sẽ phải chờ chút thôi. Đi thôi, phải đến nhà Ketter. Ngay lập tức.”

⬘ ⬙ ⬘

Ngón tay đeo găng của Hadès nhấc khỏi nút ‘Off’ trên chiếc di động.

“Rất tốt,” hắn nói. “Mày đã hoàn thành được một việc tốt.”

Đôi mắt Ketter đỏ ngầu, giữa những sợi râu mới nhú còn đọng lại nhiều vệt nước mắt.

“Tôi… Tôi đã làm như các anh muốn,” hắn ta lắp bắp.

Hadès phác một cử chỉ tỏ vẻ đồng tình, bộ tóc dreadlock của hắn chuyển động trông như đám chân nhện. Hắn giơ khẩu súng lục mạ crom ra trước mặt Ketter, chĩa nòng súng lên trần nhà kho.

“Khẩu súng mày để ở nhà này là hợp pháp chứ?” Hắn ta hỏi.

“Đúng vậy… Đúng vậy, tôi đã mua nó ở Pennsylvania để lách luật tại New York, nhưng đúng vậy, các anh có thể lấy nó nếu muốn!”

Ketter sẵn sàng làm tất cả để chúng hài lòng.

“Mày thật biết vâng lời, tuy nhiên tao từ chối món quà này, mày dùng nó thì tốt hơn.”

“Không, không, cứ cầm đi, đây là một món quà mà.”

Hadès cúi xuống ngang tầm với người đàn ông đang quỳ trước mặt. Môi trên của hắn cong lên để lộ ra mấy chiếc răng vàng.

“Tao không thể làm thế,” hắn giải thích, “vì mày sẽ cần đến nó.”

“Tôi ư? Tại sao? Không… Tôi không…”

Hadès chìa khẩu súng cho Ketter.

“Làm sao mày có thể tự tử được nếu không còn vũ khí cơ chứ?”

“Gì cơ? Không, không, tôi sẽ không… Ôi, không! Làm ơn… không!”

“Nếu như chúng tao may mắn, bọn cảnh sát sẽ khép lại mọi chuyện sau việc này. Vĩnh biệt Lenny.”

“KHÔNG!”

Tiếng nổ vang lên trong nhà kho.

Óc của Leonard Ketter văng ra, nóng bỏng, biến thành một thứ chất lỏng và rơi đánh bẹp xuống phía sau, tạo thành vệt trên mặt đất, một đường cong.

Làn mây bụi chầm chậm rơi xuống thân thể hắn trong lúc Hadès nhét báng súng vào tay nạn nhân.

Hắn kiểm tra để chắc rằng trong chiếc ví ở áo cái xác đã có đủ giấy tờ tùy thân rồi lùi lại ngắm nhìn cảnh tượng trước mặt. Ketter vật ngửa người ra trong tư thế quỳ gối, một nửa hộp sọ của hắn văng ra phía sau.

Ánh sáng ban ngày chiếu qua lối vào, cắt Ketter làm đôi, một nửa trong bóng tối, nửa còn lại trong ánh nắng vàng.

“Xứng đáng là bức danh họa của một bậc thầy,” Hadès khen ngợi.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.