Nỗi đau đớn về mặt thể xác lúc này đã bị thay thế bằng những tiếng gào thét câm lặng trong tâm hồn.
Brady đã tự để mình rơi vào bẫy. Anh đã chuẩn bị thật kỹ trước khi nhảy vào trong tình trạng hai chân bị trói chặt.
Còn Jack thi bị tình yêu dành cho Annabel làm cho mù quáng.
Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô. Khỏi bị hạ nhục có thể khiến cô không gượng dậy được.
Và trong lúc Jack Thayer chĩa nòng súng vào anh, Brady bĩnh tĩnh hỏi, “Anh yêu cô ấy, phải không?”
Jack liếm môi. Trán vã mồ hôi.
“Không phải như anh nghĩ.”
“Sao cũng được, anh yêu cô ấy.”
“Tôi sẽ luôn ở bên cô ấy. Tôi sẽ không bao giờ phản bội cô ấy.”
“Anh đang làm thế đấy!”
Thayer phản đối, cằm không ngừng đưa qua đưa lại, anh đã mất kiểm soát với suy nghĩ của mình.
“Annabel sẽ không bao giờ biết được,” Jack run rẩy bác bẻ. “Về việc anh là một tên rác rưởi và về kẻ mà anh đã trở thành. Như thế sẽ tốt hơn. Tốt hơn rất nhiều, cần phải có thời gian, rồi cô ấy sẽ quên, sẽ tự gượng dậy mà không cần anh. Nhưng tôi sẽ luôn ở đó.”
“Dù anh có làm gì ở đây đi nữa, vào lúc này, thì điều đó cũng không bao giờ có thể giúp anh đến gần cô ấy, Jack ạ, tin tôi đi.”
“Đó không phải điều mà tôi muốn, anh chẳng hiểu gì hết. Tôi có thể ở cạnh cô ấy cho tới lúc chết mà không nói với cô ấy về tình cảm thật của mình, tôi không cần đến gần cô ấy! Nhưng còn anh, những gì anh đã làm với cô ấy là không thể tha thứ. Anh sẽ giết chết cô ấy. Sớm hay muộn, nếu cô ấy ở cạnh một tên tội phạm như anh, cô ấy sẽ bị hủy hoại.”
Anh vừa nhấn giọng vào từ cuối cùng vừa nhăn nhó như thể bị rút lưỡi.
“Đừng làm thế,” Brady cầu khẩn.
Thayer như thể đang ở đâu đó, hồn lìa khỏi xác. Đột nhiên nét mặt của anh thay đổi và trong một khoảnh khắc, Brady tưởng anh sắp bật khóc.
Nhưng rồi chiếc mặt nạ lại quay trở lại trên mặt anh. Jack không hề bị cảm xúc chi phối như Brady đã từng nghĩ lúc đầu, không, anh hiểu rằng ở con người này, sự sắt đá và tính toán đã bóp nghẹt hoàn toàn phần lý trí ôn hòa mọi khi.
“Tôi có thể sống với chiếc mặt nạ của mình,” Jack nói với vẻ thú tội. “Và thậm chí tôi còn nghĩ rằng với thời gian, tôi sẽ có thể tự thuyết phục mình rằng chuyện này chưa hề xảy ra. Tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy, anh biết mà. Tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy như anh đáng ra đã phải làm. Còn anh, anh chỉ đơn giản là đã… biến mất.”
“Đừng làm vậy, Jack. Đừng làm vậy.”
Thayer tiếp tục nói, giọng dửng dưng, ánh mắt được che đậy bằng thái độ chối bỏ thực tại:
“Tôi có một căn nhà tại Connecticut, anh biết không? Biệt lập, yên bình. Với một khu vườn lớn. Anh sẽ thoải mái ở đó, gần những bụi sậy. Có thể tôi sẽ đến đó nói chuyện với anh khi cảm giác tội lỗi bất chợt xuất hiện. Tôi chắc rằng điều đó sẽ giúp tôi thanh thản. Chính là quãng thời gian để có thể lãng quên tất cả. Trong những lúc đó, tôi sẽ nói với Annabel là tôi đang ở với một phụ nữ nào đó, để trấn an cô ấy về phần tôi, đây sẽ là bí mật nho nhỏ giữa tôi và anh.”
“Không, làm ơn,” Brady chậm rãi nói.
Đột nhiên, trong giọng nói của anh không còn chút sợ hãi nào nữa, chỉ còn là sự cam chịu, vô vọng.
Bởi anh đã hiểu được chuyến đi của mình.
Anh đã coi Rubis như chính bóng ma của mình, anh cho rằng ma quỷ chỉ tồn tại thông qua thân xác những người sống lâu hơn chúng.
Giờ đây, anh đã hiểu rằng ma quỷ chỉ là biểu hiện của những lạc thú bị chôn vùi. Của những dục vọng chưa được thỏa mãn.
Anh cứ tưởng rằng đi theo bóng ma của Rubis có thể giúp anh hiểu rõ cô hơn, nhưng thực sự anh lại đang mò mẫm đến chính những dục vọng của mình. Bằng cách khám phá chúng.
Anh đã mở cái giếng. Chính là mảng tối trong mỗi con người. Nơi anh đã chôn vùi những bí mật không thể thổ lộ với bất cứ ai, những nỗi sợ hãi, những dục vọng xấu xa.
Một cái Giếng nguyên thủy, được dựng nên từ bản năng cốt yếu của con người: ham muốn xác thịt.
Đây chính là điều đã góp phần làm nên con người từ khởi thủy, là bản năng mạnh mẽ nhất, bản năng của nguồn cội, cũng là bản năng của tương lai.
Vụ hãm hiếp được đăng trên trang web của Rubis đã mở cánh cửa đi vào cái giếng này. Vốn đã không thể đóng nó vào, Brady thậm chí còn mắc phải một sai lầm tồi tệ hơn: anh đã để cánh cửa đó hé mở. Và tất cả những gì ở tận sâu dưới đáy, đã dần dần trồi lên.
Những hình ảnh, những lời thì thầm.
Để xúi giục anh tiếp tục. Để anh tiến lại gần Bộ tộc. Để chạm phải những thói hư tật xấu tồi tệ nhất.
Những lời thì thầm dần trở thành sự căng thẳng. Nỗi ám ảnh.
Cùng với lời hứa về một hạnh phúc lớn hơn, một kiểu trút gánh nặng khiến người ta sung sướng.
Một niềm hy vọng giúp anh tái sinh, thổi bùng lên những đam mê vốn đã lụi tàn theo thời gian, bởi một cuộc sống bị sắp đặt và ràng buộc bởi xã hội này.
Rất nhiều lần đúng ra Brady đã có thể ngừng lại, vậy nhưng từ ngày này qua ngày khác, anh vẫn tiếp tục, anh đến nhà Rubis, đến tận chỗ Kermit, lạc lối trong những tầng ngầm của thành phố, anh đã nghe lời hứa hẹn về một cuộc sống thanh thản và tốt đẹp hơn.
Anh hiểu rằng giờ đây anh chỉ có thể lấy lại sự cân bằng từ trong bóng tối.
Anh đã để bóng tối hủy hoại bản thân.
Anh đã nghe Lời hứa của bóng đêm.
Cũng chính là lời hứa đã dẫn dắt Jack Thayer tới tận đây. Chính là thứ đang sục sôi trong mỗi người đàn ông. Nòng súng lạnh ngắt gí vào trán anh.
“Xin Chúa tha tội cho chúng con,” Jack nói, cổ họng se lại.
☆ ☆ ☆ ☆ ☆
