Qua mấy con đường hẹp bị chắn ngang, loạt hành lang thấp và bẩn thỉu, hay những lối đi trên cao, Brady đang bước vào một hành trình ma quỷ. Họ tiến vào một đường hầm, dọc theo những đường ray mà Kermit để ý để không bước lại quá gần. Từ chỗ ngoặt của một đường rẽ phát ra tiếng kim loại rít của một chiếc tàu điện, tiếng ầm ầm của những bánh xe cọ vào đường ray ào đến, ngay trước khi ánh sáng phát ra từ con mắt duy nhất của nó khiến người ta loà mắt.
Con sâu của Quả táo lớn đột ngột chui ra khỏi tổ, khiến hai người đàn ông phải áp sát vào tường.
Khi tiếng gầm thét của con tàu dần biến mất, Brady bắt kịp Kermit và hỏi, “Là do tôi hay giữa anh và ba con quạ mình gặp lúc nãy ở trên kia đã có căng thẳng từ trước?”
“Tôi không thích chúng, thế thôi. Chúng rất nguy hiểm. Có lẽ trong mạch máu của chúng có nhiều ma túy hơn là máu! Nếu chúng chiếm được quyền kiểm soát Oz, thì nơi đây sẽ thực sự trở thành địa ngục. May ra, có lẽ chúng sẽ bị giết trong lúc hành động.”
“Thế còn Termite, hắn là ai?”
“Mắt xích còn thiếu.”
“Giữa con người và loài khỉ ư?” Brady đùa.
“Không, giữa con người và cộng đồng chuột chũi.”
“Loài ‘gặm nhấm và biết kêu chin chít’, như anh đã nói đúng không?”
“Đúng vậy. Termite đã độc chiếm thị trường gái, thi thoảng hắn cũng lên trên đó để giao dịch với một tên Bóng, và phải làm hắn nhả ra một cái tên.”
“Thị trường gái, một kiểu như gái điếm ư?”
“Ở thế giới ngầm này, làm phụ nữ khó hơn nhiều so với ở những nơi khác. Tại đây, họ phải là ‘của ai hoặc bên cạnh ai đó’. Một là có người bảo vệ, tức là bạn trai, hai là nằm trong tay một tên ma cô. Nếu không, họ sẽ có nguy cơ bị hãm hiếp. Dần dần theo đà phát triển của mình, cộng đồng ngầm này cũng mang đến đây tất cả những thói hư tật xấu của con người: Thói nghiện sex và những bản năng bạo lực. Và trong một thế giới không có luật lệ cũng chẳng có đạo đức như thế này, tôi có thể nói với anh rằng mọi người đều sống cực kỳ buông thả.”
“Termite là một ‘tay ma cô’ à?”
“Một kiểu như vậy, một tay trung gian thì đúng hơn. Giữa một bên là những cô gái dưới này, những người muốn được bảo vệ hay đơn giản chỉ là muốn kiếm được chút tiền, và bên kia là những gã đàn ông trên mặt đất, muốn tìm kiếm mấy cô gái sẵn sàng làm mọi việc để đổi lấy hai ba trăm đô. Phần lớn gái điếm trên đó vẫn còn sáng suốt, và không hạ mình làm bất cứ thứ gì. Trong khi một số phụ nữ dưới này… tự thấy rằng mình gần như đã ở bước đường cùng, nên sẵn sàng buông bỏ thân thể mình trong vài giờ để phục vụ cho những mộng tưởng tình dục bẩn thỉu nếu như việc đó có thể giúp nuôi sống họ cả tháng trời.”
“Kermit, tôi nghĩ… Tôi cho rằng chúng ta đi nhầm đường rồi. Bộ tộc sẽ không tìm hàng ở đây đâu, trong hai bộ phim có Rubis và một cô gái khác mà tôi đã xem, họ đều là diễn viên phim sex, không phải người vô gia cư.”
“Bộ tộc tìm người ở đây, anh có thể yên tâm về điều này. Bởi có những thứ ngay cả hai cô diễn viên đó của anh cũng không dám làm đâu.”
“Tệ hơn cả những gì tôi đã xem ư? Không có đâu?”
“Bộ tộc không chỉ làm phim thôi đâu, chúng không dám quay lại tất cả vì quá nguy hiểm. Thôi, nhanh chân lên, Termite cũng ở gần đây thôi, nhưng tôi không muốn chúng ta quanh quẩn ở đây quá lâu.”
“Thế còn tên của người làm ăn với hắn, anh nghĩ hắn sẽ nói với chúng ta sao?”
“Muốn tôi nói thật không? Không, chẳng có lý do gì khiến hắn phải làm như vậy, hơn nữa lại còn có nguy cơ bị chiếm mất mối nữa chứ. Vì vậy chúng ta phải tỏ ra có sức thuyết phục.”
Họ chạy qua chạy lại giữa hai đường hầm song song, đi từ đường hầm bên này sang bên kia bằng các hành lang kỹ thuật, và không ngừng la hét tên của Termite từ cả chục phút trở lại đây.
Kermit không thoải mái, anh ta run run sau mỗi tiếng hét và Brady đoán rằng anh ta đang sợ người ta sẽ để ý đến họ. Nếu như ai đó chứ không phải Termite nghe thấy, họ chỉ hy vọng rằng người đó sẽ tránh ra xa thay vì tiến lại gần rồi gây phiền hà với họ. Một lúc sau, Brady chợt nghĩ đến cảnh sát. Liệu họ có thể bị bắt vì đe dọa đến sự an toàn của các chuyến tàu điện không? Anh không thể để mình bị bắt ở đây, vì Annabel sẽ nhanh chóng biết được điều đó.
“Cảnh sát có thi thoảng đi tuần ở đây không?”
“Họ vẫn nói như vậy, nhưng theo tôi, họ sẽ chỉ đến khi có một cái xác xuất hiện quá gần đường ray và người ta không thể làm ra vẻ không biết đến nó thôi.”
“Đến mức thế cơ à?”
“Ồ đúng vậy đấy. Tin tôi đi, cộng đồng chuột chũi hoàn toàn yên ổn ở sâu trong hang của mình.”
“Nhân nói đến họ, anh có tin họ thực sự tồn tại không? Hơn hai mươi năm không lên trên mặt đất, điều này là không thể! Đó chỉ là một giai thoại về thành phố này thôi…”
“Không, họ có tồn tại đấy. Họ sống trong bóng tối, và ngay cả khi còn nói ngôn ngữ của chúng ta, họ vẫn phát triển một phương thức giao tiếp riêng, dựa trên những âm thanh bắt chước tiếng tàu hỏa và tiếng giọt nước nhỏ xuống các vũng lầy dưới này. Họ chính là ký ức của thế giới ngầm này.”
“Anh từng gặp họ chưa?”
“Chưa từng, nhưng điều đó chẳng nói lên gì cả. Họ ở đây, có thể là ngay tại tầng này, dưới này sâu, ẩm thấp và gần như chẳng ai gặp phiền hà ở đây, đó là tất cả những gì họ mong muốn. Căng tai, có thể anh sẽ nghe thấy họ, vì dù thế nào đi nữa anh cũng sẽ không nhìn thấy họ đâu.”
Sau năm phút mò mẫm, tìm kiếm trong bóng tối, Brady túm lấy tay Kermit trong lúc anh ta đang chiếu đèn vào góc đối diện.
“Tôi nghĩ mình vừa nhìn thấy cái gì đó chuyển động,” anh nói, “ngay sát mặt đất.”
“Mấy con thỏ ở đường ray ấy mà. Đó là lũ chuột, lũ chuột to. Dưới này có hai loại chuột: Chuột khổng lồ và chuột siêu khổng lồ. Cần phải cảnh giác với chúng, do ăn nhiều xác chết, có vẻ như chúng cũng bắt đầu thích ăn thịt người.”
“Lại một giai thoại khác về thành phố này ư?” Brady vừa thì thầm vừa đi tiếp.
Anh đâm sầm vào lưng Kermit, khi anh ta đột nhiên dừng lại.
“Có người đã chờ sẵn ta ở đây,” anh ta nói với vẻ cam chịu.
Brady nghiêng người và phát hiện ra một cây nến đang cháy đằng xa. Anh chắc chắn rằng nó mới ở đó chưa đến một phút trước.
Những cây nến khác được đặt trên mặt đất tiếp sau cây đầu tiên, ngọn lửa trên đó không ngừng bập bùng theo gió. Chúng mở ra con đường bí ẩn dẫn đến chỗ một người lạ mặt.
Lỡ đây là một cái bẫy thì sao? Brady lo lắng.
Con đường nến dẫn tới cái lỗ dưới chân tường. Muốn vào trong cần phải đưa đầu vào trước rồi bò. Kermit liều mình chui vào. Thành tường rỉ nước và mặt đất phía dưới được bao phủ một lớp rêu dày. Ở phía bên kia, cách chưa đến mười mét, một ngọn nến đang chiếu sáng.
Đến lượt mình, Brady cũng chui vào trong và chui ra ngay sau chân Kermit, trong một khoảng không hẹp.
Từ cây hương vòng đang cháy ở lối vào tỏa ra mùi xạ hương nồng nặc.
Brady đứng thẳng dậy và đột nhiên nghe thấy tiếng cạch của vũ khí.
Rồi anh cảm nhận được nòng súng đang đặt vào thái dương mình.
“Chuyến đi đã kết thúc,” Kermit thở dài.