Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Được gấp cẩn thận và đặt trên tấm ga giường.

Chiếc khăn mà gã giao hàng trẻ tuổi đã giật mất của anh. Để ‘các ông chủ’ của hắn có thể ngửi mùi anh, tìm bắt anh.

Brady phải dựa vào cửa tủ mới đứng vững nổi.

Gã thanh niên đội mũ lưỡi trai đã đến tận đây.

Không! Là chúng. Bộ tộc. Một lời cảnh báo, đúng rồi, một lời cảnh báo chó chết! Những tên này thật bệnh hoạn!

Anh sẽ phải làm gì đây? Báo cho Annabel biết, gọi cảnh sát và…

Và nói với họ tất cả ư? Rằng mình quan tâm đến những chuyện điên rồ này ư? Để rồi cảnh sát sẽ lục lọi cuộc sống riêng tư của mình và để cuối cùng phát hiện ra rằng mình đã có mặt lúc Rubis tự tử? Để rồi buộc tội mình vì đã bỏ trốn? Buộc tội mình giết người ư?

Không được. Annabel sẽ không bao giờ hiểu. Anh sẽ mất cô. Tốt nhất là tự làm mọi việc để không bị chú ý. Tự mình giải quyết mọi việc.

Những gã này không nguy hiểm… anh tự nhủ. Chúng làm như vậy chỉ để khiến mình sợ thôi, để mình quên chúng đi. Chứ không phải để tấn công vợ chồng mình.

Vậy nhưng chính bản thân anh cũng không tin vào điều đó. Nếu chúng muốn tóm được anh, trừng phạt anh, thì điều anh mong muốn nhất chính là Annabel không bị liên lụy. Anh cần phải tránh xa chúng.

Có lẽ chúng đã đi xa rồi. Chúng sẽ không mạo hiểm ở lại, vì mình có thể gọi cảnh sát…

Nhưng anh vẫn cần chắc chắn về điều đó.

Trong phòng khách, ấm đun nước bắt đầu reo.

Brady với lấy chiếc khăn rồi dúi vào đống quần áo của mình, sau đó ra với Annabel, lúc này đang pha hai cốc trà nóng.

“Nhà Liestenberg thật tốt bụng khi chuẩn bị cho chúng ta một cây thông Noel nhỏ, anh nhìn thấy chưa?” Annabel vừa nói vừa chỉ tay vào cái cây nhỏ được trang trí và đặt chễm chệ gần trường kỷ.

“Anh ra ngoài chút đây, anh nghĩ là đã làm rơi chiếc ống nhòm trên đường,” anh vừa nói vừa mặc áo khoác.

“Không phải anh định đi dạo tiếp vào giờ này đấy chứ?”

“Anh nhớ hình như nó vẫn ở trong túi anh lúc leo dốc, chắc nó rơi ngay gần đây thôi, anh sẽ đi một vòng quanh nhà rồi về ngay.”

“Trời sắp tối rồi, anh sẽ không nhìn thấy gì đâu, đợi mai đi.”

“Không được, tuyết sắp rơi rồi và anh không muốn nó bị tuyết che lấp mất, anh về ngay.”

Brady xỏ tay vào găng, vội vã bước ra ngoài. Lúc này, mặt trời đã hoàn toàn biến mất, và chỉ còn một lớp màn trắng nhờ nhờ đằng xa, một màu xám xịt vây lấy không gian xung quanh căn nhà. Brady bật đèn pin và lia về phía trước. Ánh đèn tỏa ra tới cả chục mét và soi sáng các lùm cây.

“Nếu chúng mày ở đây, thì ra đi, tao muốn nói chuyện,” anh thận trọng lên tiếng và tránh không để tiếng nói vung đi quá xa.

Anh không muốn vợ mình nghe thấy.

Anh đi một vòng quanh căn nhà, thi thoảng nhắc lại: “Ra đây!” Nhưng chẳng có gì. Chẳng có ai. Cũng chẳng có dấu vết nào rõ ràng.

Trời sắp lạnh hơn. Quá lạnh để ai đó có thể rình rập anh ở đây. Chúng đã đi rồi.

Thi thoảng lại có tiếng răng rắc phát ra từ những cành cây nhỏ, sâu trong rừng, và đã có lúc Brady tưởng như nó ở ngay sau lưng. Phải chăng có ai đó đang theo dõi anh từ xa?

Anh chĩa đèn pin về phía bụi rậm. Chỉ thấy thân cây, cành thấp, gai nhọn, bụi nhỏ, rồi những hòn đá nhỏ, bóng đêm…

Những bông tuyết bỗng chốc lặng lẽ xuất hiện, và chúng nhảy một vũ điệu câm lặng xung quanh Brady khiến anh phải ngạc nhiên. Anh không nhìn thấy lúc chúng bắt đầu rơi, cứ như thể chúng đột nhiên xuất hiện đâu đó ở hai mét phía trên đầu anh. Tim đập mạnh, anh phả ra từng làn hơi gấp gáp, hơi thở của một con người đang sợ hãi.

Anh dừng lại trước lối vào con đường mòn, hẹp và dốc, mất hút giữa những cái bóng và đám cây cối.

Một tiếng kêu xuyên thủng màn đêm. Tiếng của một con vật. Phía dưới, giữa hàng cây thông. Chói tai và liên tục, như một lời cảnh báo. Anh không nhận ra tiếng con gì, cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên bởi anh là người thành phố. Tuy thế anh nghĩ đó là một con cáo, anh đã từng nghe thấy tiếng tru từng hồi chói tai của chúng trong một cuốn phim tài liệu. Con vật đang di chuyển, phát ra tiếng kêu báo động về phía Brady. Liệu có phải anh đang ở trên lãnh thổ của nó? Brady tin chắc rằng nó không hề thân thiện, và dù đó là con gì đi nữa thì nó cũng đang bị làm phiền.

Khi liên tưởng đến việc riêng của mình, anh bỗng rùng mình. Anh đã tiến lại quá gần lãnh thổ của Bộ tộc, chúng đã phát hiện ra điều đó và giờ đang cảnh báo anh không được tiến thêm bước nào nữa. Nếu không chuyện gì sẽ xảy ra?

Về thôi, mất thời gian quá, chẳng có ai đây hết!

Brady quay lưng về phía con đường mòn rồi đi ngược trở lại.

Từng bước chân đạp trên tuyết, phát ra những tiếng động khiến anh cảm thấy bình an. Âm thanh của tuổi thơ. Những cuộc dạo chơi. Những trận ném tuyết…

Từ cửa sổ của căn nhà tỏa ra ánh sáng vàng, trông giống một ngọn hải đăng trên đỉnh núi đá. Brady đã ở ngay gần nhà. Sắp được sưởi ấm trong đó.

Nhưng ngay lập tức, cảm giác bị ai đó đeo bám xâm chiếm anh.

Có ai đó. Ngay sau lưng anh.

Ai đó sắp lao tới đánh anh.

Lông trên gáy anh dựng cả lên và anh nhảy phốc sang một bên, hai tay cầm đèn pin chĩa ra trước.

Chùm sáng tỏa ra khoảng không, lấp lánh trên những bông tuyết.

Chẳng có ai hết.

Brady thở mệt hơi thật dài, toát mồ hôi. Sao cơ, anh thực sự bị tự kỷ ám thị ư?

Chỉ là hoang tưởng thôi, chẳng có gì khác cả. Mình cứ tự hoảng loạn lên thôi. Tất cả vẫn ổn…

Anh nhìn quanh một vòng lần cuối rồi vội vã chạy theo vệt sáng tỏa ra từ cây đèn.

⬘ ⬙ ⬘

Annabel vừa thổi lửa bùng lên và củi cháy khiến những cái bóng trên tường không ngừng nhảy múa theo nhịp ngọn lửa.

Họ ăn tối sớm, Annabel bày bàn rất đẹp cùng những ngọn nến. Brady đủ hiểu vợ mình để đoán được cô đang muốn chuyển hướng, quên đi cuộc nói chuyện mà họ đã có chiều nay - hoặc cũng có thể là cuộc nói chuyện mà họ chưa từng có - để tận hưởng tối nay với anh.

Anh cố gắng để không tỏ ra lơ đãng, nhưng đầu óc anh cứ luẩn quẩn quanh chuyện chiếc khăn và sự xuất hiện của Bộ tộc xung quanh ngôi nhà. Anh tự nhắc đi nhắc lại rằng chúng đã rời xa khỏi đây, thậm chí có thể đã về tới New York, nếu đại bản doanh của chúng ở đó, nhưng vô ích, chẳng hề hiệu quả. Anh không sao tận hưởng được kỳ nghỉ này. Nơi biệt lập này, vốn là một chốn rất tuyệt vời để nghỉ ngơi, vậy mà tối nay lại khiến anh bồn chồn khủng khiếp.

Trước khi chuyển sang món bánh táo tráng miệng, Annabel rót thêm cho chồng chút rượu và hỏi, “Em thấy rõ là có gì đó không ổn. Chuyện gì khiến anh lo lắng vậy, anh có muốn mình nói chuyện không?”

Brady đưa ly rượu lên môi. Anh ngậm rượu trong miệng hồi lâu, để vị rượu thấm vào niêm mạc. Thấm vào toàn bộ cơ thể.

“Không có gì đâu, anh mệt thôi. Anh cần nghỉ ngơi thật nhiều trước khi quay trở lại với công việc.”

“Kỳ nghỉ Noel sẽ giúp chúng ta, rồi anh sẽ thấy, anh yêu ạ.”

Brady mỉm cười với cô. Họ đã cùng chọn nơi đi nghỉ trước khi anh sang Tây Ban Nha. Quần đảo Maldives. Giống như mọi khi cần phải thương lượng không ngừng với Annabel để cô có thể chấp nhận một chuyến du lịch xa xỉ như vậy. Cô chưa bao giờ thực sự cảm thấy thoải mái với tiền mà Brady kiếm được. Và cần phải giúp cô vượt qua những mâu thuẫn của chính mình. Thậm chí cô còn ghét cả nguyên lý của những kỳ nghỉ, một kiểu ‘phần thưởng dành cho những người lao động tốt để họ có thể quay lại làm việc tích cực hơn’. Với một người phụ nữ yêu nghề như cô thì chuyện ấy thật đáng ngạc nhiên. Brady gọi vợ mình là người phụ nữ theo trường phái ‘tự do ôn hòa mang hơi hướng cộng sản’, khiến cô hét lên giận dữ. Anh yêu cô vì những mâu thuẫn trong chính bản thân cô, trước khi chúng dần trở thành những điệp khúc đôi khi khiến người ta mệt mỏi.

Năm nay là một năm khó khăn. Cả hai người đều quá bận rộn vì công việc, họ ít có thời gian bên nhau và những cuộc chuyện trò giữa hai vợ chồng cũng không còn được như trước. Brady ý thức được điều này, nhưng anh cũng ngờ rằng vợ mình không chịu đối mặt với thực tế.

Mối quan hệ của họ đến nay đã tệ tới mức nào mà anh còn không biết đến cả suy nghĩ của vợ mình?

Annabel vòng ra phía sau Brady để bắt đầu mát xa hai vai anh, và cảm giác thoải mái giúp anh dần bỏ qua những ý nghĩ trong đầu.

Họ làm tình, mặc cho nỗi lo lắng cùng tất cả những hình ảnh tục tĩu khiến Brady rối trí vẫn đọng lại trong trí não anh.

Một sự thôi thúc vượt qua tất cả, mạnh mẽ hơn tất cả.

Khoái cảm.

Khi Annabel đứng dậy để vào bếp lấy một cốc sữa, Brady ngắm nhìn cô. Đôi gò bồng đảo tròn trịa. Cặp mông căng mẩy. Phần tam giác nổi lên giữa khung xương chậu. Rất đẹp.

Khi men say dục tình vừa bay mất, thực tế của những nỗi ngờ vực đã ngay lập tức quay trở lại.

Liệu có phải vì anh đã hiểu cô quá rõ nên mối quan hệ giữa họ không còn nồng nàn như trước nữa? Liệu có phải vì điều đó mà anh đang phải đối mặt với tất cả những nguy cơ này? Nếu như họ vẫn gắn bó với nhau nhiều như hồi đầu, chắc hẳn anh sẽ không bao giờ nói dối cô. Anh sẽ ngay lập tức kể chuyện Rubis tự tử với cô.

Không, nếu như cả hai vẫn được như lúc đầu chắc mình đã chẳng bao giờ liên lạc với Rubis, anh sửa lại. Toàn bộ sự khác biệt chính là ở chỗ đó.

Anh không muốn lừa dối cô, thậm chí anh còn từng khoe khoang là mình không thể làm điều đó. Vậy mà anh lại để mình rơi vào một hoàn cảnh nguy hiểm, với một phụ nữ đẹp đến mê hồn.

Dần dần, anh sa lầy và chán chường và bởi không còn minh mẫn nữa, nên anh ngày càng lún sâu. Một ngày nào đó, chỉ cần một bước đi sai lầm thôi, đó sẽ là bước chân nhấn chìm tất cả.

Đôi khi, anh ngờ rằng ngoại tình chỉ là thứ thay thế cho một liệu pháp tâm lý. Lừa dối để chạy trốn những nỗi sợ hãi, để có cảm giác mình lại được sống. Sung sướng trong một người phụ nữ khác cũng chính là chuyển mọi nỗi sợ hãi của mình sang cô ta. Suy cho cùng, người ta cũng chẳng yêu gì một cô tình nhân, mà chỉ yêu cảm giác bình tâm cô ta mang lại. Rồi sớm hay muộn, khi người đàn ông đã bình tĩnh trở lại, anh ta sẽ quay về với vợ mình, dưới lớp vỏ bọc khiến người ta yên lòng của cảm giác bình thản quen thuộc.

Liệu anh có mạnh mẽ hơn như thế? Không. Anh đã mắc lỗi và sa lầy cùng với thời gian.

Trừ phi, sau khi đã nhúng hai chân vào bùn lầy, anh có thể thăm dò khám phá kỹ càng nơi ấy, chỉ một lần thôi rồi quay trở lại với con người mới. Được thanh tẩy sạch sẽ. Sẵn sàng làm lại từ đầu.

Đây chính là lý do tại sao anh phải đau đầu trong câu chuyện tồi tệ của Rubis.

Không chỉ để chạy trốn cảnh sát, để hiểu được mọi việc trước họ và loại trừ tất cả những bằng chứng có thể có gắn kết anh với cô ta. Tất cả những điều này thậm chí còn có vẻ giả dối. Không. Anh lao vào câu chuyện đó và vẫn tiếp tục với nó chỉ vì anh thấy được ở đó con đường giúp mình đến được với nơi sâu thẳm nhất của bản thân, để dọn dẹp sạch sẽ nơi ấy, để đối diện với những điều tồi tệ nhất, với bản chất của các thói hư tật xấu, để có thể trở nên sạch sẽ, và được giải thoát khỏi những con quỷ của chính mình.

Annabel chui lại vào chăn, nằm cạnh anh, làn da mát lạnh do vừa chạy ra ngoài.

Mãi anh mới thiếp đi được, sau nhiều lần trấn tĩnh, không thể buông mình vào giấc ngủ. Đầu tiên, anh đờ đẫn đi, rồi sau đó phải tìm cách khiến cho chính những sợ hãi, lo lắng trong mình trở nên mệt mỏi. Để rồi dần trôi vào trạng thái vô thức.

Tic.

Những hình ảnh bay bổng đầu tiên của giấc mơ.

Tic.

Một căn chòi gỗ trong rừng. Gió. Brady đang bên trong. Anh phải ra ngoài, để đưa một cái giỏ cho ai đó mà chính anh cũng không biết.

Tic.

Ai đó gõ cửa. Đột nhiên, anh biết đó là con sói. Nó muốn vào trong, và ăn thịt anh.

Tic.

Nó tiếp tục gõ cửa. Nó sẽ phá cửa.

Tic.

Lần này, Brady mở mắt.

Tiếng động là có thật, không phải từ trong suy nghĩ của anh.

Lửa trong lò sưởi đang tắt dần, không khí trong căn nhà gỗ khá lạnh. Không có chút ánh sáng nào, ngoài một quầng sáng lờ mờ chiếu qua cửa sổ, mặt trăng đang bị mây che khuất.

Cửa sổ!

Tiếng động vọng vào từ phía bên ngoài.

Tic.

Brady nhìn thấy một viên sỏi nhỏ đập vào ô kính cửa sổ, người anh cứng đờ lại. Ngay lập tức, anh biết rằng đó không thể là một con vật. Quá đều đặn. Có ai đó đang nhằm vào đây.

Anh há miệng để thở. Mồ hôi túa ra hai bên thái dương.

Tic.

Annabel vẫn đang cuộn tròn trong chăn.

Brady định giơ tay lay cô dậy, trước khi đột ngột dừng lại.

Anh biết rất rõ ai đang ở đây, để gọi anh.

Anh không thể để vợ mình dính vào chuyện này. Anh nhẹ nhàng ra khỏi giường và thầm cảm ơn giấc ngủ sâu của Annabel sau mỗi lần làm tình. Anh vo viên quần áo rồi ra khỏi phòng để mặc chúng.

Khi đã đi xa khỏi ngôi nhà, anh bật đèn, rồi giơ hai tay lên. Cái lạnh nhanh chóng gặm nhấm anh, gió rít lên giữa những bụi cây.

“Tao đây,” Brady gọi.

Có tiếng cành cây gãy bên kia, chỗ sườn núi phía Bắc. Nhờ quầng sáng đèn pin dẫn đường, anh vội đi tới đó.

Một cành thông sột soạt như mũi của một con tàu ở phía đầu con đường.

Chúng đang rủ anh xuống núi vào rừng.

Brady quay lại liếc nhìn phía sau. Không thấy ánh sáng nhà Annabel vẫn đang ngủ. Một tia rắc khô khốc, ở thấp hơn. Chúng đang tách anh xa khỏi căn nhà.

Chúng muốn gì chứ? Muốn mình xuống đó ư?

Brady trèo lên hụp xuống giữa các tảng đá to, tránh xa những cành cây chìa ra như muốn đâm vào má anh.

Tại sao chúng quay lại?

Có thật là chúng đã đi khỏi không?

Đột nhiên, Brady nghĩ ra là cửa sổ của căn nhà gỗ không có rèm, lại cũng không có cửa chớp. Nếu chúng vẫn đó, có nghĩa là chúng đã nhìn thấy hết những cảnh tình tứ của họ. Brady cảm thấy cơn giận dâng lên nghẹn cổ. Liệu chúng có quay lại những cảnh đó qua cửa kính không?

Bây giờ không phải lúc nghĩ tới điều đó.

Brady đứng im, tập trung vào xung quanh mình.

Anh xác định vị trí của tiếng động mà anh nghe thấy.

Có tiếng động phía bên trái anh, giống như ai đó vừa bị trượt chân. Brady chìa cây đèn ra và dò xét khu rừng.

Những thân cây nâu. Những thảm lá kim. Những tảng đá gồ ghề, quá nhỏ để ai đó có thể trốn sau đó. Một cái hố, một cái hang ư? Rễ cây giống như các mạch máu nhấp nhô. Những cành cây không ngừng chuyển động theo gió. Những bụi rậm. Những cái cây đã chết.

Một đôi mắt. Phát quang.

Trên một khuôn mặt trắng như phấn.

Khủng khiếp

Brady co rúm người lại cùng chiếc đèn pin.

Một người đàn ông. Cao lớn. Tóc dài, rối tung… kiểu dreadlock[1]. Bó mình trong chiếc áo măng tô dài tối màu, cùng hàng chục dây xích quanh cổ.

Làn da nhợt nhạt, phản chiếu ánh sáng hệt như tuyết.

Cặp môi đen.

Phía trên là hai con mắt trong suốt.

Brady có cảm giác bị cái nhìn không có vẻ gì là của con người này xuyên thấu. Ánh mắt trắng dã.

Cặp môi đen nhếch lên như nhạo báng.

Phía dưới là hàm răng nhọn.

Nụ cười của một loài động vật ăn thịt có hàm răng được sinh ra để xé xác con mồi.

“Chúng tôi là những con vật, anh O’Donnel ạ,” tên ác quỷ lên tiếng.

Brady không thể cử động nổi nữa. Dường như có ai đó đang tiến lại phía sau anh và cả ở hai bên, nhưng cũng có thể đó đơn giản chỉ là những cơn cuồng phong mang theo giá lạnh.

“Các anh muốn gì ở tôi?” Cuối cùng anh cũng mở miệng hỏi được.

“Anh đã đến gần chúng tôi. Anh đã tiểu tiện lên khu vườn của chúng tôi. Và những con vật ghét điều đó.”

Hắn nói bằng một giọng nhẹ nhàng, trái ngược với vẻ bề ngoài ghê rợn.

“Tôi chỉ muốn nói chuyện với các anh, thế thôi. Tôi là…”

“Anh có phải là một con vật không, anh O’Donnel?”

“Sao cơ? Sao lại thế được?”

Gió thổi phần phật quanh hai người, xuyên qua hàng thông phủ đầy tuyết. Xuyên qua tai Brady.

“Anh có được bản tính của một loài săn mồi không? Có thể sống theo bầy đàn và chịu phục tùng không?”

“Tôi… Tôi chẳng hiểu gì hết. Nghe này, tất cả những gì tôi muốn là…”

“Câm mõm lại!” Sinh vật kia gầm lên, sự hung dữ khiến các nét trên khuôn mặt trở nên méo mó. “Bọn ta chỉ lắng nghe những con vật cùng bầy. Mày có nằm trong số đó không? Mày có sẵn sàng chia sẻ mọi thứ mày có với cả bầy không? Suy nghĩ của mày, những mộng tưởng xác thịt, những nỗi sợ hãi, máu và… thậm chí cả vợ mày?”

Không khí như bốc hơi khỏi hai lá phổi của Brady. Nỗi kinh hoàng đổ ụp xuống đầu anh như cơn sóng thần.

“Vợ tôi ư? Đừng kéo cô ấy vào những chuyện này! Cô ấy không hề liên quan…”

Miệng con quái vật há to làm lộ ra hai chiếc răng nanh sáng loáng. Cặp mắt trắng đã sáng lên, vẻ đắc ý chết chóc.

“Vậy thì thật khinh suất khi để cô ta lại một mình, ở tít trên đó, trong lúc đang ngủ…”

Hắn bật cười, để lộ ra bản chất bẩn thỉu của một kẻ sung sướng trước nỗi đau khổ của người khác.

Nhưng Brady không còn nghe thấy gì nữa.

Anh chạy.

Bằng tất cả sức lực.

Để cứu lấy vợ mình.

❀ ❀ ❀

[1] là kiểu tóc tết thành nhiều bím nhỏ chải ngược ra phía sau.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.