Jack Thayer đỗ chiếc Ford trước cửa một tòa nhà hai tầng xập xệ, nằm giữa một khu dân cư tại Jersey City. Hai quả cầu trắng phía hai bên cửa ra vào tòa nhà cũng như lá cờ Mỹ treo phía trên là dấu hiệu cho thấy đây là đồn cảnh sát.
Hai người đàn ông trong bộ đồng phục cảnh sát đang nói chuyện dưới chân cầu thang.
Jack và Annabel được thanh tra MacFerney đón tiếp và đưa vào một căn phòng lớn, ở đó tay thanh tra trẻ tuổi đang chờ sẵn với ánh mắt lạnh lùng.
“Đây là ý kiến của bác sĩ pháp y,” MacFerney vừa nói vừa chìa ra một tập hồ sơ. “Vẫn còn nóng hổi đấy.”
“Có gì mới so với những nhận xét bằng mắt thường tại hiện trường không?” Annabel hỏi.
“Bác sĩ đã xác định được khoảng thời gian tử vong.”
“Thế mà tôi cứ nghĩ anh ta không thể cơ đấy? Nếu như ở hiện trường đã không thể làm được, thì theo lý anh ta cũng không thể làm được trên bàn khám nghiệm!”
“Tay bác sĩ đó là vậy, anh ta kêu ca và nguyền rủa nhưng đã ghi lại mọi thứ. Anh ta đã nghiên cứu nhiệt độ đo được để đưa ra khoảng thời gian tử vong chính xác hơn so với những gì anh ta đã nói với mọi người tại căn nhà-xe. Anh ta cho là nạn nhân đã bị giết vào quãng chiều Chủ nhật, sớm nhất là vào cuối buổi sáng và muộn nhất là đầu buổi tối.”
Jack và Annabel nhìn nhau. Những lời chứng của Torton bỗng có vẻ đỡ lãng phí thời gian hơn.
“Có dấu hiệu bị cưỡng hiếp không?” Thayer hỏi.
“Không. Chúng đã cắt đi dạ dày, thực quản và lưỡi của nạn nhân, không phải là những tay chuyên nghiệp, chúng dùng một vật rất sắc nhưng đường cắt không được ngọt, anh bác sĩ khẳng định rằng hung thủ không biết gì về giải phẫu. Ông ta cũng ghi nhận một mùi rất hắc trong miệng nạn nhân, là mùi thuốc tẩy. Anh ta cho rằng chúng đã tẩy rửa nạn nhân rất kỹ! Nhưng không thể kết luận nạn nhân có uống thứ đó hay không vì chúng ta thiếu hẳn phần lớn nội tạng của cô ta.”
Thayer rít lên qua kẽ răng.
“Cô gái tội nghiệp đã biết thế nào là địa ngục,” anh bình luận.
“Nhưng vẫn chưa hết đâu,” MacFerney nói thêm. “Chúng đã dùng búa đập nát răng của cô ta, tất cả răng cửa và răng hàm, bằng cách đập thẳng vào má, những dấu vết trên da nạn nhân cho thấy rõ điều đó. Vai và hai cánh tay cô ta cũng đầy những vết máu bầm, cô ta đã bị giữ chặt đến mức nào thì mới để lại chừng đó dấu vết. Lũ chó thì bị xịt thuốc mê, sau đó bị đập cho tới chết, bằng một loại hung khí gây chấn thương, kiểu như gậy đánh bóng chày hay cọc sắt đập đá của thợ mỏ.”
“Như vậy hung thủ phải gồm nhiều người,” Jack kết luận. “Lũ chó sủa, chúng xịt thuốc mê rồi đập chết. Charlotte nghe thấy chó sủa nhưng chẳng kịp gọi cảnh sát, vì chúng hành động quá nhanh. Để làm được việc này và để giữ được nạn nhân trong lúc đập vỡ răng cô ta, cần có ít nhất hai người, hoặc nhiều khả năng hơn là ba. Những tay với lượng adrenaline tăng vọt trong kiểu tình huống như thế này, chúng không thể thất bại. Chúng phải có tiền sử phạm tội đáng kể, và rất hung hãn. Các anh đã có hướng đi nào chưa?”
“Chưa có gì,” tay thanh tra trẻ lên tiếng.
“Hiện giờ,” MacFerney đấu dịu, “chúng tôi đang điều tra tiểu sử của nạn nhân và dựng lại lịch trình hoạt động của cô ta trong những ngày cuối cùng trước khi chết, không hề đơn giản, mọi người hầu hết không muốn nói gì với cảnh sát, nhất là khi có liên quan đến một ả gái điếm và một vụ giết người.”
“Có lẽ chúng tôi đã có thêm thông tin,” Thayer thông báo, “có nhân chứng đã nhìn thấy một chiếc ô tô tại hiện trường vào Chủ nhật trước. Tôi có được phần đầu biển đăng ký, tại New York, địa bàn của chúng tôi, chúng tôi sẽ xem xét khả năng này và nếu tìm được gì đó đáng kể, tôi sẽ gọi cho các anh ngay.”
Jack và Annabel cần nhanh chóng rời khỏi đây, họ phải quay lại đồn của mình trước khi Leonard Ketter đến đó.
Mười lăm giờ, Ketter đã có mặt ở phòng chờ, Annabel đưa hắn tới một phòng thẩm vấn nhỏ và để hắn ngồi đợi tại đó một mình. Cô muốn hắn phải khổ sở chờ đợi, và có thể tự đặt ra mọi câu hỏi có thể tồn tại trên thế giới này về những lý do khiến hắn phải chờ đợi giữa bốn bức tường nơi đây.
Trong khi Jack yêu cầu danh sách tất cả các phương tiện giao thông của bang có biển bắt đầu bằng các chữ cái EDE, Annabel tra cứu lý lịch tư pháp của Ketter.
“Hắn không có bất cứ tiền sử phạm tội nào!” Cô lên tiếng sau nhiều phút.
“Hắn là một tay ma lanh, không từ bất cứ thủ đoạn nào, có lẽ còn là một gã cục tính tới mức có thể đánh đập các cô gái của hắn, nhưng anh không nghĩ hắn đủ tầm làm vụ của Charlotte.”
“Nhưng hắn có thể có mặt tại đó.”
“Có thể lắm. Chúng ta sẽ tra hỏi hắn chứ? Tuy nhiên, ta sẽ không bắt hắn ký gì hết, không Miranda[1], chỉ coi đây như một buổi hỏi cung bình thường, nếu không anh chắc rằng hắn sẽ từ chối và bỏ đi. Nếu như hắn nhả ra một thông tin nào đó hữu ích, chúng ta vẫn còn thời gian để bắt hắn ký vào đống giấy tờ.”
Hai người cùng vào phòng thẩm vấn nhỏ. Ketter vẫn ngồi trong góc và Annabel đặt ba tập hồ sơ khá dày lên bàn, trước mặt mình. Cô đã học được rằng người ta sẽ luôn thu thập được nhiều thông tin hơn khi tỏ ra rằng mình biết rất nhiều trước đó.
“Các người muốn gì tôi?” Ketter bắt đầu phản kháng. “Các người nghĩ rằng tôi không có gì để làm ngoài việc đến đây theo lời triệu tập của các người chắc?”
Ngay lập tức, Thayer lên tiếng – Trong căn phòng nhỏ này, anh là người có quyền – “Hãy nhìn vào mặt tốt của vấn đề: Nếu như anh giúp chúng tôi, nếu như anh hợp tác, chúng tôi sẽ nhanh chóng gạch tên anh khỏi danh sách của chúng tôi, anh sẽ sớm được yên thân. Ngược lại, nếu như anh em cách lẩn tránh, thì đó sẽ là cuộc chiến thực sự giữa chúng ta, anh sẽ bị triệu tập hằng ngày, tôi sẽ đến tận nơi làm việc của ai trước mặt gia đình anh để tất cả mọi người đều biết rằng anh là kẻ bị tình nghi trong một vụ án hình sự.”
“Tôi sẽ gọi luật sư,” Ketter nói không mấy tự tin.
“Luật sư sẽ bòn của anh nhiều tiền nhất có thể, tôi thì khuyên anh nên có một cuộc nói chuyện trung thực với chúng tôi để có thể giải quyết tất cả. Hãy làm theo lời tôi rồi tối nay anh sẽ được yên và sẽ tiết kiệm được không ít tiền.”
“Cứ mỗi lần có ai đó tự tử là các người lại hành hạ thế giới này như vậy à?” Ketter nổi nóng.
“Leonard, một người phụ nữ đã chết.”
“Cô ta đã tự tử, mẹ kiếp!”
“Tôi không nói về Rubis, hay Melany. Người phụ nữ thứ ba mà anh biết đã chết, và lần này không còn nghi ngờ gì nữa: Đây là một vụ giết người.”
“Ai cơ?” Ketter hoảng hốt.
“Charlotte Brimquick,” Annabel cho biết.
“Bạn của Rubis ư? Ôi, chó chết…”
“Anh Ketter,” Annabel tiếp tục, “anh đã ở đâu vào Chủ nhật vừa rồi?”
“Tôi bị tình nghi ư, đúng thế không? Mẹ kiếp, tôi bị tình nghi ư?”
Jack gõ ngón trỏ xuống bàn. “Hãy trả lời câu hỏi.”
“Chủ nhật à? Tôi… tôi chỉ loanh quanh, nhà thôi.”
“Một mình ư?” Annabel tiếp tục.
“Đúng vậy.”
“Có ai nhìn thấy anh ra vào nhà hay không?” Thayer hỏi.
“Tôi làm sao mà biết được, cái đó phải hỏi hàng xóm.”
Annabel: “Anh có nhận hay gọi cú điện thoại nào từ nhà đi không?”
“Ừm, tôi cũng không nhớ nữa, có lẽ có…”
Thayer: “Anh có ô tô riêng chứ?”
“Có.”
“Hãng nào? Dòng nào?”
“Honda, Civic. Có liên quan…”
Annabel: “Anh có sở hữu một loại bình xịt gây mê nào không?”
“Không.”
“Một gậy bóng chày hay một cái nạy đinh?”
“Ừm… có, một cây gậy cũ. Nhưng tôi không dùng nó một thời gian rồi.”
Thayer: “Anh đã từng mua hoặc từng được ai đó cho một dụng cụ banh miệng chưa?”
“Một cái gì cơ? Tôi còn chẳng biết nó là cái gì!”
“Anh đã từng tới Bắc Bergen chưa?”
“Cái tên đó chả có nghĩa gì với tôi…”
“Lần cuối cùng anh đến New Jersey là khi nào?”
Những câu hỏi liên tục được đặt ra khiến Ketter không có đủ thời gian suy nghĩ, mà chỉ kịp trả lời. Annabel tiếp tục ngay sau Jack và anh lại nối tiếp, cứ như vậy nhằm gây áp lực lớn hơn. Sau mười phút, Leonard Ketter vã mồ hôi, mắt hết đảo từ người này sang ngươi kia, gần như hốt hoảng. Hắn giơ tay ra trước mặt và phản kháng. “Ôi, ôi, ôi! Nếu như tôi bị kết tội, dù là tội gì đi nữa, thì làm ơn nói với tôi để tôi thuê luật sư, chứ hãy thôi cái kiểu tra hỏi tôi như thể tôi là thằng khốn nạn nhất trong những thằng khốn nạn đi!”
“Những câu hỏi như thường lệ thôi,” Jack nói giọng dứt khoát và thậm chí không thèm nhìn hắn, anh đang mải mê với những ghi chép của mình. “Đừng quên: Hoặc là tiếp tục thế này hoặc là tôi sẽ hủy hoại cuộc đời anh và anh sẽ phải bán một trong những căn hộ tồi tàn của mình đi để mời được một luật sư giỏi. Trả lời chúng tôi bây giờ là tốt cho chính bản thân anh thôi.”
Annabel tiếp tục, “Sonara hay Melany có theo một giáo phái nào không?”
“Không, nếu có thì tôi đã biết.”
“Hay một tín ngưỡng đặc biệt nào đó?”
“Không, Sondra tin vào Chúa, chỉ vậy thôi.”
“Chúng tôi đã tìm thấy hình một ngôi sao năm cánh nhà cô ta, được vẽ trên cửa ra vào. Anh có biết đó là gì không?”
“Không. Nghĩa là… cô ấy ngày càng trở nên lạ lùng trong mấy tháng gần đây. Hơi bị hoang tưởng, và ngày càng có vẻ bí hiểm.”
“Đó là bạn gái anh, rõ ràng là cô ta có những vấn đề về mặt tâm lý, anh không bao giờ tự nhủ là cần giúp đỡ cô ta sao?”
“Chị nói quá rồi! Cô ấy đâu có bị điên! Chỉ là có phần suy sụp thôi…”
“Anh nói cô ta có phần bí hiểm,” Thayer nhắc lại, “điều đó biểu hiện thế nào trong cuộc sống hằng ngày?”
“Cô ấy đọc Kinh Thánh, tự hỏi về tương lai của linh hồn mình, những thứ vớ vẩn kiểu như vậy. Tôi đã trấn an cô ấy bằng cách nói với cô ấy rằng đó chỉ là những điều ngu ngốc, chỉ cần nghiêng mình qua cửa sổ và ngắm nhìn thành phố này là sẽ biết được Chúa không hề tồn tại.”
Cuối cùng thì Ketter cũng khiến Jack phải mỉm cười. Sau một hồi im lặng, anh quay sang đồng nghiệp của mình.
“Anh hỏi xong rồi.”
Annabel đồng tình.
“Anh có thể về, anh Ketter,” cô nói. “Làm ơn thông báo cho chúng tôi nếu anh muốn rời thành phố, dù chỉ là tạm thời. Đây là danh thiếp của tôi.”
Lúc chỉ còn hai người trong hành lang, Jack hất hàm hỏi, “Em nghĩ sao?”
“Không phải hắn. Hắn không giết Charlotte Brimquick. Một tên rác rưởi nhưng không phải kẻ sát nhân.”
“Anh đồng ý.”
Lúc vào đến phòng làm việc của họ, Jack cầm tờ giấy nhô ra trên máy fax lên.
“Cái gì thế?”
“Kết quả phân tích bãi nôn chiến trường vụ Rubis.”
“Em tưởng Woodbine không đồng ý cho kiểm tra?”
“Anh biết một người ở phòng thí nghiệm, anh ta nợ anh một việc, anh đã nhờ anh ta so sánh gấp ADN của Sondra và của mẫu lấy được từ bãi nôn trước thi thể cô ta.”
“Rồi sao?”
“Như anh đã nói với em rồi đấy: Không phải ADN của cô ta. Bây giờ chúng ta đã có bằng chứng về sự có mặt của người thứ hai tại hiện trường. Có lẽ rồi em cũng sẽ tin anh: Cô ta không tự tử, anh sẽ điều tra đến cùng!”
❀ ❀ ❀
[1] là quyền được im lặng khi bị bắt.