Một thế giới ảo trong thế giới thực.
Brady phát hiện ra một căn phòng bí mật được sơn những màu chói lọi, trong đó chất đống rất nhiều cuộn vải vẽ, có lẽ được dùng để thay đổi phông cảnh. Một studio ảnh với hàng dãy đèn chiếu.
Chùm sáng phát ra từ chiếc đèn pin quá nhỏ để có thể theo kịp sự tò mò ngày càng lớn của Brady. Căn phòng không có bất cứ cửa sổ nào, vậy nên anh đánh liều bật đèn lên.
Ba cái hốc được bài trí xung quanh trục chính của căn phòng.
Cái đầu tiên dùng để chụp hình, cái thứ hai giống một trường quay nhỏ với ri đô bằng nhung ở hai bên sân khấu, rất nhiều đèn và hai cái giá ba chân dành cho máy quay, đặt xung quanh một chiếc ghế khá kỳ lạ. Nó có phần lưng dựa nghiêng thoai thoải và hai cái giá kê chân chìa ra, một chiếc ghế khám phụ khoa, Brady hiểu ra.
Anh không muốn tiếp tục tưởng tượng xem nó được dùng vào việc gì.
Cái hốc thứ ba chứa đủ loại phụ kiện: Dương vật giả đủ mọi kích cỡ, còng tay, mũ trùm mặt chỉ để hở mắt, găng tay, quần áo cao su latex màu đen, và cả một chiếc dập ghim.
Brady quay người lại để quan sát bục tròn ở giữa, và tiến đến gần một chiếc kệ bằng kim loại. Anh đẩy cánh cửa trượt sang một bên và phát hiện ra bộ sưu tập DVD đáng nể, được một bóng đèn nhỏ gắn trên nóc tủ chiếu sáng. Có tới cả trăm đĩa. Không cái nào có bìa, chỉ có một nhãn ghi ngày tháng cùng hàng chữ viết tắt và một mảnh giấy dán màu. Brady đếm được năm màu khác nhau: Da cam, tím, xanh da trời, xanh lá cây và đen. Chỉ có nửa tá đĩa dán giấy đen, những cái dán các màu còn gần như có số lượng tương đương nhau.
Brady lùi lại và vấp phải một vật gì đó hình cầu.
Anh bíu lấy một dàn máy dựng phim, với những bàn phím kỳ lạ và rất nhiều màn hình phía trước.
Thì ra anh đã giẫm phải một chiếc xe tải đồ chơi. Ở một trong những cái hốc của căn phòng, có chất đống rất nhiều đồ chơi.
Hai sợi dây xích được gắn chặt trên tường. Ở một đầu là chiếc còng tay dành cho trẻ con.
Ôi không, không phải vậy chứ…
Brady tiến đến gần, tim như muốn nhảy ra ngoài.
Tấm thảm sàn bị vấy bẩn khắp nơi. Rất nhiều vệt bẩn vẫn còn nguyên trên sàn, trên tường. Đó là những vết ố vàng, nâu và đỏ.
Một chiếc xô bên trong có sẵn giẻ lau để dùng bất cứ lúc nào, chúng thậm chí không cần cất nó đi.
Brady nhận ra không phải chỗ nào cũng có thảm sàn. Cả ba cái hốc đều được trải vải nhựa màu ghi, rất dễ lau rửa.
Đột nhiên toàn bộ thân thể anh dãn ra, cảm giác căng thẳng biến mất.
Lần đầu tiên kể từ nhiều ngày nay, nghi ngờ và lo sợ tan biến. Trong một cơn cuồng nộ.
Anh biết rằng mình đã hành động đúng. Rằng những ám ảnh của anh, và đôi khi là sự điên rồ của anh, sự điên rồ đã dẫn anh tới tận đây, dựa trên một niềm tin cực đoan.
Những kẻ này là một loại rác rưởi và phải làm sao để chúng không tiếp tục hại người nữa. Bằng mọi giá.
Tiếng chuông di động đổ dồn khiến anh giật nảy mình.
Nó đang di chuyển về phía anh.
Clay Gunroe!
Hắn ta lại đi xuống và sắp mở cánh cửa tủ ngay bây giờ!
Brady lao về phía công tắc đèn và tắt đi.
Sau đó anh vội vàng mò mẫm trong bóng tối để tiến về phía tấm ri đô được chăng trên cái hốc to nhất trong phòng, rồi anh chui ra phía sau chiếc ghế khám phụ khoa.
Tiếng kẹt cửa vang lên đúng lúc chuông điện thoại ngừng kêu. Giọng nói bực dọc của Clay oang oang:
“A, không sớm là mấy nhỉ! Vincenzo, nghe này, tao… Sao? Tao chả hiểu gì hết? Tiếng ồn ào đó là gì vậy? Hả? Chó chết! Mẹ kiếp!”
Clay bước vào studio và bật đèn.
Người nói chuyện qua điện thoại với hắn hét to tới mức Brady có thể nghe thấy từng cụm từ đứt quãng:
“Cảnh sát Clay! Khắp nơi… Chúng đã lần tới chỗ bọn tao! Mày… hủy… băng video!”
“Gì cơ?”
Một tiếng động chói tai chen ngang cuộc nói chuyện.
“Những cuộn băng video chó chết! Nếu chẳng may… lần tới tận chỗ mày… Hủy chúng đi… Dỡ hết mọi thứ đi… Hỏng hết rồi!”
“Ôi chó chết thật, Vince, chó chết!”
“Đừng tiếp tục liên lạc với Bộ… Quên đi!”
Brady dỏng tai và rướn cổ lên để nghe trong lúc Gunroe không ngừng đi đi lại lại, vẻ hoảng loạn.
“Phải báo cho chúng,” hắn hét lên.
“Không!… sẽ đến… tất cả những gì mày… hủy hết băng… Và hơn nữa, khôn… hệ với những người khác, vô ích thôi!”
“Nhưng Vince…”
“Hãy làm những gì tao nói? Chúng ta sẽ gặp lại… trời… của tao…”
Brady chỉ còn nghe thấy tiếng chiếc điện thoại được gập lại. Và giọng của Clay, run lên vì sợ.
“Ôi, chó chết thật…” hắn nhắc lại. “Chó chết thật.”
Brady gần như không dám thở.
Clay hít một hơi dài và đột nhiên trở nên vội vã. Brady nghe thấy tiếng hắn vứt các đĩa DVD vào một thứ gì đó như một cái thùng. Hắn vừa thở phì phò vừa liên tục chửi thề. Rồi nói, “Xăng… Phải đốt tất cả đi.”
Bước chân của hắn xa dần trong hành lang rồi trèo lên cầu thang.
Brady thở hắt ra.
Anh lấy làm tiếc vì đã để cái nạy đinh bên ngoài.
Anh thò đầu ra khỏi chỗ trốn.
Gunroe đã chất đầy DVD vào hai chiếc thùng. Trên giá chẳng còn cái đĩa nào. Hắn sẽ đốt hết. Hủy hết mọi chứng cứ.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Nếu chỉ đem theo một cái thùng, thì có thể chuyển đi được. Anh nghĩ rằng mình thậm chí còn có thể chạy nữa.
Nhưng được bao xa chứ? Anh không có ô tô ở đây! Chẳng mấy chốc Gunroe sẽ đuổi kịp mình…
Vả lại anh làm sao ra được khỏi đây bây giờ? Qua cửa ga ra ư? Liệu có mở được nó từ phía trong nếu không có chìa khóa không?
Thật là ngu ngốc! Gunroe sẽ nhanh chóng trở lại và mình thậm chí còn chưa kịp ra khỏi chỗ này!
Có lẽ anh sẽ gặp may nếu đi ngay bây giờ, lợi dụng lúc Gunroe đang sợ hãi để lao ra phố, biến khỏi đây càng nhanh và càng xa càng tốt.
Và để những tay bẩn thỉu này hủy hoại mọi chứng cứ tội ác của mình…
Còn một giải pháp khác.
Giải pháp nguy hiểm nhất.
Brady lao về phía mấy chiếc giá ba chân và nhấc thử một cái xem nặng hay nhẹ. Có thể dùng được. Anh nép sát vào tường với thứ vũ khí thô sơ trên tay.
Hai chân anh run rẩy và nỗi sợ hãi khiến bụng anh quặn lại.
Anh không thể để chúng thoát khỏi mọi chuyện như vậy được.
Clay nhanh chóng quay trở lại. Hắn bước qua cái tủ và đi vào căn phòng.
Cái giá ba chân xé gió vun vút.
Và đập vào giữa mặt Clay Gunroe, khiến mũi và má phải bị giập. Phần đuôi lông mày rách toác còn sọ thì bị vỡ.
Gunroe sụn xuống. Không kêu được tiếng nào, cùng can xăng mà hắn mang theo. Lúc đập phải mặt đất, nắp bình xăng bung ra và xăng chảy đầy ra thảm sàn, thấm cả vào quần áo hắn.
Máu ào ra quanh đầu gã đàn ông bị thương, lúc này đã bất tỉnh. Một đám bọt trắng sùi ra nơi khóe môi hắn.
Brady ngắm nghía cảnh tượng trước mắt. Anh đã không nương tay với hắn.
Phải trói hắn lại!
Cuối cùng anh cũng vứt cái giá ba chân xuống và lao về phía ga ra. Ngay gần đống lộn xộn mà anh trốn lúc nãy, anh đã nhìn thấy các dụng cụ. Anh nhanh chóng tìm thấy một cuộn băng dính màu be rồi lập tức quay trở lại studio.
Mình chưa lấy súng của hắn! Đột nhiên anh hốt hoảng nhớ ra.
Gunroe vẫn đang bất động trong vũng xăng. Đám chất lỏng màu nâu đỏ bao quanh đầu hắn to cỡ bằng một chiếc mũ bảo hiểm.
Brady bắt đầu bằng việc lục soát hắn, cho tới lúc tìm thấy khẩu súng giắt thắt lưng và quăng nó ra xa, vào đống đồ chơi.
Sau đó, anh trói tay và chân hắn lại bằng băng dính.
Anh vừa kéo hắn về phía chiếc ghế khám phụ khoa vừa thở hổn hển, và cuối cùng cũng kéo được hắn lên trên. Anh phải dùng tới hàng mét băng dính để quấn quanh hắn và cố định hắn vào chiếc ghế.
Hắn sẽ không thể tự ra khỏi đây được!
Brady lùi lại để chắc rằng mọi thứ đều đã ổn.
Gunroe bắt đầu rên rỉ, máu từ đầu và mũi hắn chảy xuống ròng ròng.
Mình đã không nương tay với hắn…, Brady nhắc lại và nhìn ngắm chỗ trước đây đã từng là bộ mặt của gã đàn ông.
Mình có nên gọi cảnh sát luôn không?
Đầu tiên phải rời khỏi đây đã!
Vậy nhưng anh lại chần chừ. Mọi hướng điều tra của anh đều dừng lại ở đây. Nếu anh đi như vậy, thì đối với anh tất cả sẽ kết thúc.
Liệu đây có phải thứ mình muốn? Tiếp cận được với Bộ tộc? Hạ gục chúng?
Không hoàn toàn là vậy, anh nghĩ lại. Rubis mới chính là trọng tâm của cuộc tìm kiếm. Phải hiểu xem cô ta là ai và tại sao cô ta lại tự tử. Bộ tộc đã hủy hoại cô ta thế nào và tại sao.
Liệu trong số những bộ phim này, có chứng cứ nào buộc tội được Bộ tộc không? Và ngay cả như vậy, làm sao cảnh sát có thể nhận diện các thành viên trong hội?
Nếu cảnh sát đều có tính cách giống Annabel thì họ sẽ làm được.
Brady quỳ một bên gối xuống đất và lúc lọi hai thùng DVD.
Ngày tháng, hàng chữ viết tắt, giấy dán màu, đối với một người mới tiếp xúc như anh, chẳng có cơ may phân biệt được đâu là bằng chứng. Anh không đủ thời gian để xem tất cả, và sẽ là một sai lầm không thể cứu vãn nếu anh định mang chúng về phòng làm việc của mình. Nhất thiết không được để ai đó có thể liên hệ anh với nơi quỷ quái này.
Số đĩa dán giấy đen là ít nhất. Đây là loại đặc biệt nhất chăng?
Anh bắt đầu phân loại và đặt những chiếc đĩa ra trước mặt. Anh vẫn không rời đôi găng tay. Nếu như đội pháp y của cảnh sát có thể lấy được vân tay qua găng da, thì hẳn vợ anh đã nói với anh rồi, vì vậy trong chuyện này, không có gì phải sợ hết.
Brady đếm được bảy hộp đĩa có dán giấy đen.
Mỗi phút trôi qua trong cái hầm kinh tởm này đều khiến anh cảm thấy muốn bệnh.
Nếu chẳng may mình lấy phải một bộ phim có trẻ con thì sao?
Ý nghĩ khiến anh buồn nôn.
Anh xem xét một lần nữa những chiếc nhãn trước khi xếp chúng lại. Mắt anh bắt gặp một ngày tháng: 29.11.2000-SAW.
Một tuần trước khi anh gặp Rubis. SAW. Sondra Ann Weaver!
Brady cầm cái đĩa và lao về phía dàn máy dựng phim. Sau vài giây loay hoay tìm cách bật hệ thống lên, anh nhét đĩa vào ổ đọc.
Hình ảnh mờ ảo.
Rồi ổn định trở lại và tập trung vào ánh lửa của một ngọn nến trước khi mở rộng góc quay ra phía sau.
Hàng chục cây nến khác xuất hiện trong khung hình.
Rubis chính giữa, ngồi trên một chiếc bàn đá trông giống như bàn thờ. Hoàn toàn trần truồng. Thân hình đẹp như một bức tượng, hoàn hảo.
Có mấy cái bóng động đậy phía sau. Những hình ô van xanh nhợt được khoét hai cái lỗ tối. Một hình tròn mở ra phía dưới hình ô van, làm lộ ra đám răng nanh sáng loáng.
Những bộ mặt xương xẩu.
Bộ tộc.
Chúng nghênh ngang tiến lại gần Rubis.
Brady xem tiếp phần sau với đôi mắt như muốn lồi ra, và thậm chí không bấm nổi nút ‘stop’ mặc cho ý thức anh không ngừng ra lệnh.
Khi bộ phim kết thúc, cái đĩa tự động được nhả ra.
Tay anh vẫn ôm chặt lấy miệng, run lẩy bẩy.
Những giọt nước mắt lăn đầy trên má.