Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 70 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Jack gõ cửa một lần nữa trong khi Annabel nhấn chuông liên tục. Cuối cùng, cô đành phó thác cho người gác cổng đã đưa họ lên đây và ra hiệu bảo ông ta mở cửa.

Ông già chỉnh lại chiếc kính phía trên mũi rồi mò mẫm lần tìm trong chùm chìa khóa to tướng của mình một lúc trước khi cắm một chiếc vào ổ.

Cuối cùng một tiếng cạch vang lên và ông già lùi lại để nhường đường.

“Cảnh sát New York đây,” Thayer thông báo trong lúc bước vào căn studio.

Annabel đi theo sau, tay đặt sẵn lên báng súng, sẵn sàng rút ra nếu cần thiết.

“Vắng tanh như nhà thờ vào đêm có Siêu cúp bóng bầu dục!” Jack bình luận sau khi xem xét nhanh một lượt. Anh quay lại phía người gác cổng. “Ông thường xuyên nhìn thấy cô ta chứ?”

“À… tôi còn nhiều việc khác để làm thay vì ngồi rình những người qua lại chỗ này.”

“Cô ta không hỏi ông cái gì bao giờ à? Không có vấn đề gì với lò sưởi, điện, tắc nhà vệ sinh, nhận bưu phẩm, không gì cả à?”

“Không, nói thật là rất kín đáo.”

Trong lúc đó, Annabel nghiên cứu căn phòng. Cô xem xét nhà tắm, kiểm tra loạt kệ trong phòng chính, và tìm thấy bức ảnh một cô gái trẻ chụp chung với một người đàn ông khá cao lớn tóc nâu. Cô chìa nó ra trước mặt đồng nghiệp:

“Rất giống, có lẽ chúng ta đã tìm ra danh tính của Jane Doe rồi.”

Jack hỏi người gác cổng:

“Ông nói cô ta tên là gì nhỉ?”

“Weaver, đó là tên cô ấy nói với tôi.”

“Đây là người yêu của cô ta à?”

“Muốn tôi nói thật không? Tôi chẳng biết gì hết! Những người thuê nhà muốn làm gì thì làm, tôi chỉ ở đây để quản lý thôi, không phải để săn sóc cái thế giới nhỏ này!”

Jack lùi lại trong lúc lẩm bẩm mỉa mai:

“Thế mà tôi đã từng mơ đến một tay gác cổng khó tính với đôi mắt cú vọ cơ đấy, hóa ra ở đây lại chỉ có một gã mù dẫn đường.”

Có tiếng gõ vào cánh cửa đang để ngỏ.

“Có ai không…”

Thayer đi ra cửa:

“Tôi có thể giúp gì được anh?”

Một thanh niên chừng ba mươi tuổi đeo kính, mặc chiếc áo có mũ in hình Siêu nhân nhún vai.

“Tôi nghe thấy tiếng động và từ ‘cảnh sát’ nên qua đây xem thử.”

“Anh là hàng xóm à?”

“Ngay đối diện.”

“Anh có biết cô gái thuê phòng 34 này không?”

“Một chút.”

Jack ra ngoài hành lang và đóng cánh cửa lại sau lưng để Annabel tiếp tục khám xét.

“Lần cuối cùng anh nhìn thấy cô ta là vào lúc nào?”

“Sáng hôm qua.”

Jack nhướng mày. Theo bác sĩ pháp y thì cô ta chết vào buổi sáng, nghĩa là người đàn ông này là một trong số những người cuối cùng nhìn thấy cô ta còn sống.

“Trong hoàn cảnh nào?”

“Lúc đi làm, tôi là nhân viên cửa hàng photocopy trên phố Houston, tôi gặp cô ấy đúng lúc cô ấy cũng ra khỏi nhà.”

“Hai người có nói chuyện không?”

“À… không hẳn. Gần đây chúng tôi khá giữ khoảng cách.”

“Tại sao?”

Người hàng xóm luồn tay vào tóc, vẻ lúng túng.

“Là vì… tôi đã mời cô ấy ăn tối để làm quen và chúng tôi không cùng quan điểm.”

“Anh muốn quen cô ta trên giường,” Thayer mỉa mai.

“Sao cơ?”

Viên thám tử thở dài vì lại phải gặp một kẻ ngu ngốc rồi nói một cách đơn giản hơn:

“Anh muốn ngủ với cô ta!”

“À, không, không phải vậy! Anh đừng nhầm lẫn, cô ấy dễ thương hết sức, đẹp đến mức sỗ sàng, chỉ là vì cô ấy… không cho tôi đủ thời gian.”

“Nghĩa là sao?”

“Ừm… Tôi biết là cô ấy đóng phim khiêu dâm, một người bạn của tôi đã nhận ra cô ấy lúc chạm mặt nhau ở hành lang trong một tối đến nhà tôi chơi, cậu ta là quyển từ điển sống về phim đen! Cậu ta thuộc lòng tất cả các cô diễn viên và thậm chí cả kích cỡ của mấy diễn viên nam! Cậu ta…”

“Bỏ qua chương trình giáo dục của bạn anh đi, thế vấn đề với cô hàng xóm xinh đẹp của anh nằm ở chỗ nào?”

Gã thanh niên hơi nhăn nhó rồi ném ánh mắt thất vọng về phía Thayer.

“Thì,” anh ta tiếp tục, “tôi đã mời cô ấy ăn tối để hiểu hơn về cô ấy, thế thôi, rồi thậm chí chúng tôi còn chưa dùng đến món tráng miệng, cô ấy đã đề nghị tôi làm chuyện ấy trong toa lét nhà hàng. Chỉ thế thôi, để làm tôi sung sướng, thoải mái một chút thôi.”

“Và rồi?”

“Và chẳng gì cả, cô ấy khiến tôi sửng sốt và không biết phải trả lời thế nào. Và rồi, ngày hôm sau, lúc tôi sang bấm chuông cửa, cô ấy lạnh lùng như Ngài Băng[1] rồi đuổi tôi khỏi cửa ngay sau khi chào tôi. Từ lúc đó trở đi, cô ấy làm như không quen biết. Một cô gái hết sức kỳ lạ!”

“Hãy thành thật đi, anh quan hệ với cô ta rồi, đúng không?”

Gã thanh niên nuốt nước bọt đánh ực, nhìn chằm chằm vào Thayer, rồi bĩu môi.

“Không.”

Jack không tin. Theo anh, mọi chuyện phải diễn ra thế này: Gã thanh niên bối rối trước sự trơ trẽn của cô hàng xóm xinh đẹp và cuối cùng cảm thấy phấn khích. Tại sao lại từ chối một cơ hội dễ dàng đến thế? Hắn đã quan hệ với cô ta, chắc chắn là vậy. Đột nhiên, anh bỗng thấy nghi ngờ.

“Tên cô gái là gì nhỉ?” Anh hỏi.

“Rubis.”

“Rubis gì?”

“Ừm… tôi không biết. Chỉ là Rubis thôi. Đó là nghệ danh của cô ấy.”

Jack lắc đầu.

“Có phải chính anh đã gọi cú điện thoại đó không?”

“Nghe này…”

“Đúng rồi, là anh.”

“Này, tôi không thích bị phiền phức đâu, được chứ? Chỉ là tôi xem tin tức và những lời miêu tả quá giống cô ấy hôm qua lúc ra khỏi nhà thôi, tôi làm vậy chỉ để giúp đỡ, thế thôi!”

Thayer giơ tay ra trước mặt anh ta.

“Anh đã làm rất đúng. Vì anh là nhân chứng nên tôi cần biết tên anh.”

“Nhân chứng? Của cái gì? Có chuyện gì đó đã xảy ra với cô ấy phải không?”

“Chúng tôi vẫn chưa biết. Tất cả những gì anh có thể nói với tôi về cô ta có thể giúp chúng tôi điều tra, bất cứ điều gì, đây là lúc anh nên nói ra mọi việc.”

“Cô ấy bị mất tích à?”

“Tôi nhắc lại lần nữa: Còn quá sớm để có thể chắc chắn về bất cứ điều gì, nhưng tôi cần sự giúp đỡ của anh để cuộc điều tra có thể tiến triển.”

“Tôi chẳng biết gì về cô ấy cả, tôi đã nói với anh rồi: Tôi có gặp cô ấy một tối rồi sau đó chấm hết.”

“Cô ta có bạn trai không?”

“Tôi nghĩ là có. Chỉ có một gã, bề ngoài cao lớn, tóc nâu, vẻ ủ rũ, tới thăm cô ấy suốt. Họ thường xuyên cãi cọ.”

“Có xô xát gì không?”

“Tôi không nghĩ vậy, rất ồn ào, nhưng chưa bao giờ nghe thấy tiếng đánh đập hay đổ vỡ.”

Jack ra hiệu cho anh ta chờ một chút rồi quay vào căn hộ.

Annabel đưa mắt hỏi anh.

“Tay hàng xóm ở đối diện,” Jack trả lời. “Anh vừa hỏi hắn vài câu.”

“Em tìm thấy cái này,” Annabel nói trong lúc mở túi xách du lịch. “Một gái mại dâm?”

“Một diễn viên phim sex. Còn gì không?”

“Không, sạch trơn, cô ta không có nhiều đồ đạc lắm. Nếu cô ta có đóng phim khiêu dâm, thì chắc cũng không phải là một ngôi sao vì chẳng có gì ở đây cả, cô ta có vẻ không một xu dính túi, tội nghiệp.”

Jack với lấy chiếc khung ảnh rồi quay lại hành lang để chỉ cho gã thanh niên.

“Có phải anh ta không?”

“Đúng vậy. Tôi thấy anh ta tới nhiều lần trong tuần. Này, tôi vừa nghĩ đến một chuyện: Lúc cô ấy mới tới đây, vào khoảng hơn năm rưỡi trước, cô ấy là một cô gái… nói thế nào nhỉ? Rạng rỡ ư? Tóm lại là vui vẻ, giống như trên bức ảnh này. Sau vài tháng, cô ấy tỏ ra hơi khép kín, thái độ cũng thay đổi. Từ một hai tháng trở lại đây, cô ấy trở nên ủ dột, nếu không muốn nói là suy sụp.”

“Thấy không, anh cũng biết nhiều chuyện đấy chứ! Có nhiều người đến thăm cô ta không?”

“Tôi không biết. Tôi đâu có theo dõi cô ấy. Ngoài gã tóc nâu cao lớn hay đến đây, tôi không thấy ai khác.”

“Lần cuối cùng anh nhìn thấy anh ta là khi nào?”

“Tôi không nhớ rõ lắm, tôi nghĩ khoảng hai tuần trước. Nhưng ban nãy có thể anh ta vừa ở đây, ngay trước khi anh đến.”

Jack thẳng người lên, đột nhiên tập trung chú ý.

“Tôi nghe thấy có tiếng động trong phòng,” người hàng xóm tiếp tục, “sau khi nghe thông báo tìm người làm chứng trên ti vi, tôi cảm thấy lo lắng, tôi muốn biết liệu có phải cô ấy đã quay về nhà không, tôi sang gõ cửa, thậm chí mấy lần. Chẳng có ai trả lời, thế là tôi về nhà. Nhưng một hai phút sau gì đó, tôi nghe thấy tiếng chân người ở hành lang, có ai đó vừa ra khỏi nhà Rubis, tôi chắc chắn.”

“Mãi đến giờ anh mới nói với tôi điều đó sao?”

“Chính anh đã không nói gì với tôi cả! Cái trò ‘còn quá sớm để có thể chắc chắn về bất cứ điều gì’ cũng dễ chơi thôi! Nếu cô ấy thực sự mất tích, thì cần phải nói thật, anh bạn ạ!”

Jack nghĩ tốt hơn là lờ đi.

“Anh có kịp nhìn xem đó là ai không?”

“Không, cửa nhà tôi không có lỗ quan sát. Tôi cũng không muốn bị phiền hà.”

“Anh muốn tôi tin rằng anh thậm chí đã không ngó ra xem là ai?”

“Tôi không nói vậy? Tôi không mở cửa ngay lúc đó. Tôi đã đợi một lúc để chắc gã đó đã đi xa rồi mới ngó đầu ra.”

“Là một người đàn ông à?”

“Người đó chạy vụt xuống cầu thang mà không hề bật đèn, nên tôi chẳng thấy gì. Chỉ thấy dáng người. Không phải là Rubis. Cao lớn, đầu vuông. Có thể là gã bạn trai. Chỉ có thế.”

“Quần áo của anh ta thế nào?”

“Không rõ. Chỗ đó tối, mà cũng chỉ có một giây. Chỉ là cảm giác vậy thôi. Rất tiếc.”

Jack Thayer động viên.

“Còn hơn không có gì cả, cảm ơn…”

“Nick.”

“Cảm ơn Nick. Tôi sẽ cần đến họ tên đầy đủ của anh.”

“Tốt thôi, còn một thứ tôi mới nghĩ đến: Anh cần xem phía sau cửa ra vào nhà cô ấy.”

“Tại sao?”

“Cứ xem đi, anh sẽ hiểu tôi muốn nói gì khi bảo cô ấy trở nên… kỳ lạ.”

“OK, tôi sẽ xem. Làm sao anh biết có thứ gì ở đó?”

“Cô ấy đã cho tôi xem, vào buổi tối mà tôi mời cô ấy đi nhà hàng. Cô ấy có vẻ rất tự hào về nó. Còn tôi lại cảm thấy ghê ghê.”

❀ ❀ ❀

[1] là một nhân vật phản diện hư cấu trong bộ truyện tranh Người Dơi nổi tiếng của họa sĩ Bob Kane và nhà văn Bill Finger.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.