Dối trá như một loại đất mùn nuôi dưỡng tình yêu.
Từ khi bắt đầu không thành thật với vợ, Brady nhận ra sự gắn bó giữa anh và cô ngày càng lớn dần. Càng nói dối nhiều bao nhiêu, anh càng khó rời xa cô bấy nhiêu. Cuộc sống hôn nhân của họ trở nên mong manh do thời gian dài sống chung, ít nhất là như vậy trong mắt anh, giờ đây ngày càng được củng cố khi anh tiến gần đến Bộ tộc.
Phải chăng là do mối nguy hiểm đang lơ lửng trên đầu họ?
Tất cả mọi phản bội cần phải kết thúc.
Mọi tìm kiếm đều phải dừng lại.
Mọi mối hiểm họa đều cần phải được đối mặt.
Mọi nỗi lo sợ sẽ nuôi dưỡng những suy nghĩ lệch lạc và căn bệnh ung thư. Brady cần phải chiến thắng cơn sợ hãi của mình, một lần cho tất cả. Pierre không hoàn toàn nhầm lẫn, anh ta đã chỉ ra con đường và Brady vội vã lao theo mà chưa bao giờ nghi ngờ về điểm đến cuối cùng, mặc dù đường đi ngày càng giống một cơn ác mộng. Anh đã lao vào Bộ tộc như thể đó là câu trả lời cho mọi hoài nghi nơi anh.
Liệu có phải sự thiếu suy nghĩ đã khiến anh dấn thân vào cuộc phiêu lưu này?
Liệu có phải khi nhìn vào chúng, anh đã khám phá ra điều gì đó tiêu cực ở bản thân, như anh đã từng nghi ngờ? Chính là mặt trái của một tấm gương đang ngày càng tách biệt với bản thân anh, để có thể hành hạ anh nhiều hơn?
Nếu Bộ tộc chính là Némésis[1] của anh thì sao?
Phải chiến thắng bà ta để tìm lại sự hài hòa, sự nguyên vẹn của con người anh.
Brady giả vờ ngủ khi Annabel thức dậy. Anh không muốn cô thắc mắc. Anh đã làm rất tốt mọi thứ cho đến hiện tại, anh đã đến được gần đích nên không thể để mình bị lật tẩy. Bằng cách này hay cách khác, hôm nay, anh cũng sẽ giải quyết tất cả mọi chuyện. Anh sẽ tìm ra giải pháp. Trước khi hai người đi nghỉ, để tìm lại nhau.
Anh chờ đến lúc cô chuẩn bị đi khỏi xong xuôi rồi mới đến cạnh cô.
“Em không muốn đánh thức anh,” cô nói, “vì em không biết anh có qua xưởng hay không, vì hôm nay là Chủ nhật…”
“Anh sẽ đi mua phim để chuẩn bị cho chuyến đi, và sau đó anh phải in mấy bức ảnh cuối cùng cho bài Gaudi,” anh nói dối, “một sự cầu toàn thái quá ấy mà, để sau đó có thể đi mà không vướng bận gì.”
“Vậy thì chúc anh một ngày tốt lành.”
Anh cầm lấy tay cô trước khi cô đi khỏi.
“Anh sẽ qua cửa hàng đồ ăn,” anh nói, “để mua đồ cho bữa tiệc tình yêu nho nhỏ vào tối nay, đồng ý chứ?”
Cô mỉm cười hôn anh rồi biến mất trong cầu thang.
⬘ ⬙ ⬘
Pierre đã chết.
Vậy nhưng những thứ máy móc quanh giường anh ta lại cho thấy điều ngược lại.
Anh ta không phản ứng gì trước những lời nói của Brady. Đã bốn giờ đồng hồ kể từ khi anh ở bên giường của anh ta để hối thúc anh ta tỉnh lại, vậy mà không có bất cứ phản ứng nào, dù là nhỏ nhất.
Quyết định của Brady phụ thuộc vào cơn hôn mê của Pierre.
Anh đã điểm qua một lượt những giải pháp của mình.
Không làm gì cả và hy vọng rằng khi anh đi khỏi, mọi việc sẽ lắng xuống, rằng cùng với cái chết của Pierre, Bộ tộc sẽ tan rã hoặc ít nhất là quên anh đi, đây là giải pháp đầu tiên. Thiếu dũng cảm nhất và cũng ít mang tính đối đầu nhất.
Anh đã hoàn toàn loại bỏ giả thiết báo cảnh sát. Anh sẽ không hy sinh Annabel cho lũ quỷ của anh ta.
Buổi trưa, Brady ra ngoài mua một chiếc sandwich ở máy bán hàng tự động rồi quay lại ngồi ăn bên cạnh Pierre.
Chỉ còn một bước nữa, anh ta đã nói. Trước cái gì? Trước khi Bộ tộc để anh yên ư?
Không, ngay từ đầu kế hoạch đã là dẫn đường cho mình, để mình đối mặt với những mộng tưởng, những ham muốn xác thịt mà mình không dám nghĩ đến nhất, để mình tham gia vào điệu nhảy, và để rồi đến lượt mình chấp nhận niềm hoan lạc không giới hạn.
Pierre giữ vai trò gì ở đây? Bày ra một âm mưu để trả lại cho con người tập tính của con đực từ thời tiền sử ư? Để bảo vệ loài người khỏi sự lý trí hóa ngày càng lớn trong đời sống tình dục ư? Pierre sợ rằng trong tương lai, từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, thú vui xác thịt thuần túy, không phải là nghĩa vụ cũng không nằm dưới lớp vỏ bọc nào, sẽ mất đi. Cùng với nó việc duy trì nòi giống cũng sẽ bị đe dọa?
Không, anh ta chẳng thèm biết đến những điều đó! Anh ta luôn là một người theo chủ nghĩa hưởng thụ giỏi thuyết phục, căn bệnh ung thư chỉ khiến đức tin của anh ta càng được củng cố, anh ta đã mất đi lý trí rồi…
Anh nhớ lại những lời nói của anh ta hai tuần trước, về tính bạo lực vốn dĩ thuộc về bản chất con người. Lúc đó, anh ta đã chìm trong cực đoan, khi dự báo việc loài người sẽ tự hủy diệt.
Anh ta muốn quay lại với thú vui xác thịt nguyên thủy, không giới hạn, để tận hưởng khoảng thời gian còn lại… Trừ phi đó là giải pháp của anh ta để cứu vớt chúng ta?
Buổi chiều trôi qua. Brady vẫn chưa thể đưa ra quyết định. Thi thoảng anh vẫn nói với Pierre, rất nhỏ:
“Anh còn nợ tôi một lời giải thích, anh biết điều đó mà. Anh những muốn đưa tôi vào tròng, bây giờ phải đi đến cùng chứ. Nói cho tôi biết bước cuối cùng chết tiệt đó là gì. Tỉnh lại đi, làm điều đó đi, anh nợ tôi đấy.”
Chẳng có gì xảy ra hết.
Cho tới tận mười tám giờ.
Brady bỗng nhiên tin vào định mệnh và phó mặc mình cho các sự kiện. Nếu như Pierre không thể cho anh một giải pháp, thế có nghĩa là anh sẽ phải chờ đợi. Không làm gì hết. Và Bộ tộc sẽ quên anh đi.
Còn mình? Mình có thể làm được điều đó không?
Chính bản thân anh cũng không biết, anh chỉ hy vọng một điều: rằng chuyến du lịch với vợ sẽ giúp giải tỏa căng thẳng trong anh. Rằng quả bóng giận dữ trong anh sẽ xẹp đi, rằng nỗi oán hận trong anh sẽ tan biến.
Và trong khi anh đang lặp đi lặp lại câu hỏi của mình, đột nhiên anh nghe thấy: “Bước cuối cùng, cắt đứt sợi dây… nối anh với xã hội này.”
Pierre vẫn nhắm mắt. Brady cúi xuống bên cạnh anh ta.
“Sợi dây nào?” Anh hỏi, cảm thấy một quả bóng đang lớn dần lên trong bụng mình.
“Bộ tộc… những chàng trai của tôi… sẽ làm điều đó. Hãy tin… vào họ.”
Anh ta nói với vẻ đờ đẫn của một người phải dùng quá nhiều morphine. Không thể làm chủ được đầu óc của mình nữa.
“Sợi dây nào?” Brady nhắc lại lớn hơn.
“Vợ anh,” Pierre mỉm cười trả lời rồi lịm dần đi.
Brady chồm lên, túm lấy cổ áo anh ta. Mi mắt anh ta nhướng lên đôi chút trên đôi con ngươi đang dần dãn ra.
“Chúng sẽ làm gì cô ấy?” Chàng nhà báo gầm lên.
“Ngay khi tôi… ra hiệu… cho họ.”
Ma túy có tác dụng giải phóng sự ức chế.
“Nói cho tôi biết! Nói đi!”
“Họ sẽ giết cô ta.”
Brady thả tay ra và một tiếng rên dài phát ra từ cổ họng Pierre.
“Anh sẽ không nói gì hết,” Brady ra lệnh, mắt tối sầm lại.
“Nếu tôi không ra hiệu… họ sẽ chờ tin báo… về cái chết của tôi. Và… họ sẽ hành động.”
Brady đấm xuống đệm.
“Anh cần phải… từ bỏ đi…” Pierre nói thêm. “Hãy tin vào… chúng tôi. Tôi nói với anh… để… anh chuẩn bị, để… mọi thứ do anh quyết định.”
“Tại sao anh lại làm thế?” Brady hét lên trong nước mắt. Tại sao?
“Một ngày nào đó… anh… sẽ… cảm ơn tôi.”
Brady đấm vào tường, những chiếc máy xung quanh rung lên.
Anh cảm thấy mình mất kiểm soát khi nhìn tất cả những chiếc ống mỏng manh được cắm trên cơ thể Pierre. Khó khăn lắm anh mới có thể dừng tay.
Đột nhiên một giải pháp nảy ra trong anh.
“Anh sẽ phải đau đớn đến hơi thở cuối cùng,” anh vừa nói vừa ngắt van ống morphine.
Rồi Brady nhanh chóng đi ra hành lang.
❀ ❀ ❀
[1] là nữ thần báo thù trong thần thoại Hy Lạp.