Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67

❊ ❊ ❊

Những cánh cửa mạ vàng.

Lối đi xuống thế giới ngầm.

Brady đi ngang con phố yên tĩnh đến kỳ lạ vào giờ này. Trời đã tối, những bóng đèn trang trí Noel không ngừng nhấp nháy giữa hàng cột đèn đường.

Brady chỉnh lại đai chiếc túi du lịch anh đang đeo trên vai rồi đi vào tòa nhà.

Anh biết chính xác việc còn lại phải làm.

Căng thẳng và mệt mỏi tích tụ sau những đêm quá nhiều lo âu, quá ngắn ngủi, đã biến mất. Brady đã tìm lại được sự hăm hở mọi khi, cái cách mà anh chinh phục mặt đất bằng mỗi bước chân.

Anh trèo xuống chiếc thang kim loại và để ý tránh gây ra quá nhiều tiếng động, từng bậc một.

Có tiếng tàu vọng lại từ xa khi anh bước xuống sảnh rộng.

Buồng máy.

Brady len lỏi vào trong, chú ý đến từng cử động, chuẩn bị sẵn sàng nếu có một cái bóng vọt ra.

Không có ai hết.

Những chiếc quan tài rỗng không.

Anh đóng nắp quan tài lại và quan sát xung quanh để chuẩn bị cho kế hoạch của mình.

Chờ chúng. Chỉ vậy thôi.

Và chỗ ẩn nấp thì không thiếu.

Anh đi về phía những đường ray bị bỏ không và chui vào một cái hốc, hoàn toàn nằm trong bóng tối, cách xa ánh đèn vàng.

Chiếc túi quý giá đặt bên cạnh.

Anh đợi.

Một giờ.

Lỡ như chúng đã đến bắt Annabel đi rồi thì sao? Không. Pierre vẫn chưa ra hiệu và anh ta vẫn chưa chết. Cô ấy vẫn an toàn.

Tạm thời.

Và cũng không lâu nữa! Mình sẽ giải quyết xong vấn đề. Mọi thứ đã đi quá xa rồi. Quá xa. Cảnh sát sẽ không tin mình, mình không có chứng cứ, và nếu mình tự đi nộp mạng thì điều đó cũng chẳng giúp được gì.

Hai giờ.

Annabel chắc đã về rồi. Cô ấy sẽ lo lắng.

Có cần báo cho cô ấy biết không?

Không. Chừng nào những chuyện này chưa kết thúc. Sớm thôi.

Sớm thôi…

Có tiếng nói ở đường hầm song song.

Rồi những dáng người.

Bộ tộc đang quay về hang ổ của chúng.

Bằng một con đường khác, chúng đến từ phía đường tàu!

“… ông ta sẽ ra hiệu thôi, cho ông ta chút thời gian.”

“Nếu như ông ta chết rồi thì sao?”

“Chúng ta sẽ sớm biết thôi.”

Chúng đang nói về Pierre. Brady nhớ lại tình trạng tồi tệ của người mà anh vẫn coi là bạn. Chẳng liên quan gì đến nhóm người đã đến nhà anh ta hết, có lẽ Pierre gọi cho anh chỉ để đẩy anh vào nanh vuốt của Bộ tộc, để chắc chắn rằng anh sẽ đến nhà nguyện tối hôm đó. Anh ta cảm thấy mình sắp chết và không thể chờ nữa. Không cần biết đã đủ chín muồi với tay nhà báo hay chưa.

Sáu gã đàn ông xuất hiện dưới mái vòm và bước lên bậc thang dẫn đến buồng máy.

“Ngủ nhiều nhất ba giờ thôi, sau đó là Pit-hole, đêm nay tao muốn con bé đó, con tóc đỏ,” Hadès nói.

Brady nhìn thấy mấy bóng người qua ô cửa sổ cáu bẩn, chúng chui vào quan tài.

Lũ bệnh hoạn thực sự. Nhưng điều đó lại chính là một phần trong truyền thuyết của chúng, là những gì chúng muốn gieo rắc. Không phải chúng đang đóng kịch, chúng thực sự tin vào những gì là chúng ở hiện tại. Chính vì vậy mà Pierre chọn chúng, những tên cực đoan.

Kiên nhẫn. Không được vội vã. Ba giờ, Hadès đã nói. Brady tự cho mình một giờ trước khi chui ra khỏi nơi ẩn nấp.

Anh thầm tự khen ngợi quyết định đó khi tầm mười phút sau, anh nhìn thấy tên bảo vệ đang đi lòng vòng xung quanh. Hắn mặc áo khoác phản quang thêu những chữ đầu trong tên công ty quản lý hệ thống kỹ thuật của nhà ga.

Còn mày? Mày làm điều này vì cái gì? Mày cũng có phần hưởng lạc trong đó ư? Hay Pierre đã trả công mày hậu hĩnh? Có thể. Pierre biết tất cả mọi người. Và có rất ít người anh ta không thể mua được. Khi người đỡ đầu chết, và Bộ tộc không còn nữa, mày sẽ lại trở thành một kẻ vô danh, mày sẽ quên chúng…

Tay bảo vệ dò xét xung quanh, sau đó đi về hướng những đường hầm đang được sử dụng.

Bao lâu nữa hắn sẽ quay lại đây? Mười phút? Một giờ? Hai giờ?

Brady chờ thêm mười lăm phút nữa cho chắc chắn.

Không có ai trở lại.

Anh quyết định hành động. Anh không thể chờ nữa.

Những gã biến thái này sắp đến bắt vợ anh…

Điều đó sẽ không xảy ra. Không bao giờ. Sẽ là chúng mày hoặc cô ấy.

Brady đã lựa chọn và biết chính xác mình phải làm như thế nào.

Không do dự nữa. Một quyết tâm lạnh lùng. Của tình yêu, của sự sống còn.

Luật rừng, không phải sao, Pierre?

Giết hoặc bị giết.

Anh mở túi và lôi ra hai can xăng năm lít.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.