Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 10 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Brady ngước mắt lên.

Tóc bạc trắng, dính bết. Râu muối tiêu. Cặp kính được vá víu bằng băng dính cách điện. Nòng súng mạ crom.

“Brad, chúng ta đã đến chỗ Termite,” Kermit nói rồi quay về phía dáng người đầy đe dọa. “Brad là một người bạn, ông có thể thôi dọa nạt bằng cái thứ đó không?”

“Nếu mày động đến bất cứ thứ gì,” Termite nói trong lúc đưa khẩu súng xuống miệng Brady, “tao sẽ chơi cờ bằng răng của mày đấy. Hiểu không?”

“Tôi sẽ không đụng đến bất cứ thứ gì,” Brady thốt lên.

“Thế thì tốt,” Termite khen ngợi với giọng nhiệt tình hơn, như thể đang nói với con chó của mình.

Căn phòng ngập trong đống đồ đạc, tất cả đều được xếp theo hàng đọc. Ghế đẩu, hòm đựng đĩa than, sách, một chiếc đàn ghi ta thiếu mất hai dây, những bức tượng nhỏ bằng gỗ, bóng bầu dục, máy chữ, giá vẽ và bảng màu, một bộ sưu tập truyện tranh đáng nể, Termite chất đống đủ mọi thứ linh tinh ở đây.

Lão ta dẫn hai người tới tận cuối căn phòng, chỗ mấy chiếc ghế đẩu có đệm và đặt bình đun nước lên bếp ga. Hàng chục ngọn nến bập bùng phản chiếu lên đống đồ đạc những vùng tranh tối tranh sáng màu cam nhạt.

Termite khoảng chừng năm chục tuổi, có thể là sáu chục. Lão ta mặc áo bờ lu màu xanh lục bảo của bác sĩ phẫu thuật, và quần đồng bộ. Bẩn. Đầy nhưng vệt nâu. Brady không muốn đoán bộ quần áo đó từ đâu ra và nó được dùng để làm gì.

“Tao đang phẫu thuật dở thì nghe thấy hai đứa mày rống lên gọi tao,” lão ta nói và chỉ vào một cái khung gắn bánh xe có treo đèn ở trên.

Thay vào chỗ của bóng đèn là một ngọn nến to đang cháy, ngay phía trước là chiếc kính lúp đó cột bằng một sợi dây để có được nhiều ánh sáng hơn. Trên chiếc khay lớn là một con chuột, chân bị trói lại với nhau, ruột lòi ra ngoài.

“Ông… Ông mổ cho một con chuột ư?” Brady lắp bắp.

“Đúng vậy, tao biết, đây không phải là một đề tài nghiên cứu hoành tráng gì, nhưng tao đang chữa bệnh ung thư. Tao sắp tìm ra giải pháp rồi.”

“Ung thư ư?”

“Điều đó làm mày kinh ngạc, phải không? Rằng người ta có thể chữa khỏi căn bệnh nghiêm trọng nhất mọi thời đại trong một cái ổ chuột thế này! Mày thật ngây thơ! Những phát hiện lớn nhất đều được sinh ra trong bóng đêm của lịch sử, chỉ là mọi người đều bị thao túng, có thế thôi! Nhìn bệnh sida mà xem! Đừng nói với tao rằng đó cũng là một loại vi rút như những loại vi rút khác! Nó từ trên trời rơi xuống, từ những năm 1980, để tàn sát một bộ phận nhân loại đang bắt đầu sổ lồng và để loại bỏ đại dịch ma túy đã trở nên quá phổ biến trong những năm 1960. Như một điều tình cờ? Con người đi lại trên quả đất chết tiệt này đã cả nghìn năm nay thế mà bệnh si đa lại mới chỉ xuất hiện khi nơi đây bắt đầu có tầng lớp trí thức với những nguyên tắc quy củ! Còn tao, tao sẽ chữa khỏi bệnh ung thư, sau đó sẽ tấn công đến bệnh sida…”

“Có vẻ như ông đang độc chiếm thị trường gái phải không?” Kermit chen vào.

“Lũ Bóng đã chán ngấy khi phải làm ăn với ba thằng ngu kia rồi. Tao chỉ thế chỗ thôi, tao biết tất cả phụ nữ ở Oz này. Đó là những mối dễ kiếm tiền, thi thoảng lại được ba bốn trăm đô? Để nuôi những công trình của tao.”

“Ai là người liên hệ với ông ở trên đó?”

Termite ngay lập tức trở nên lạnh lùng, rồi ném ánh nhìn hằn học về phía Kermit.

“Mày hỏi cái đó làm gì? Mày định chiếm chỗ của tao chắc?”

“Hoàn toàn không phải như vậy! Ông biết tôi mà, tôi không sống với mọi người. Tôi cần giúp đỡ, cho anh bạn Brad của tôi.”

“Đến đây ngồi đi,” Termite đổi giọng. “Hai người uống trà bạc hà không?”

Lão ta nhấc ấm đun nước lên, rót đầy vào ba chiếc cốc nứt rồi nhúng vào đó những túi trà lấy ra từ một hộp sắt, thản nhiên như thể chưa từng có chút căng thẳng nào giữa họ.

“Thôi nào ông bạn,” Kermit lại hỏi lại, “ông biết là tôi không biết rõ về mọi người ở Oz như ông mà, làm sao tôi có thể tìm được nguồn gái chứ? Tôi chẳng thể thế chỗ ông được! Tất cả những gì tôi muốn chỉ là tên người liên hệ với ông thôi, hắn ta cung cấp hàng cho những gã mà tôi muốn tiếp cận. Một cái tên và chỉ vậy thôi.”

Termite huơ huơ ngón tay trước mặt để vị khách chú ý rồi từ từ dằn giọng:

“Nghe rõ tao nói đây: Bỏ-ý-định-đó-đi. Đây là việc của tao, và không ai có thể xen vào. Mày không có gì để hỏi tao hết.”

“Đó là vì một cô gái,” Brady xen vào. “Chúng đã giết cô ta.”

“Chẳng có gì đáng nói ở đây hết, chẳng gì cả. Cả trăm người dưới này bỏ mạng mỗi năm, vậy nên tao có thể nói với mày rằng: Cô ả trên đó của mày chẳng làm tao động lòng đâu!”

Thái độ coi thường và khiêu khích của Termite khiến Brady đột nhiên cáu tiết. Anh những muốn tát cho lão ta một cái để lão ta tỉnh lại.

Nhưng rồi cơn giận cũng qua đi đột ngột như lúc nó đến. Và anh hiểu rằng thái độ dửng dưng của Termite đối với người trên mặt đất cũng chẳng khác gì thái độ của những người đó đối với người vô gia cư ở dưới lòng đất.

Họ sẽ chẳng nhận được sự giúp đỡ của lão ta. Lão ta chỉ tỏ ra hiếu khách với họ như trong một cuộc đến thăm xã giao bình thường, để nói về cuộc sống thường nhật của mình, và cũng sẽ không nói gì ngoài điều đó hết. Ngay khi họ bước ra khỏi cửa, lão ta sẽ không còn nhớ đến họ nữa.

“Chẳng có lý do gì khiến ông phải tỏ ra thương xót cô gái đó cả,” Brady thừa nhận, “tôi hiểu. Tuy nhiên, cô ta đã chết, và tôi muốn những gã đó phải trả giá cho những gì chúng đã làm. Có cách nào để đổi lấy thông tin không? Tiền chẳng hạn?”

“Để tao vứt đi bát cơm của mình à? Mày có thể trả bao nhiêu? Năm trăm đô la ư? Sau đó thì sao, tao sẽ làm gì? Mày có thể biến đi với cái hợp đồng chó chết của mình rồi đấy!”

“Tôi biết cuộc sống nơi đây không hề dễ dàng nhưng ông không thể chối bỏ hoàn toàn điều khiến ông vẫn là một con người, đó là lòng trắc ẩn, và nếu ông có thể dành một giây để lắng nghe chính bản thân ông, và giúp đỡ chúng tôi, thì…”

Termite phá lên cười, để lộ ra những chân răng đã chuyển sang màu sô cô la.

“Mày có hiểu bài diễn văn ngu xuẩn của mày không đấy?” Lão ta rúc rích. “Được rồi, tao sẽ nói chuyện bằng từng thích hợp với mày nhé: Vài năm trước, một nữ sinh đã tới đây tìm hiểu để viết một cuốn sách về nơi này. Và cô ta đã viết rằng đường hầm nơi đây chính là sự kéo dài vật chất của những suy nghĩ của con người dưới này, rằng không phải tự nhiên mà bọn tao thất bại trong cuộc sống rồi tìm đến đây. Mày hẳn đã nhìn thấy những đám ô hợp bẩn thỉu dưới này rồi chứ? Sự kéo dài vật chất của những gì có trong bộ não chó chết của bọn tao ư? Và mày muốn biết không: Cô ta có lý đấy. Đừng chờ đợi gì ở tao. Chẳng có gì đâu. Bởi vì bọn tao chỉ là một mớ hỗn tạp thôi. Còn bây giờ, nếu mày không muốn nâng cốc vì sức khỏe của tao, thì biến đi.”

Brady lắc đầu, vẻ cam chịu, anh đã hiểu.

Anh đứng dậy và ra hiệu cho Kermit. Kermit thở dài rồi đi theo anh. Sau khi ra khỏi căn phòng, Brady bắt đầu quỳ xuống bò và chỉ sau khoảng ba mét, anh bỗng nhận ra người bạn đường của mình không ở đằng sau.

“Kermit?”

“Chờ tôi phía đằng kia, tôi đến ngay.”

Một tiếng động lớn kèm theo tiếng đồ đạc dịch chuyển và lối vào căn phòng bị bít lại.

Brady chờ hàng phút và gần như lả đi trong cái đường hầm chật hẹp này, trong khi tiếng đồ vật bị đập vỡ vẫn tiếp tục vọng đến từ nơi ở của Termite. Có tiếng kêu. Cả tiếng rên rỉ.

Chàng nhà báo nhắm mắt bại, trán úp vào lớp rêu dưới mặt đất. Anh đến đây để làm gì nhỉ? Sự ngoan cố của anh đã mang thêm chút bạo lực đến thế giới này. Anh đã khiến Kermit tới tận đây.

Lại có tiếng ầm ầm do đồ vật bị đổ và những tiếng thét.

Brady tiếp tục bò để ra được phía đường tàu điện ngầm. Anh rời khỏi đó và vừa duỗi dài chân tay vừa nghe ngóng để chắc rằng không có đoàn tàu nào đang đến gần.

Anh nhận ra rằng tất cả nến đều đã tắt.

Do một đoàn tàu đi qua làm tắt, anh chợt hiểu ra.

Anh không còn biết mình đã loanh quanh trong lòng thành phố này bao lâu nữa. Hai giờ hay hai ngày? Hiếm khi anh hoàn toàn bị mất khái niệm về thời gian như lần này. Anh cảm thấy nhớ ánh mặt trời, dù chỉ là thứ ánh sáng yếu ớt của mùa đông. Thế mà có những người có thể ở đây suốt nhiều ngày thậm chí nhiều tuần, mà không hề leo lên trên! Chừng nào họ còn có cái để ăn.

Họ lấy đồ ăn ở đâu nhỉ? Đồ ăn thừa từ các nhà hàng tại New York hắn phải nhiều khủng khiếp thì mới có thể nuôi nổi cả một đội quân vô gia cư như thế này. Những nhóm người có chút tổ chức sẽ đi lục lọi thùng rác và cung cấp thức ăn cho những người ốm yếu nhất hoặc những người ngại tiếp xúc với xã hội nhất. Cuộc sống tại Oz quả là khó khăn, tuy nhiên giữa họ cũng có sự đoàn kết nhất định, ít nhất là trong việc phân chia nguồn thức ăn.

Có tiếng bước chân từ đằng xa, rồi những tiếng kêu nhỏ đến mức gần như không phân biệt được.

Lũ chuột. Lũ chuột khổng lồ hay siêu khổng lồ?

Brady chĩa đèn sang phía có tiếng kêu. Chẳng thấy gì hết.

Quá muộn để có thể thấy.

Tiếng động từ phía xa cho anh biết Kermit đang quay trở lại.

Và nhỡ đâu Termite mới là người làm chủ được tình thế? Và lão ta đang đến với khẩu súng để…

Bây giờ thực sự không phải là lúc nghĩ đến điều đó.

Kermit đột ngột xuất hiện từ trong cái lỗ và đứng dậy, hai tay nắm lại. Brady không nhìn thấy máu trên găng tay của anh ta.

“Tôi đã có một cái tên và một địa chỉ,” người đàn ông cao lớn hói đầu nói.

“Anh đã làm gì lão ta?”

“Lão ta không sao đâu, đừng lo.”

“Anh đã làm gì lão ta?” Brady nhắc lại.

“Tôi chỉ tạo chút áp lực, những chỗ khiến lão ta phải đau. Tóm lại thì anh có muốn cái tên đó hay không đây?”

“Đừng bao giờ nghĩ đến việc dùng bạo lực để giúp tôi nữa nhé.”

Sau một ngày đi cùng nhau, Bady đã dần quen với Kermit cùng những phản ứng kỳ lạ của anh ta và cũng đã quên mất sự bệnh hoạn của anh ta. Bỗng dưng, sự nguy hiểm của con người này lại nhắc anh nhớ đến anh ta trong những hoàn cảnh khiến anh ta khó chịu.

“Đừng than vãn nữa, anh chàng ngây thơ! Mỗi thế giới đều có luật lệ riêng của nó, và anh thì chẳng biết gì về luật lệ ở đây cả.”

Kermit bắt đầu bước đi, anh ta đi qua các đường tàu rồi chui vào một cái khoang có hai hành lang hai bên.

“A! Cái mê cung chó chết!” Anh ta hét lên.

“Sao thế?”

“Tôi biết là chúng ta có thể lên trên bằng đường này, nhưng lại quên mất là phải rẽ trái hay rẽ phải. Như cứt!”

Brady thở dài, mệt mỏi vì nơi này và vì sự hung hăng của người dẫn đường.

“Trái hay phải cũng được, tất cả những gì tôi muốn là ra khỏi đây càng nhanh càng tốt,” anh thú thật.

“Tôi không có chút ý tưởng nào hết, thế nên phải xem anh có may mắn không. Nào, trái hay phải đây?”

“Làm sao tôi biết được? Sao lại là tôi? Anh mới là người quen với chỗ này cơ mà?”

“Tôi cũng bị lạc rồi, anh bạn ạ! Và nếu như chúng ta đặt cược vào sự may mắn của tôi, thì thật là nguy hiểm đấy… Nào trái hay phải?”

“Trái…” một giọng nói thì thầm trong bóng tối phía sau họ.

Brady quay ngoắt lại trong khi một cái gì đó nhanh chóng lủi mất. Luồng sáng từ đèn của anh soi tỏ một đám mây bụi ở phía bên kia đường hầm. Chẳng có ai hay bất cứ thứ gì hết.

Cộng đồng chuột chũi, anh nghĩ. Họ thực sự có tồn tại.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.