Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19

❊ ❊ ❊

Bầy trẻ, ủ mình trong những chiếc áo khoác dày sụ và mũ trùm kín mặt, vừa la hét vừa đuổi bắt nhau. Jack Thayer lúc phải dừng lại, lúc phải bước sang một bên để tránh không đụng phải chúng.

“Anh ghét làm việc vào thứ Bảy,” anh nói.

“Một ngày nào đó anh cũng sẽ có con,” Annabel vừa nói vừa cười.

“Nhầm rồi. Trước tiên anh phải sống có đôi có cặp đã chứ.”

“Anh không có ai lúc này ư?”

“Dù thế nào anh cũng chẳng nhớ nhung ai cả.”

Trong cuộc sống riêng, Jack là một người kín đáo đến ngạc nhiên. Đến mức Annabel chưa bao giờ có dịp gặp một trong những cô gái của anh. Cô đã học cách hiểu anh, một cảnh sát thông minh. Nếu không, hẳn cô đã chắc rằng anh bị gay mà không dám thú nhận điều đó với cô. Tuy nhiên, chỉ đơn giản là Jack thích những thói quen của một người độc thân và sự thoải mái mà nó mang lại: Không ai có thể làm đảo lộn chương trình của anh… những giờ đọc sách, những tối đi xem kịch… đối với anh, quả là rất khó khi để một phụ nữ xa lạ nào đó xen vào cuộc sống cô đơn nhưng đã được bố trí rất chặt chẽ này và cho cô ta một chỗ giữa Paul Auster và Hubert Selby[1].

Họ đã đến chân tòa nhà của Leonard Ketter.

“Em hy vọng hắn có nhà!” Annabel nói như cầu nguyện.

Họ gõ cửa một căn hộ ở tầng tám.

“Gì đấy?” Có tiếng nói bực bội từ bên trong.

“Cảnh sát New York!” Annabel nói to. “Anh Ketter, chúng tôi muốn nói chuyện với anh.”

Im lặng. Sau đó giọng nói lại cất lên, lần này gần với cửa ra vào hơn.

“Về việc gì?”

“Nếu anh không muốn chúng ta vừa nói chuyện vừa hét vào tai tất cả hàng xóm của anh tôi khuyên anh nên mở cửa đi!”

Người đàn ông tóc nâu to cao trong bức ảnh nhà Sondra Weaver, lúc này có thêm bộ ria mép, xuất hiện trên ngưỡng cửa. Hắn mặc áo phông trắng và quần bó dài bằng cô tông, phía ngoài khoác áo choàng kẻ sọc.

“Các người chắc chắn là muốn nói chuyện với tôi chứ? Có nhầm lẫn gì ở đây không?”

“Tại sao anh hỏi vậy? Anh không có gì để phải tự trách sao?” Thayer vừa lên tiếng vừa bước ra trước mặt người đàn ông.

“Đúng vậy.”

“Chúng tôi có thể vào không?” Annabel tiếp tục.

Leonard Ketter không hề che giấu vẻ khó chịu.

“Các người thật là phiền hà!” Và hắn quay lưng lại với hai người sau khi mở cửa.

Annabel chăm chú quan sát phòng khách: Tấm rèm thả được kéo xuống một nửa che mất một phần ánh sáng. Ti vi đang chiếu một phim hài. Giấy dán tường màu cam pha trắng và nâu, phong cách những năm 1970. Bát chưa rửa từ nhiều ngày chất đống trên bàn khách, những chỗ còn lại đều có vẻ sạch sẽ, trừ một lớp bụi hẳn do chẳng bao giờ quét dọn. Leonard châm một điếu thuốc Annabel để ý thấy hắn đi cả tất lẫn dép đi trong nhà. Một vẻ bề ngoài tương xứng với căn hộ của hắn.

“Anh làm gì? Làm nghề gì?” Thayer hỏi, không khỏi thán phục tầm nhìn rất đẹp từ cửa sổ căn hộ.

“Bầu sô và nhà sản xuất.”

“Thì ra là làm phim!” Thayer thốt lên, đồng thời liếc nhanh về phía người đàn ông.

“Và anh không có gì đặc biệt để nói với chúng tôi ư?” Annabel xen vào.

Leonard có vẻ ngạc nhiên.

“Nói với hai người? Ví dụ như chuyện gì? Không, tôi không thấy…”

Thayer dựa lưng vào cửa sổ, để đứng ngược sáng.

“Anh nói anh là bầu sô phải không? Anh kiếm được chứ?”

Leonard rít thuốc, hết nhìn người này lại nhìn sang người kia và tự hỏi điều gì đang chờ đợi mình.

“Cũng có thể. Tùy thuộc cả vào những người mà anh đại diện.”

“Anh có nhiều khách hàng chứ? Người ta gọi đó là ‘khách hàng’ à?”

“Ừm, tôi thì gọi là ‘các nữ diễn viên’, nhưng tôi cho rằng mỗi người có cách gọi riêng của mình.”

“Chỗ anh chỉ toàn nữ thôi sao?”

“Đúng thế. Anh muốn ám chỉ gì vậy?”

“Những nữ diễn viên nổi tiếng chứ?” Thayer hỏi tiếp.

“Còn tùy thuộc là đối với ai. Nhưng tôi vẫn không hiểu lý do của…”

“Anh không cần quan tâm đến chúng tôi, Leo ạ. Có phải bạn bè vẫn thường gọi anh như vậy không, Leo?”

“Này, đừng có thiếu tôn trọng như vậy, nhắc để hai người nhớ là hai người đang trong nhà tôi đấy, tôi có quyền yêu cầu hai người ra khỏi đây bất cứ lúc nào!”

“Thứ Tư vừa rồi anh đã ở đâu, vào buổi sáng?” Annabel hỏi để chuyển hướng cơn giận dữ của Leonard khỏi Jack.

“Thứ Tư à? Tôi… Tôi không biết nữa. Có lẽ là ở đây, tôi thường dậy muộn.”

“Có ai ở cùng với anh để làm chứng không?”

“Không. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vào thứ Tư vậy?”

“Sondra Weaver, còn gọi là ‘Rubis’, có gợi cho anh điều gì không?”

Leonard giơ một tay lên che miệng. Những ngón tay mảnh dài.

“Chó chết…” Hắn ta lẩm bẩm. “Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy?”

“Thế có nghĩa là anh không phủ nhận có quen biết cô ta?”

“Đó là một cô gái của tôi. Cô ấy ổn chứ?”

“Một trong những diễn viên của anh à?” Thayer nhấn mạnh. “Tất cả ‘các cô gái của anh’, theo như anh nói, đều đóng phim sex à?”

“Sao? Vậy thì đã làm sao? Đâu có trái luật!”

“Chúng tôi đã tìm thấy một cái xác vào sáng thứ Tư, đó có thể là xác cô ta.”

Leonard há hốc miệng, điếu thuốc kẹp ở ngón giữa và ngón trỏ rung rung. Annabel quan sát hắn. Làn khói ngoằn ngoèo bay xung quanh cánh tay hắn là thứ duy nhất cho thấy đây không phải một cảnh tượng bất động.

“Các người vẫn chưa chắc chắn đó là cô ấy đúng không?” Bỗng dưng hắn lên tiếng hỏi, nửa hy vọng nửa sợ hãi.

“Cô ta đã tự tử,” Annabel nói. “Chúng tôi vẫn đang tiến hành so sánh ADN.”

Leonard quờ lấy một chiếc ghế và thả mình xuống đó.

“Tự tử…” hắn nhắc lại.

“Anh là người yêu của cô ta đúng không?”

Leonard chầm chậm gật đầu, ánh mắt đờ đẫn.

“Ba ngày không có tin tức gì, vậy mà anh không lo lắng sao?” Thayer hỏi. “Anh đã không báo cảnh sát đúng không?”

“Chúng tôi đang… tạm xa nhau.”

Hắn bỗng nhiên đổi giọng, âm sắc rõ ràng hơn. Điếu thuốc vẫn rung rung.

“Từ bao giờ?”

“Hai tuần, cũng có thể là mười ngày, tôi cũng không nhớ nữa.”

“Vì lý do gì?”

“Bất đồng quan điểm trong nghề…”

Hắn trả lời bằng một giọng đều đều, máy móc.

“Đừng chơi trò đó với tôi,” Thayer bực bội. “Vì lý do gì?”

“Cô ấy… chúng tôi không hòa hợp cho lắm, thế thôi.”

Annabel có cảm giác họ đang dần mất kiểm soát đối với Leonard, hắn đang tự khép mình lại do quá sức và xúc động.

“Anh Ketter, chúng tôi đang cần anh giúp đỡ để làm rõ một số điểm,” cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn.

Hắn gật gật đầu và Annabel coi đó như lời đồng ý.

“Tôi sẽ hỏi thẳng anh một vấn đề, tôi muốn xin lỗi trước, nhưng câu trả lời sẽ rất quan trọng: Lần cuối cùng anh nhìn thấy cô ta trần truồng là vào khi nào?”

Ngay cả Jack cũng phải ngạc nhiên. Anh liếc xéo Annabel, muốn hiểu tại sao cô lại hỏi vậy.

“Cô muốn biết gì đây? Chi tiết cuộc sống riêng tư của chúng tôi ư?”

“Xin hãy trả lời tôi.”

“Tôi không biết nữa… có lẽ là cách đây một tháng.”

“Cô ta có vết sẹo nào không?”

Leonard nhỏm người dậy để nhìn rõ hơn hai vị khách.

“Không, tại sao?” Hắn buông ra câu hỏi sau một lúc lâu.

“Chúng tôi cần một danh sách những nơi cô ta thường lui tới và cả những người cô ta thường gặp,” Thayer yêu cầu.

Leonald rít một hơi thuốc dài. Hắn thở gấp trong lúc mở miệng nói trở lại, mặt dần trở nên trắng bệch.

“Cô ấy không đi chơi bên ngoài. Nếu không có tôi đi cùng. Và gần như không có bạn.”

“Gần như. Có nghĩa là có ít. Tôi muốn những cái tên.”

“Ít lắm, tôi chỉ biết một người: Charlotte.”

“Brimquick phải không?”

“Đúng, với một cái tên như vậy, tôi không thể nhầm được.”

“Cô ta có phải là người có thói loạn dâm thích đau không?” Annabel hỏi.

Lần này, Leonard bật dậy. “Chó chết! Cô đang trêu ngươi tôi đấy à!”

“Bình tĩnh nào,” Jack thản nhiên lên tiếng. “Nếu không chúng tôi sẽ còng tay anh và chúng ta sẽ tiếp tục ở đồn cảnh sát.”

Leonard tìm kiếm sự ủng hộ từ phía Annabel, lúc này đang nhướng cằm để cho thấy cô đang chờ câu trả lời.

“Không, cô ấy không phải loại đó. Các người hài lòng chưa?”

“Có lý do nào khiến ai đó có thể căm thù cô ta không?”

“Tôi không biết người nào như vậy cả.”

“Có nghĩa là không có kẻ thù nào mà anh biết?”

“Cô ấy là một diễn viên sex, cô ấy khiến đàn ông sung sướng, và có thể có vài gã bệnh hoạn trong đó. Các người đang làm tôi điên lên với mấy chuyện của nợ này đấy! Nếu đúng là cô ấy tự tử, tại sao lại hỏi tôi những điều này?”

“Đây là thủ tục bắt buộc,” Jack nói dối.

“Thủ tục cái gì, mẹ kiếp!”

“Tại sao lại không, anh cũng là thám tử sao?”

Leonard không trả lời, răng cắn chặt môi dưới.

“Anh đã quen cô ta thế nào?” Annabel nói, quay lại làm chủ cuộc nói chuyện.

Thật lạ là trong nghề của mình, thứ cô không thích nhất chính là khía cạnh con người. Kiểu trò chơi mèo vờn chuột này. Những nhân chứng với trí nhớ lộn xộn. Những gia đình chìm trong nước mắt. Annabel đam mê lao theo quỹ đạo của các cuộc điều tra: Làm sao cắt gọt các dữ liệu để có được một thông tin. Sử dụng phương pháp nào trên hiện trường gây án.

Quan niệm của cô về nghề này có thể được tóm gọn bằng một câu ngạn ngữ cô từng có lần đọc được trên một chiếc bánh Trung Quốc vào cuối bữa ăn: ‘Không cần biết ta đi đến đâu, chính hành trình mới là điều quan trọng’.

Vậy nên, cô và Jack đã trở thành sự kết hợp hoàn hảo, bởi anh là người có thiên hướng hơn đối với các mối quan hệ.

“Qua Craigslist. Cô ấy cần tìm một căn hộ giá rẻ, tôi lại có thứ cô ấy muốn.”

“Anh muốn nói là cái ổ tồi tàn mà cô ta đang ở là của anh à?”

Hắn thừa nhận.

“Này, đừng nhìn tôi như thế chứ, tất cả đều hợp pháp! Lúc ông bà già tôi chết, tôi đã bán căn nhà xập xệ của họ đi để mua hai cái studio ở New York? Tôi cho mấy cô diễn viên ở lại đó để giúp đỡ họ.”

“Đổi lấy một số tiền, tôi nghĩ đúng không?” Annabel đoán.

“Ở dưới trần thế này, chẳng có gì là miễn phí cả, chúng ta đâu có ở trong một câu chuyện thần tiên chết tiệt nào đó của Walt Disney!”

“Đương nhiên…” Annabel thì thầm, lúc này cô đã mất kiên nhẫn. “Thế còn phim sex, anh đã thuyết phục cô ta thế nào? Bằng cách lợi dụng tình cảm à? Một khi cô ta đã gắn bó với anh ư?”

Lúc này, Annabel đã chấm dứt vai trò của một cảnh sát dễ chịu.

“Cô đang nghĩ gì vậy? Đó là một cô nàng mơ mộng! Chân không chạm đất, mục tiêu của cô ấy là trở nên nổi tiếng và giàu có nhờ đóng phim hay nhạc kịch ở Broadway, trong khi lại mang số phận của một kẻ nghiện rượu trong tương lai, đầy ảo tưởng! Cô ấy có ngoại hình đẹp để thành công, nhưng không có tài năng, cần phải tìm cho cô ấy cái gì đó khác!”

“Và anh cho là chia sẻ cô ta với những gã khác trước ống kính máy quay là một giải pháp tạm thời hợp lý à?”

“Phim sex giúp kiếm tiền nhanh chóng và đôi khi là khá nhiều. Đó cũng là điện ảnh mà. Và người ta vẫn có thể trở thành ngôi sao.”

Annabel thở dài rồi quay một vòng để cố gắng bình tĩnh trở lại. Thayer tiếp lời:

“Thế còn cái studio kia, anh cũng cho một cô diễn viên thuê à? Cô ta có biết Rubis không?”

Leonard lắc đầu nhìn xuống.

“Có bao nhiêu cô gái làm việc cho anh?” Thayer tiếp tục hỏi.

“Tôi có hai căn hộ, vậy nên chỉ có hai cô.”

“Chúng tôi cần biết tên người thứ hai, tôi muốn gặp cô ta.”

Leonard nuốt nước bọt, liên tục vắt chân từ bên nọ sang bên kia, cảm thấy khó chịu.

“Đó là cả một vấn đề đấy,” hắn lí nhí.

“Tại sao?”

Hắn bất động nhìn viên cảnh sát mặc thường phục trước mặt.

“Cô ta chết rồi,” hắn thú thật. “Cô ta tự tử cách đây ba tuần.”

❀ ❀ ❀

[1] là hai nhà văn Mỹ nổi tiếng.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.