Không tài nào xua được những ám ảnh của buổi đêm.
Sau cơn ác mộng đầy nhục dục, Brady biết rằng mình sẽ phải liên hệ với Rubis. Anh cần phải hỏi cô. Anh cần phải biết. Nằm trên giường giữa đêm khuya, hai mắt thao láo, Brady hiểu rằng sau khi xem đoạn phim vừa ghê tởm vừa kích thích đó, anh sẽ phải tìm ra sự thật. Anh muốn hiểu. Muốn tự trấn an mình.
Nếu đây chỉ là một câu chuyện được hư cấu quá hoàn hảo, và chỉ dừng lại ở một vụ dàn cảnh, anh sẽ có thể yên tâm rằng lòng tự trọng của mình vẫn còn nguyên vẹn. Những thứ còn lại chỉ là do ảo ảnh.
Brady đợi tới chín giờ mới nhấc điện thoại. Một cô gái như Rubis chắc chắn luôn đi ngủ muộn. Anh thậm chí ngờ rằng mình sẽ đánh thức cô, nhưng không thể chờ thêm được nữa.
Một giọng nói hơi khàn khàn cất lên bên kia đầu dây cho thấy anh vừa lôi cô ra khỏi giấc ngủ.
“Xin chào, tôi là Brady, một người bạn của Pierre, tôi có phiền cô không?”
“Ai cơ? Pierre? À, đúng rồi, anh chàng to béo…”
Cô không ngủ. Cô nói chuyện nhẹ nhàng, giọng đầy ưu tư.
“Tôi không biết anh ấy có nói với cô về tôi không,” Brady tiếp tục, “tôi là phóng viên tự do.”
“Tôi nhớ rồi. Anh ta nói là anh không giống những người khác.”
“Vậy à? Càng hay… Tôi… Tôi muốn gặp cô.”
Anh siết chặt ống nghe. Tại sao đột nhiên lại thay đổi kế hoạch? Anh hoàn toàn có thể hỏi cô qua điện thoại cơ mà?
“Để nói về phim đen đúng không?”
“Và những thứ khác nữa.”
Brady sắp xếp mọi suy nghĩ, chuẩn bị các lý lẽ và lựa chọn những từ ngữ quan trọng mà anh hy vọng là sẽ có sức thuyết phục. Nhưng anh không có đủ thời gian. Rubis đã tiếp tục, “Anh ở khu nào?”
“Brooklyn, khu Heights. Tôi có thể đến và…”
“Được rồi. Gặp tôi ở phố Furman, góc giao với Montague nhé. Xem nào… mười một giờ sáng nay, được không?”
“Rất tốt,” anh đáp.
“Tôi đến vì anh không giống những người khác và vì anh chàng to béo có vẻ thành thật. Lát nữa nhé.”
Cô gác máy.
⬘ ⬙ ⬘
Tiếng ồn từ những chiếc xe đang phóng hết tốc độ trên đường cao tốc Brooklyn-Queens không thể làm xấu thêm quang cảnh của khu đất hoang nơi Brady đang kiên nhẫn chờ đợi.
Một con phố nhớp nhúa, bẩn thỉu, với những rào sắt han gỉ cách đoạn, vài tòa nhà bỏ hoang, một bên là đường cao tốc chìa ra phía trên. Dù nằm ngay gần bờ biển, đối diện với cực Nam Manhattan nhưng khu vực này hoàn toàn không tận dụng được vị trí đúng ra là rất hoàn hảo của nó.
Chàng phóng viên đã đứng chờ ở đây được năm phút, bên cạnh đống giấy nhãn và vài thứ rác rưởi mà gió thổi tới, cho đến lúc một dáng người xuất hiện từ xa. Nhỏ nhắn, tóc vàng, có thể là cô.
Khi cô gái đã đến gần, anh tiến về phía cô. Rubis, hai tay đút trong túi áo phao, vừa đi vừa nhìn chằm chằm xuống chân. Đôi khuyên tai vàng lộ ra khỏi chiếc mũ len.
“Em là Rubis.”
“Brady. Cảm ơn cô vì đã đến.”
Cô đẹp y như trong tấm hình. Đôi mắt to và dài gần tới tận hai bên thái dương nhìn anh vẻ dò xét trong chốc lát trước khi hướng về phía biển. Ngay lập tức, Brady cảm thấy băn khoăn về những gì toát ra ở cô: Một nỗi ưu tư sâu lắng. Dường như cô không thể cười hay biểu lộ bất cứ sự vui mừng nào. Hay cái lạnh đã làm mọi nét trên khuôn mặt cô trở nên bất động?
“Lại đây,” cô nói trong lúc dẫn anh đến gần khu đất rộng chạy dọc theo con đường.- Tránh xa khỏi đường cao tốc sẽ dễ nghe hơn.
Họ đi theo một ngã rẽ của con đường rải nhựa để tiến sâu vào giữa những đám cỏ đã ngả vàng. Brady chờ cho đến lúc tiếng dòng nước xám xịt vỗ ì oạp to hơn tiếng xe cộ đi lại. Rồi anh mở lời:
“Cô có phải là người New York không?”
“Hoàn toàn không. Em lớn lên ở Ohio.”
“Cái gì đã đưa cô đến tận đây?”
“Cũng giống như mọi người thôi: Mong muốn được thành công, kiếm được tiền, được nhìn thấy thành phố này.”
Cô trả lời không chút cảm xúc, bằng một giọng đơn điệu.
“Vậy tại sao lại là New York, cô ở gần Chicago hay thậm chí là Detroit hơn mà?”
“Anh thực sự nghĩ rằng giấc mơ của một thiếu nữ là đến Detroit để làm việc à? Em có thể làm gì ở đó? Trong một dây chuyền lắp ráp ô tô ư? Không, hoặc là đây hoặc không đâu cả.”
“Dù sao cũng cảm ơn vì cô đã nhận lời gặp mặt. Tôi nói thẳng nhé: Tôi vẫn chưa biết mình sẽ làm gì, thậm chí có thể sẽ không có bài báo nào cả, chuyện này chúng ta sẽ nhanh chóng biết ngay thôi.”
“Cái đó tùy anh, em chỉ làm theo thôi.”
Brady không thích cách đối đáp của cô gái, quá cam chịu, cứ như anh là một trong những nhà sản xuất của cô vậy. Bệnh nghề nghiệp, theo như anh hiểu.
“Tại sao lại là em,” cô muốn biết.
“Tôi nghe theo bản năng của mình.”
“Vậy nó nói gì với anh?”
“Rằng cô là một cô gái đặc biệt, rằng cô có một câu chuyện để nghe.”
Rubis thở mạnh một hơi ra đằng mũi để mỉa mai chính mình.
“Chỉ qua bức ảnh của em thôi sao? Anh tinh thật đấy.”
Bất giác Brady cảm thấy thích cả giọng nói, lẫn vẻ dịu dàng của cô gái này. Nhưng lại một lần nữa, nỗi u buồn đang hiển hiện, cô khiến anh cảm thấy băn khoăn.
“Tôi phải thú thật với cô điều này,” anh nói. “Tôi đã xem đoạn phim trên trang web của cô.”
Cô gái sững lại và quay mặt về phía Brady. Đôi mắt nhìn anh dò xét hồi lâu, cái lạnh của mùa đông khiến nó trở nên trong suốt như băng.
“Anh thích nó chứ,” cuối cùng cô lên tiếng.
“Tôi không cho là thế.”
“Nhưng dù sao anh cũng thích nó chứ, theo một cách nào đó?”
Brady hít căng lồng ngực, ưỡn thẳng người lên và nghe thấy cột sống của mình kêu răng rắc.
“Rubis, đó chỉ là dàn cảnh thôi, đúng không?”
“Anh thực sự phải biết điều đó à?”
“Tôi… thấy tò mò.”
“Không. Không phải là dàn cảnh.”
Rồi cô tiếp tục bước về phía một nhà kho lớn sơn màu xanh lam được xây dựa vào dải đê chắn sóng, gió lùa qua mấy cây cột bê tông được dùng để đỡ phần mái đang bị sụt xuống.
Brady muốn tiếp tục câu chuyện nhưng cô gái đã đặt ngón trỏ lên môi anh, khiến anh lúng túng đến mức không thể nói tiếp. Anh còn bối rối hơn nữa khi cô nắm lấy tay anh và dắt anh đi dưới mái hiên cho tới chỗ dòng nước đang chảy, ở phía bên kia. Nơi này đầy những mảnh gạch vỡ và chai bia. Lang thang ở đây vào ban đêm thật không an toàn chút nào.
Rubis ngồi xuống một phiến đá và bảo Brady cùng ngồi, đối diện với cô. Chiếc khăn quàng của cô tuột xuống, làm một phần cổ lộ ra. Chàng phóng viên nhìn thấy một vết bầm lớn. Rubis vội vã quấn khăn lại.
Có phải cô thường xuyên phải chịu bạo lực? Đoạn phim khiến anh có thể nghĩ vậy. Anh tiếp tục, “Nếu những gì tôi xem là thật, vậy tại sao nó lại được đưa lên trang web của cô? Tôi không hiểu…”
“Em là một cô gái đặc biệt, anh nhớ chứ? Sex dưới mọi hình thức, đó chính là em của hiện tại. Không cấm kỵ, không giới hạn. Nào, ngay tại đây, em có thể cúi xuống và thổi kèn cho anh, chỉ để anh được sung sướng, chẳng phiền gì em cả, em là một công cụ tạo khoái cảm mà.”
Brady nuốt nước bọt và khoanh tay trước ngực, đột nhiên anh cảm thấy khó ở.
“Thế nào?” Rubis tiếp tục.
Brady vẫn im lặng. Anh, người luôn ghét sự giả dối trong những mối quan hệ mang tính quy tắc lại đang phải chứng kiến bản thân bị đánh bại trong trò chơi của chính mình. Cô trắng trợn dồn anh vào đường cùng khiến anh không biết phải làm sao.
“Ở đây rất vắng vẻ,” cô nài nỉ, “sẽ chẳng ai biết cả, và chỉ là chút vui vẻ giữa hai ta thôi, chấm hết. Chúng ta mới biết nhau, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng, anh đưa vào miệng em, và sau đó chúng ta có thể dễ dàng nói với nhau tất cả, mọi rào cản sẽ bị phá vỡ.”
Brady không biết phải phản ứng thế nào. Anh biết rằng mình sẽ không chấp nhận, vậy nhưng lại không thể bật ra một tiếng ‘không’ đơn giản và dứt khoát.
Lần đầu tiên từ lúc gặp nhau, anh nhìn thấy vẻ gì đó gần giống một nụ cười hiện ra trên môi cô gái. Một cái nhếch mép cay đắng, của một người bị vỡ mộng, khiến anh ngay lập tức thấy chán ghét.
“Đây chính là cách khiến đàn ông chú ý,” cô giễu. “Cách quyến rũ họ.”
“Cô thật… khiến người ta thấy bối rối.”
“Không, thấy tội lỗi chứ. Đây là hai chuyện khác nhau. Tối nay anh sẽ nhớ lại lúc này, nó sẽ luẩn quẩn trong đầu óc anh một lúc. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như anh đồng ý ngay? Em đã quỳ trước mặt anh thay vì nói chuyện với anh. Tuy nhiên, anh đã cảm thấy tội lỗi. Và anh sẽ tiếp tục cảm thấy như vậy.”
Brady có cảm giác bị kéo xuống một con dốc mà anh không thích thú gì. Anh muốn đổi chủ đề:
“Rubis không phải tên thật của cô đúng không?”
Cô gái trẻ quan sát anh một lúc lâu. Brady tự hỏi điều gì có thể đang diễn ra trong đầu cô. Một con người khó đoán.
Và khỉ thật, cô ta đẹp quá!
Cô gái lục một bên túi áo và chìa cho anh bằng lái xe của mình.
Sondra Ann Weaver, anh đọc. Hai mươi hai tuổi.
Đột nhiên, ý nghĩ về một cô gái đặc biệt đến thế, quyến rũ đến thế lại có thể trở thành diễn viên phim sex khiến Brady khó chịu. Anh thấy bứt rứt khi tưởng tượng đến cảnh cô bị vây quanh bởi thân hình của những gã đàn ông đó.
“Điều gì đã khiến cô đến với các bộ phim đen?”
Rubis bật ra một tiếng cười khan, đầy mỉa mai.
“Anh không sẵn sàng nhét cái của anh vào mồm em, nhưng lại chẳng hề ngại ngần trong việc bắt em phải nói ra những điều riêng tư.”
Lại một lần nữa bị cách nói xẵng giọng của cô gái làm cho lúng túng, Brady hầm hầm đáp lại, “Tôi đến đây để đặt cho cô các câu hỏi, chấm hết, cô có quyền trả lời hoặc không. Đó là lý do cô đến đây, không phải sao?”
“Còn anh, Brady, liệu anh có thể nói cho em biết lý do thực sự khiến anh có mặt ở đây? Để xem có đáng để đành thời gian cho một diễn viên khiêu dâm hạng xoàng như em không hay vì đoạn phim khiến anh thấy vô cùng phấn khích và muốn nhìn thấy em bằng da bằng thịt?”
“Không, không, không phải như những gì cô nghĩ, tôi không giống những kẻ bệnh hoạn kia, những kẻ…”
Có gì đó trong cô bỗng nhiên chùng xuống, và một dòng lệ khiến mắt cô nhòa đi.
“Brady, em sẽ xuống Địa ngục. Thế nên em đâu cần biết anh là ai.”
“Tôi xin lỗi, tôi thực sự không muốn tỏ ra thô bạo.”
“Địa ngục, Thiên đường, anh tin vào những thứ đó chứ?”
Brady chầm chậm lắc đầu:
“Không tin cho lắm.”
Cô lướt nhìn quanh vịnh một lượt, đôi môi mím chặt để ngăn tiếng nức nở. Khi cô quay đầu lại phía anh, Brady đọc được nỗi khiếp sợ trong hai hồ nước xanh thẳm như đang muốn nhấn chìm anh.
“Người ta đã làm với em những thứ anh không bao giờ có thể tưởng tượng được,” cô thì thầm thú nhận. “Những thứ khiến ta không bao giờ có thể hồi phục được nữa.”
“Sondra này, tôi đã xem đoạn phim, và tôi có thể…”
“Cái đó chưa là gì cả, chỉ là một phần những gì họ đã làm với em.”
“Họ là ai?”
“Lũ quỷ. Em chưa bao giờ tin rằng chúng tồn tại cho tới khi gặp chúng. Lũ quỷ có tồn tại, là sự thật, không phải trong những truyền thuyết về lễ Halloween, mà là các đệ tử thực sự của Sa tăng. Chúng lởn vởn trên phố, em đã chạm mặt chúng.”
Brady phe phẩy chiếc bằng lái anh đang cầm trên tay:
“Nghe này, bây giờ hãy đi với tôi, đến phòng làm việc của tôi, tôi sẽ pha cho cô một cốc cà phê nóng và chúng ta sẽ bình tĩnh nói chuyện với nhau. Được chứ?”
Cô gái lắc đầu.
“Bạn anh đã nhầm.”
Cô rút một vật gì đó ra khỏi túi áo, và ngay lúc đó, Brady không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc anh nhận ra tiếng lách cách của kim loại, các giác quan của anh rung lên báo động, các cơ bắp co lại. Rubis thốt lên:
“Suy cho cùng, anh cũng chẳng khác gì những người khác.”
Và ánh sáng xé nát mặt cô.