Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

Lũ dơi khổng lồ đang bay lượn vòng quanh căn hộ.

Brady chắc chắn như vậy. Những con dơi to lớn và gian xảo chúng biết bay lên thật cao hoặc chui vào sau mấy bụi cây ngay khi anh tiến lại gần cửa sổ để quan sát chúng. Dù không thể nhìn thấy, anh có thể đoán ra chúng ở quanh đây. Anh cảm nhận được chúng. Một trong số chúng bắt đầu bò lên mái nhà, về phía phòng khách và mái vòm kính, từ đó nó sẽ rình rập anh trước khi lao vào tấn công.

Anh cần phải tự vệ. Một thứ vũ khí. Một chiếc cọc có đầu nhọn. Anh phải nhắm vào tim chúng.

Tiếng hét của trẻ con vang lên bên ngoài, trên con đường đi bộ phía trên bờ vịnh. Lũ dơi tấn công người vô tội.

Để anh phải lộ mặt. Để có thể dễ dàng lột da anh.

Để uống máu anh ngay trên những động mạch của anh. Sau đó, chúng sẽ nhả anh ra, để anh liền sẹo, để anh khỏi chết. Một tâm hồn bị tổn thương, bị xâm hại và cầm tù trong một cơ thể đã trở nên đáng ghê tởm, vì đã dính nước dãi của lũ quỷ này.

Anh chỉ còn một cách: Tự tìm đến cái chết.

Tự giải phóng mình.

Đứa trẻ lại hét lên lần nữa, nó đang chơi đùa. Một ai đó khác trả lời anh.

Brady dụi dụi mắt. Anh đang nằm dài trên tràng kỷ.

Bên ngoài trời bỗng sầm xuống, khiến căn phòng tối đi. Anh chồm dậy và thấy một đám mây dày đang che khuất ánh mặt trời yếu ớt của tháng Mười hai. Lũ trẻ đang cười đằng xa.

Sau nhiều đêm chịu đựng những cơn ác mộng, anh hy vọng một giấc ngủ trưa sẽ giúp mình dễ chịu hơn.

Mình cần phải nghỉ ngơi thực sự. Phải tạm dừng mọi việc…

Nhưng anh không thể làm được. Bộ tộc ám ảnh anh. Sau Rubis, lại đến lượt những gã điên này.

Tối nay… cuộc hẹn.

Nếu mình không đến chúng sẽ quấy rối mình cho tới khi mình suy sụp. Chúng muốn gì chứ?

Câu trả lời bỗng chợt hiện ra, quá hiển nhiên.

Chơi đùa. Đó là tất cả những gì chúng muốn.

Chúng đã bắt đầu tại căn nhà nghỉ, trên dãy Catskill. Chúng đã vượt qua giới hạn, để chõ mũi vào cuộc sống riêng của anh, đe dọa và khiêu khích anh.

Và mình đã đáp lại, như một thằng ngu.

Liệu anh có thể dừng tất cả lại vào lúc này không?

Không phải với chúng. Nếu mình không đến đó tối nay, sẽ có những phong bì khác, những viên sỏi khác được ném vào cửa sổ, cho tới khi Annabel bị lôi vào chuyện này.

Liệu chúng có hành hung anh không? Anh có nguy cơ bị giết không?

Chúng sẽ không làm như vậy. Chúng không phải là những kẻ sát nhân trực tiếp, mình không tin. Thú vui của chúng là từ từ hủy diệt người ta, khiến nạn nhân héo mòn dần, như thể chính quá trình này nuôi dưỡng chúng…

Anh nghĩ đến một từ không ngừng trở đi trở lại trong đầu.

Ma cà rồng.

Vẻ bề ngoài của chúng, lối sống tách biệt của chúng. Nỗi kinh hoàng chúng gây ra. Chúng thậm chí còn ngủ trong quan tài! Và chúng có thể đi từ Catskill đến New York chỉ trong khoảng thời gian ngắn, vào ban đêm trong khi tuyết phủ đầy các con đường! Cứ như thể chúng có đôi cánh khổng lồ vậy!

Brady lắc lắc đầu.

Toàn là những điều vớ vẩn… chỉ là một lễ hội giả trang!

Nhưng anh có thể giải thích chuyện này bằng cách nào đây? Dường như chẳng ai trông thấy chúng vào ban ngày. Chữ viết trên tấm bưu thiếp rất đẹp, cẩn thận… Kiểu cổ! Kiểu chữ uốn lượn và mảnh, giống như ngày xưa người ta hay viết…

Anh đi rót một cốc nước và tu hết liền một hơi.

Có thứ gì đó trong những điều anh vừa nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu anh mà anh không thể biết được chính xác nó là gì. Anh tin rằng mình vừa chạm tới một điều gì đó rất quan trọng mà không hề ý thức được nó.

Một lễ hội giả trang? Dãy Catskill?

Brady rót một cốc nước nữa và lần này uống chậm hơn.

Chúng ngủ trong quan tài! Đúng vậy! Ai có thể chịu đựng được chuyện đó chứ? Không ai muốn nhốt mình trong một cái hộp, dưới lòng đất, để ngủ, chẳng ai cảm thấy thoải mái trong trạng thái đó cả! Trừ những người đã quen với việc đó, những người mà lòng đất là nơi họ cảm thấy an toàn hơn so với mặt đất.

Anh nhớ lại lời của Kermit: “Tôi biết đến cả trăm người vô gia cư chuyên ngủ vật vờ ngoài đường, và khi anh cho họ một chỗ nằm ấm áp bên trong bốn bức tường thì họ lập tức mắc chứng sợ chỗ kín!”

Các thành viên của Bộ tộc sống trong những đường hầm từ lâu rất lâu rồi. Lâu đến mức cảm thấy ở đó thoải mái hơn trên đường phố hay trong những căn hộ. Chúng hiểu rõ về các mê cung dưới chân chúng ta bởi chúng đã sống ở đó! Chúng cũng là thành viên của cộng đồng người vô gia cư!

Brady lao đến bên máy tính xách tay và bắt đầu tìm kiếm trên Intemet. Cụm từ Hầm-Castkill-dưới-lòng-đất-New York ngay lập tức cho ra rất nhiều kết quả xác thực.

Vào năm 1914, một hệ thống cống, hang động tự nhiên và ống nước ngầm khổng lồ bắt đầu từ Catskill đã được hoàn thành để dẫn nước đến Manhattan và cung cấp cho các bể chứa ở đây. Người ta đã đào hơn một trăm năm mươi ki lô mét đường hầm, đôi khi có nơi sâu hơn bốn trăm mét, đặc biệt là đoạn xuyên qua dưới lòng sông Hudson. Một công trình vĩ đại.

Brady đọc được những ghi chép của bảy nhà báo và hai nhiếp ảnh gia, những người đã thử dùng con đường kỳ lạ này để đi đến New York vào ngày 19 tháng Một năm 1914. Anh dừng lại những dòng đầu tiên: Để làm được việc đó, họ đã qua lối vào ngay gần Kingston.

Đi ô tô từ căn nhà gỗ tới Kingston hẳn là khó nhưng hoàn toàn có thể làm được. Sau đó, Bộ tộc đã sử dụng đường hầm của mạng lưới cung cấp nước này để quay về. Liệu có phải chúng đã sử dụng một loại xuồng máy nhỏ hoặc mô tô trong trường hợp con đường đó khô ráo không?

Chúng đã đi qua đó, chẳng có gì là bẩn cả, không phải là huyền thoại về lũ ma cà rồng có thể bay lượn, không phải huyền thoại gì hết, mà chỉ là chúng đi trên những con đường mà chúng biết rõ! Trong cộng đồng vô gia cư sống dưới lòng đất kiểu đường đi như thế này chắc phải rất nổi tiếng.

Điều này khiến anh yên tâm loại bỏ giả thiết về một truyền thuyết mà chúng muốn anh dựng nên. Chúng cũng chỉ là con người như những người khác thôi!

Di động của anh bắt đầu đổ chuông, anh xem ai gọi tới và nhấc máy:

“Pierre à? Tôi rất vui vì…”

“Nghe này,” bạn anh dài giọng ngắt lời. “Tôi phải nói chuyện với anh.”

“Anh có vẻ không khỏe, anh đang nhà à?”

“Có vài người đã đến nhà tôi, những người lạ mặt, họ làm tôi sợ.”

Brady cứng đờ người lại trên ghế.

Không phải thế chứ. Không nên là anh ta.

Pierre hổn hển. Anh ta nói tiếp:

“Đêm trước. Tôi thấy khó ở, tôi vừa mới tỉnh lại.”

“Anh đã gọi cấp cứu chưa?”

“Không, chờ đã. Anh phải nghe tôi. Chúng đã nói với tôi về anh. Chúng nói rằng anh cần phải mở lòng ra, mở rộng nhận thức hơn nữa. Để tận hưởng tốt hơn thân phận của mình. Để chấp nhận được con người bên trong anh. Chúng…”

“Pierre, gọi xe cấp cứu đi.”

“Không, không cần đâu. Đến đây, đến nhà tôi đi.”

Pierre dập máy và Brady nhảy vội lên chiếc taxi để đến Manhattan.

Anh trèo hết tốc lực lên bậc thang và hoảng sợ khi nhìn thấy cửa căn nhà mở toang.

Pierre nằm trên chiếc tràng kỷ vàng.

“Tôi… tôi để cửa mở cho anh,” anh ta thều thào khi nhìn thấy Brady cuống cuồng. “Tôi nghĩ là… tôi bị… bị lên cơn.”

Brady giật lấy cái điện thoại bị lật úp trên sàn nhà để gọi cấp cứu. Bàn tay to béo của Pierre túm lấy tay anh.

“Đã đã gọi rồi… Họ đang đến,” anh ta thì thầm. “Ở lại đây với tôi. Cho đến lúc họ đến… ở lại đây với…”

Mi mắt anh ta từ từ khép lại. Brady liên tục vỗ vào hai má và hét tên anh ta nhưng chẳng có phản ứng nào hết. Tim anh ta vẫn đập, ở đâu đó dưới lớp mỡ dày.

Nhưng ý thức đã hoàn toàn biến mất.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.