Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

❊ ❊ ❊

Annabel đề nghị Jack dừng xe trước một cửa hàng tạp hóa cũ kỹ, giống như bị bỏ hoang tại đường Little Nassau.

“Giờ thì em có thể nói anh biết chúng ta đến đây làm gì chưa?” Jack nhắc lại.

“Tìm hiểu một thông tin liên quan đến cô Weaver này.”

“Sao cơ?” Jack ngạc nhiên hỏi. “Woodbine đã giao cho chúng ta một vụ trộm và một vụ cướp có bạo lực, thế mà em vẫn bướng bỉnh tiếp tục điều tra vụ này sao? Chừng nào chúng ta chưa có kết quả giám định ADN, vụ này sẽ vẫn nằm trong ngăn kéo bàn!”

Hôm qua, họ đã niêm phong bàn chải đánh răng, một chiếc quần lót bẩn và tóc được lấy trên một chiếc lược trong căn hộ của Rubis để so sánh ADN với cái xác tìm thấy ở Fulton Terminal. Họ cần chắc chắn rằng đã tìm đúng người trước khi tiếp tục điều tra.

“Em chỉ đi mười lăm phút thôi, thư giãn đi. Anh ở lại trong xe nhé.”

Thayer lắc đầu.

“Khu này không an toàn! Anh không thể để em đi một mình được.”

“Em lớn lên ở đây, em an toàn hơn anh đấy!” Cô nói dứt khoát trong lúc bước ra khỏi xe.

“Anh có được lựa chọn đâu?” Jack thở dài rồi rút từ túi áo ra một tập thơ. “Nhưng nhanh lên nhé! Chúng ta còn nhiều việc lắm đấy.”

Annabel đi dọc vỉa hè của một con phố tối tăm, bên cạnh những tòa nhà có mặt tiền bẩn thỉu. Đó là những ngôi nhà đầy vết nứt, xập xệ, nằm giữa một biển chung cư dành cho người thu nhập thập với loạt ô cửa sổ đầy chấn song, lớp hàng rào cao tới hai mét được trang trí bằng dây gai kèm một tấm biển: Ở ĐÂY CÓ HAI LOẠI CHUÔNG: CHÓ VÀ SÚNG LỤC, VẬY NÊN HÃY CHỜ ĐƯỢC MỜI TRƯỚC KHI VÀO! Để đón khách.

Annabel đi về phía một bức tường cao trên đó là một khuôn mặt lớn được vẽ bằng bình xịt, cái miệng há rộng để lộ ra cánh cửa đã han gỉ. Một người đàn ông đang hét. Tiếng hét câm lặng giữa nơi đây, chính là tiếng vọng của những âm thanh mà mỗi người mang đến. Tiếng của tuyệt vọng, giận dữ, sợ hãi, và cũng có thể là của sự giải thoát. Với Annabel, người đàn ông này chính là người bảo vệ cho những tín ngưỡng cổ xưa, người gác cổng gàn dở khó tính của bà ngoại cô, khi tiến lại gần cô không nghe thấy bất kỳ tiếng hét nào, chỉ có một cái họng mở ra những tri thức huyền bí, một cách để khẳng định rằng những kinh nghiệm từ thời xa xưa của tổ tiên chỉ có thể được truyền miệng cho con cháu.

Nữ thám tử chui qua cặp môi và bước vào tòa nhà.

Một hành lang chật hẹp dẫn đến hang động của Mae Zappe: Một vườn bách thú những con vật trong truyền thuyết được tạc bằng đá. Rồng, kỳ lân, những con quỷ khổng lồ và sinh vật thần thoại bằng đá, đủ mọi hình thù, cơ bắp nhô ra cuồn cuộn, trong tư thế bấp bênh, giống như hóa đá khi bị rắn thần nhìn thấy. Zappe tự nhận mình là “bà mụ của lũ quái vật bằng đá.”

“A! Bà có nằm mơ không?” Một bà cụ thốt lên trong lúc lách mình qua những tượng đá nặng nề. “Cháu gái bé bỏng của bà!”

Bà cụ có nước da đen, giống hệt như màu mắt, mái tóc bạc như chiếc khăn san phủ trên bờ vai, nổi lên giữa những lọn tóc đen. Những nếp hằn sâu trên khuôn mặt khiến mỗi điệu bộ của bà đều mang vẻ sắc sảo. Bà dang rộng tay đón Annabel và ôm cô vào lòng.

Hai người phụ nữ ôm nhau thật lâu.

Có đến hàng chục ngọn nến đang cháy trên các kệ, bệ tượng đá và bát để nến treo dưới xà nhà.

“Người phụ nữ đẹp nhất thành phố dạo này có khỏe không đây?” Mae vừa hỏi vừa nắm lấy cổ tay Annabel.

“Bà ơi, cháu nghĩ là tình cảm đã làm mờ mắt bà rồi.”

“Bà chấp nhận sự phù phép ngọt ngào này.”

“Cháu cần nhờ đến sự thông thái của bà.”

“A? Bà biết mà… Phải đến hàng thế kỷ cháu chưa đến thăm bà vì nhớ bà! Hãy thận trọng, Annabel, thành phố này đang dần gặm nhấm cháu! Cháu ngày càng xử sự vì lợi ích nhiều hơn, và ít vì con tim hơn!”

“Cháu xin lỗi, công việc ngốn hết thời gian của cháu. Cháu hứa sẽ cố gắng đến thường xuyên hơn.”

“Không sao, bà biết ngoài đó khó khăn lắm, và cháu không thể thoát khỏi mọi quy định của họ, phải không? Ai lại muốn sau này kết thúc như Mae Zappe chứ?” Bà cụ cười nhạt. “Nào, nói cho bà biết vì sao cháu đến nào?”

Bà cụ dắt tay Annabel như dắt một đứa trẻ rồi dẫn cô đi qua đám tượng đá.

“Bà có mối liên hệ với tất cả những điều… huyền bí. Cháu muốn cho bà xem một biểu tượng và muốn biết nó mang ý nghĩa gì. Cháu không nghĩ nó liên quan đến đạo Vô đu, nhưng không biết bà có thể hỏi bạn bè xung quanh không, may ra có lẽ ai đó trong số họ có thể giải thích cho cháu.”

Mae bảo cháu gái ngồi xuống một chiếc ghế chạm hình bàn tay bằng đá, các ngón tay chìa thẳng lên trời để làm phần tựa, chỗ ngồi là lòng bàn tay. Rồi bà trở lại với hai ly cà phê thơm mùi hoa cam.

“Bà luôn có cà phê nóng, chúng là nhiên liệu của bà!” Bà cười rúc rích. “Này, uống đi.”

Có tiếng một vật nặng rơi xuống đâu đó dưới kho, và vỡ vụn khi chạm đất.

“Yên nào!” Mae ra lệnh. “Chúng sốt ruột đấy, bà đang đánh bóng lại chúng! Và chúng rất thích?”

Annabel không đứng dậy vì cô biết bà đang nói đến mấy bức tượng đá, cô cũng đã quen với cách đối xử đặc biệt mà bà cụ dành cho những tác phẩm của mình. Mỗi âm thanh, mỗi làn gió, với bà, đều mang một ý nghĩa nào đó. Mae cho rằng không có điều gì ngẫu nhiên xảy ra. Cho dù là khi ta đánh mất một dụng cụ hay khi một cánh cửa bị sập lại, những điều đó đều mang trong mình một thông điệp.

Annabel rút từ trong túi ra bản sao của hình vẽ kỳ lạ trang trí cánh cửa nhà Sondra Weaver. Cô chìa nó cho bà cụ xem.

“Đây, cháu để nó lại đây cho bà, bà thử xem xung quanh có ai biết không giúp cháu, đây là…”

“Không cần đâu.”

“Sao ạ… Sao lại thế?” Annabel lúng túng.

“Bà biết nó là gì.” Mae buồn rầu nói rồi rụt tay lại để không phải chạm vào tờ giấy.

“Thật là một ngày may mắn của cháu,” nữ thám tử trẻ gần như phấn khởi.

“Không, Annabel. Cháu không nên tiếp tục điều tra vụ này nữa.”

Vẻ hiền từ của bà cụ đã hoàn toàn biến mất.

“Tại sao ạ? Thứ này là gì?”

“Những người sử dụng loại biểu tượng này biết rõ thế giới chứa đựng những gì tại những nơi sâu thẳm nhất trong lòng nó. Đừng qua lại với họ.”

“Bà ơi, cháu không thể, đây là công việc của cháu…”

“Điều đó quan trọng hơn cả sự an toàn của cháu sao? Hơn cả sự bình yên trong tâm hồn cháu sao?”

“Bà đang nói gì vậy?”

Bà cụ chỉ ngón tay trỏ về phía tờ giấy.

“Bà biết ý nghĩa của nó! Đó là một tín ngưỡng cổ xưa, một sự bảo hộ của Chúa; tổ tiên chúng ta trước đây cũng đã đôi lần dùng tới nó.”

“Một sự bảo hộ? Chống lại cái gì ạ?”

“Ban đầu, trong đức tin Thiên Chúa giáo, biểu tượng này mang đến thêm sức mạnh để chống lại những giọng nói trong bóng đêm, những lời thì thầm náu kín trong tủ, trong những căn hầm, dưới gầm giường và những nơi ẩn nấp tăm tối.”

“Chống lại những giọng nói trong bóng đêm ư?” Annabel nhắc lại, có vẻ không tin.

“Đúng vậy, chính chúng, những giọng nói dẫn dắt một tâm hồn yếu đuối từ từ đến bên bờ vực của sự từ bỏ, những ý đồ xấu những kẻ hát bài ca của quỷ dữ! Chúng đẩy ta đến với bạo lực, tội ác và khiến ta tự tìm đến cái chết!”

Tòa nhà rung lên bần bật khi một cơn gió mạnh quất qua.

“Đây là một ngôi sao bảo hộ ư?” Annabel kết luận.

“Nó không còn được sử dụng nữa, và nếu muốn được bảo vệ thì cần phải tin vào sức mạnh thực sự của nó, nhưng đúng, đúng là vậy đấy.”

“Khoan đã, bà có nói là ‘khiến ta tự tìm đến cái chết’ phải không?”

“Bằng những cách xấu xa, kinh khủng nhất! Chính vì vậy mà chúng quanh quẩn trên Trái đất này.”

“Bà đang muốn nói đến ai vậy?”

Mae Zappe xoáy đôi mắt sâu thăm thẳm như đại dương vào mắt Annabel.

“Lũ quỷ, cháu gái bé bỏng ạ. Lũ quỷ.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.