Annabel nhấn mạnh để mọi người giữ tất cả những vật có thể lưu lại dấu vết của ADN hay biểu bì: Vỏ lon bia, mẩu thuốc lá, vài tờ rơi quảng cáo hay túi gói bánh sandwich mà gió chưa kịp thổi đi.
Trong trường hợp cần để ngỏ khả năng một vụ giết người, tốt hơn hết là phải có đủ các dữ liệu.
Tất cả mọi việc đều do bốn người tiến hành, cùng những chiếc túi ni lông mà Annabel có sẵn trong xe. Người thợ ảnh đến hiện trường trước tiên, sau đó là bác sĩ pháp y và báo chí. Ba chiếc xe tải nhỏ của đài truyền hình lao đến và đỗ xịch lại, cứ như thể họ đặc biệt không thể để lỡ thời khắc người ta mang cái xác đi. Nếu như không thể quay được cái xác, ít nhất họ cũng quay được toàn cảnh chiếc túi đựng xác màu đen.
Bác sĩ pháp y không thể khẳng định được chính xác điều gì tại hiện trường, không thể xác định chắc chắn thời điểm chết, gió đã khiến nhiệt độ cái xác hạ xuống khá nhanh, tuy nhiên ông ta cho rằng thời điểm chết là vào khoảng từ giữa đến cuối buổi sáng.
Thayer tiến hành khảo sát các khu vực lân cận cùng hai viên cảnh sát lúc nào cũng kè kè bên cạnh anh. Anh nhanh chóng xem xét xung quanh một vòng để chắc rằng không một kẻ lang thang nào có mặt tại hiện trường. Annabel trèo lên đỉnh đồi. Phía trên đường cao tốc là con đường dài dành cho người đi bộ. Cô biết nơi đây vì nhà cô nằm ngay bên trên khoảng không gian công cộng này. Annabel đi một vòng để hỏi những người qua đường xem họ có nghe hoặc nhìn thấy gì không.
Những hàng dài phương tiện di chuyển phía dưới tạo thành bức tường ngăn cách khiến cô chẳng thể hy vọng gì nhiều, có vẻ như người ta không thể nào nghe thấy một tiếng súng vọng lại từ con đê chắn sóng, cách đây hàng trăm mét. Cô tìm kiếm những người có thói quen đi lại khu vực này, chủ yếu là những người cao tuổi, và hỏi thăm họ nhưng chẳng nhận được câu trả lời nào khả quan.
Vào cuối buổi chiều, cô gặp lại Thayer để cùng soạn thảo những báo cáo đầu tiên và gửi yêu cầu giám định đến các phòng thí nghiệm.
Họ tạm gác đống giấy tờ qua một bên để đi ăn tối.
Annabel đến bên bàn người đồng nghiệp và đề nghị:
“Em mời anh ăn tối nhà hàng Tanner, anh nghĩ sao? Sau đó chúng ta đến Bệnh viện Hạt Kings để xem khám nghiệm tử thi.”
“Em không về nhà à?”
“Brady có nhắn tin cho em, anh ấy làm việc muộn tối nay.”
“Thế thì anh là người đàn ông của em!”
Khi họ đến trước mặt tiền hoành tráng sơn nâu của Bệnh viện Hạt Kings, Annabel đỗ xe ở phía đối diện cửa chính. Theo kinh nghiệm, cô biết rằng cần tránh đỗ trước cửa vì, chỉ tính riêng các ca cấp cứu, bệnh viện này tiếp nhận tới cả gần một trăm nghìn trường hợp mỗi năm. Nằm ở trung tâm những con phố tồi tệ nhất khu Brooklyn, bệnh viện không lúc nào có giường trống. Những ca bị thương do súng dồn đến nhiều tới mức quân đội đã quyết định thành lập một trong những trung tâm đào tạo y khoa lớn nhất của mình tại đây.
Len lỏi vào khu tổ hợp từ một cánh cửa dành cho nhân viên, Annabel và Jack Thayer đi xuống tầng hầm để gặp bác sĩ Mitchels, một người đàn ông da đen trên dưới bốn mươi tuổi có bộ râu trắng.
“Tôi đã tiến hành quan sát sơ bộ,” bác sĩ nói, “cân nặng, chiều cao và cắt bỏ quần áo. Hai người sẽ không phải thất vọng đâu.”
“Tại sao?” Annabel lo lắng hỏi.
“Cô ta có những vết thương rất không bình thường? Lại đây, nhìn nó sẽ giúp hai người hiểu rõ hơn.”
Phòng khám nghiệm tử thi - với gạch lát trắng, bàn ghế bằng inox và ánh sáng loà mắt của đèn mổ - nồng nặc mùi thuốc tẩy, trong khi chiếc điều hòa khiến nơi đây như trong tủ lạnh.
Trên bàn khám nghiệm, nạn nhân trần truồng, để lộ ra rất nhiều vết thương như chừng ấy cái miệng màu hồng.
Những vết cắt có chiều dài từ ba tới năm xăng ti mét, tất cả đều mới được khâu lại. Hai ở vùng bụng, một ở mạng sườn phải, một ngực trái và vết cuối cùng trên đùi phải.
“Anh có ý tưởng gì về những thứ này không?” Thayer hỏi.
“Chưa, tôi chờ hai người tới mới mở chúng ra, vị bác sĩ nói trong lúc cầm lấy một con dao mổ. Cô ta còn có nhiều vết sẹo nhỏ, khá cũ, không thể nhìn thấy rõ, giống như những vết thương do dao cạo râu gây ra. Tôi đã chụp ảnh lại, và chụp cả X-quang nhưng chưa phát hiện được gì.”
Bằng một cử chỉ thành thạo, bác sĩ cắt những sợi chỉ nối hai bờ vết thương bên mạng sườn và chĩa một chiếc đèn nhỏ vào phía trong lỗ hẹp.
Trong lúc đó, Annabel nhìn lướt qua một lượt thân hình của cô gái. Từ đẹp là thích hợp nhất, trừ bộ mặt như một bông hoa nở bung do xương sọ phía trước bị nổ tung. Đôi chân thon thả và rắn chắc, cơ bụng chắc nịch nổi lên dưới lớp da, cặp vú tròn trịa thật đẹp. Cô ta chắc chắn phải là một người rất nổi bật giữa đám đàn ông. Phần lông trên bộ phận sinh dục được cạo cẩn thận, chỉ để lại một nét mảnh, vùng nách cũng hết sức nhẵn nhụi, cô ta đã chăm sóc cơ thể rất kỹ càng. Annabel nhận thấy cổ cô gái bị sưng. Một vết bầm có kích thước bằng nắm tay nổi lên trên da, ở giữa là hai vảy máu nằm cạnh nhau.
Như vết cắn của ma cà rồng, cô nghĩ.
“Sâu đấy,” bác sĩ lên tiếng kéo Annabel ra khỏi dòng suy nghĩ. “Ít nhất là mười xăng ti mét.”
Bác sĩ cúi xuống để xem xét phía trong lớp thịt.
“Có phải do dao lam không?” Annabel hỏi.
“Có thể, một vết cắt sắc lẹm duy nhất, mỏng và theo một hướng. Tuy nhiên sau đó vết thương lan rộng ra. Do bị nhiễm trùng. Tôi không biết tại sao cô ta lại bị như vậy nhưng cô ta đã từng trong tình trạng tồi tệ, đúng ra là cần phải đến bệnh viện.”
Bác sĩ lặp lại cùng động tác với mỗi vết cắt vừa xem xét cái xác vừa nghiền ngẫm một lúc.
“Có vấn đề gì à?” Annabel hỏi.
“Không, tôi chỉ đang tự nhủ rằng cô ta đã thoát hiểm thật tài tình, nếu tôi không nhầm, bởi không một động mạch nào bị tổn thương, ngay cả ở đùi. Các vết thương đều sâu nhưng không hề gây… nguy hiểm, dù sao cũng không trực tiếp gây nguy hiểm. Nếu chỉ có một hay hai vết, tôi có thể cho rằng đó là do may mắn, nhưng tới cả năm vết thì chỉ có thể nói rằng người thực hiện chúng đã rất chú ý để không khiến tính mạng cô ta gặp nguy hiểm.”
“Cô ta có thể tự gây ra những vết thương đó không?”
“Có thể. Trong trường hợp đó, hai người cần tới hỏi các bệnh viện tâm thần. Tôi còn chưa đề cập đến tất cả những vết sẹo mảnh mà tôi đã nói ban nãy. Ở đây, đây, và đây nữa,” bác sĩ vừa nói vừa chỉ xuống ngực và hai cánh tay cô gái.
Annabel nhìn chằm chằm vào Thayer.
“Tự cắt cơ thể mình nhiều lần, để có thêm can đảm,” cô nói, “khá là quen thuộc và điều này củng cố thêm giả thiết về một vụ tự tử.”
“Trong trường hợp đó, tại sao cô ta lại phải để ý để không cắt phải những chỗ có thể gây nguy hiểm? Điều này không logic chút nào!”
“Cô ta không dám?”
Thayer lắc đầu.
Bác sĩ Mitchels tiếp tục cuộc giải phẫu với phần bụng dưới. Dù không thể xác định được nguyên nhân nhưng vết bầm ở cổ chỉ là vết thương ngoài da. Bác sĩ không phát hiện được gì bất thường trước khi giải phẫu bộ phận sinh dục và dùng dao rạch âm đạo để quan sát được gần hơn.
“Rất nhiều thương tổn,” bác sĩ nhận xét.
“Do bị hãm hiếp,” Annabel càu nhàu.
“Không nhất thiết, có thể do quan hệ tình dục thô bạo, hay đơn giản là do thiếu chất nhờn, ít hưng phấn hay bị dị tật, tóm lại không thể khẳng định chắc chắn một giả thiết nào hết.”
“Trước khi khám nghiệm, anh đã lấy mẫu thử để tìm kiếm dấu vết tinh trùng chưa?” Annabel nhấn mạnh.
“Rồi, mấy chiếc que đã được cho vào ống nghiệm, sẵn sàng để đưa đi phân tích.”
“Nhìn bằng mắt thường anh không thấy gì sao?”
“Chẳng có gì đặc biệt.”
“Có phải do cô ta đã chết rồi không?”
“Không, ngược lại. Tinh trùng tồn tại lâu hơn trong xác chết. Tới tận hai tuần, là quãng thời gian diễn ra quá trình phân hủy, trong khi chúng chỉ sống được hai mươi tư giờ trong âm đạo của người sống, do sự tiết dịch. Tương tự như vậy, trong vòng bảy mươi hai giờ, người ta vẫn có thể tìm thấy dấu vết của axit phosphatase bởi chúng có nhiều trong tinh dịch. Tôi sẽ tiến hành tất cả những việc đó, sau đó hai người cũng sẽ có cả báo cáo nhiễm độc, cứ yên tâm nhé.”
Lúc cúi người xuống để khám nghiệm hậu môn, Mitchels e hèm rồi nhăn mặt.
“Những tổn thương tương tự ở hậu môn,” bác sĩ nói. “Một là nạn nhân của chúng ta đã quan hệ rất thô bạo, hoặc là cô ta mới bị hãm hiếp.”
“Một lý do khiến cô ta tự tử?” Annabel đưa ra giả thiết và chờ đợi phản ứng của Thayer. “Anh nghĩ sao?”
Viên thám tử chỉ nhún vai.
Anh quan sát người phụ nữ với cơ thể toang hoác, ngực bị phanh sang hai bên, phần nội tạng đỏ tươi ánh lên dưới ánh đèn chiếu.
“Cô ta không tự làm mình bị thương. Và đây không phải là một vụ tự tử. Anh nghĩ thế. Có một tên bệnh hoạn đang tự do ngoài kia phải chịu trách nhiệm về cái chết này, và anh muốn tóm cổ hắn. Thật nhanh.”