Chiếc máy xúc đào đất, chuẩn bị đào huyệt.
Cặp vợ chồng người châu Á siết chặt lấy nhau, như thể nỗi đau là một luồng gió lạnh và họ không được để hở bất kỳ khoảng trống nào cho nó luồn qua. Đứa con trai duy nhất của họ vừa qua đời và họ đang phải trông thấy nơi an nghỉ cuối cùng của nó.
Annabel nói lời chia buồn rồi len giữa các ngôi mộ để quay lại với đồng nghiệp của cô: Jack Thayer. Anh mới chỉ tầm bốn mươi dù vô số nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt cùng mái tóc xám khiến anh trông già hơn đến cả chục tuổi. Anh nhét tập thơ của Russell Edson vào túi áo măng tô.
“Để anh đoán nhé,” anh nói, “em vẫn chưa tiến được thêm bước nào?”
“Em phải làm, Jack ạ. Cần phải biết liệu cậu ta có kẻ thù không.”
“Cậu thanh niên chết vì đã ở không đúng lúc đúng chỗ, thật bi thảm, anh đồng ý với em, nhưng dù gì đi nữa, chúng ta cũng không thể dựa vào bố mẹ cậu ta để bắt được kẻ giết người.”
“Đó là hướng điều tra duy nhất của chúng ta.”
“Không, đó chỉ là tia hy vọng cuối cùng, một hướng điều tra cần khởi đầu có giá trị, đừng lẫn lộn mọi thứ,” anh kết luận với một giọng vừa có vẻ chỉ bảo vừa mỉa mai. “Cuộc điều tra kết thúc, chúng ta đã làm tất cả những gì có thể, bây giờ, chỉ có thể chờ đợi một deus ex machina[1] đến với chúng ta thôi, nếu không vụ án sẽ chỉ còn là một số hiệu hồ sơ nên cho vào quên lãng.”
“Jack, anh khiến em thấy bi quan.”
“Đối diện với thực tế khiến người ta bi quan. Đi nào, anh mời em ăn trưa trên đường về.”
Vào đầu giờ chiều, họ quay trở lại đồn cảnh sát số 78 của New York, và hai thám tử bị một người đàn ông da đen to cao đứng sừng sững giữa sảnh tóm được:
“Hai người, vào phòng tôi?”
Hai cảnh sát khác trong bộ âu phục rẻ tiền đã chờ sẵn ở đó.
Đại úy Woodbine đóng cánh cửa lại sau lưng Annabel rồi đứng đối diện với ê kíp của mình. Ông cao lớn đến mức phải cúi người về phía trước để khỏi đụng vào chiếc đèn trần.
“Vụ giết người ở cửa hàng bách hóa điều tra đến đâu rồi?” Ông hỏi.
“Chúng tôi đang rơi vào ngõ cụt,” Annabel thú nhận.
“Tôi đã sợ là như thế mà. Được rồi, đồn 84 đang quá tải, hai vụ giết người, một vụ cướp có vũ trang và một vụ tai nạn có vẻ là do tự sát, tất cả từ sáng nay, họ làm không ngơi tay và cần chúng ta giúp đỡ. Thayer và O’Donnel, hai người đi điều tra vụ ẩu đả gây chết người tại một nhà hàng ở phố Gold. Lenhart và Collins, tôi có một cái xác không danh tính mới được phát hiện tại Fulton Terminal.”
“Phía dưới đường cao tốc Brooklyn-Queens phải không?” Annabel hỏi.
“Chính xác.”
“Chúng tôi có thể theo vụ này không? Nhà tôi ở ngay đối diện, tôi biết rất rõ khu đó.”
Woodbine liếc về phía Lenhart.
“Nếu cô muốn cáng đáng một John Doe[2], tôi sẵn sàng nhường lại!” Viên cảnh sát tên Lenhart vừa vuốt bộ râu quai nón màu hung vừa lên tiếng.
Woodbine giơ bàn tay hộ pháp của mình lên tỏ ý chấp thuận.
“Cuộc gọi của một người vô danh đã giúp chúng ta xác định được vị trí cái xác,” ông nói thêm. “Người đàn ông đó nói đã nhìn thấy người phụ nữ tự bắn một phát vào đầu.”
“Cuộc gọi từ đâu?” Thayer lên tiếng hỏi.
“Một bốt điện thoại ở Heights, tôi biết có một chiếc ô tô đã dừng lại ở đó nhưng họ không thể lấy được dấu vân tay vì có quá nhiều.”
Annabel hỏi trước khi bước ra khỏi phòng:
“Câu hỏi cuối cùng, thưa đại úy, chúng ta chỉ bắt đầu cuộc điều tra để gánh bớt việc cho bên 84 hay cuộc điều tra này do chúng ta phụ trách hoàn toàn.”
“Cô bắt đầu cái gì thì cô cũng sẽ là người kết thúc.”
⬘ ⬙ ⬘
Hai chiếc xe cảnh sát đỗ dưới phần trán tường màu xanh lam của khu nhà kho, đèn hiệu trên nóc xe vẫn đang nhấp nháy.
Mây chuyển dần sang màu chì, và dày đến mức có vẻ như sắp trút xuống cả một trận đại hồng thủy. Con vịnh cũng phản chiếu một màu sắc đáng sợ tương tự và đang bị những trận gió lốc của Đại Tây Dương làm cho rung chuyển.
Jack và Annabel dừng xe. Tít phía cuối nhà kho bỏ hoang, hai sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục vừa khoanh vùng xong một khu vực khá rộng bằng các cây cọc quấn mấy dải băng màu vàng sọc đen xung quanh. Những dải băng tung bay phần phật trong gió.
Annabel chờ người đồng nghiệp vừa tự giới thiệu vừa giơ phù hiệu lên:
“Thám tử Thayer và O’Donnel của đồn 78, có vẻ như bên các anh đang rất bận?”
“Ngập đầu ngập cổ!” Viên cảnh sát to béo hơn với cái bụng to vượt mặt trả lời. “Cô gái ở kia, nhưng tôi báo trước là khá khủng khiếp đấy!”
Viên cảnh sát còn lại đột ngột nhảy lên, hai tay huơ tứ phía.
Ba con mòng biển vừa kêu quang quác vừa bay lên.
“Lũ bẩn thỉu này đã chén sạch các mẩu óc vụn,” anh ta lo lắng lên tiếng. “Tất cả là do mấy cái lò mổ và chợ thịt trong thành phố, họ để xương trong những cái thùng không đậy nắp nên lũ chim đã quen đến đó để kiếm ăn.”
Annabel tiến lại gần và đánh giá tổn thất.
Cô gái đã mất toàn bộ mặt do phát súng.
Nữ thám tử thở ra thật dài để giảm những áp lực tinh thần trước cảnh chết chóc.
Mình đã nhìn thấy nhiều cảnh như vậy, những cảnh còn tồi tệ hơn, vậy nên thư giãn đi nào.
Vậy nhưng cứ mỗi lần nhìn thấy xác chết, cô đều bị tác động y như vậy.
Annabel chuyển sự chú ý sang hai bàn tay. Còn nguyên vẹn.
May ra thì vân tay của cô ta sẽ có trong cơ sở dữ liệu. Nếu không sẽ thật khó có thể tìm ra tên cô ta…
Thayer ngồi xuống bên cạnh thứ vũ khí mà cô gái vẫn cầm trong tay.
“Hiếm khi một người tự tử lại vẫn giữ vũ khí của mình trong tay lúc ngã xuống,” anh nhận xét.
“Nhưng điều đó vẫn xảy ra,” Annabel đáp lại ngay lập tức.
Nói chuyện khiến cô cảm thấy dễ chịu.
Chú ý tới tình tiết, thực tế một chút, và mọi việc sẽ ổn.
“Một khẩu Smith & Wesson, cỡ 44,” viên cảnh sát vừa đuổi lũ chim lúc nãy lên tiếng giải thích. “Một mẫu trong xê ri 629, tôi cho là vậy. Nó khá giống với loại bán kèm trong bộ dụng cụ sinh tồn chống gấu tấn công, khẩu 629ES.”
Thayer ngạc nhiên nhìn anh ta:
“Anh là bạn thân của thanh tra Harry[3] à?”
“Tôi rất thích các loại súng. Tôi sưu tập chúng, và tôi đã nhìn thấy loại tương tự tại nhà ông anh họ, anh ấy thường đi săn tại các khu rừng ở Tennessee, ở đó thì phải đề phòng gấu. Tôi chẳng ngạc nhiên khi thấy cô ta bị thổi bay mất nửa cái đầu với thứ vũ khí như vậy!”
“Anh đã chạm vào nó à?”
“Không, tôi mới chỉ lục túi áo túi quần để tìm giấy tờ tùy thân, tôi chưa di chuyển thứ gì cả.”
Annabel bắt đầu nghĩ cách tốt nhất để dọn dẹp khu vực xung quanh, tìm một biện pháp phân vùng hiệu quả.
“Cho tôi hỏi,” cô bắt đầu, “không có thợ ảnh hay bác sĩ pháp y nào ở đây à?”
“Hôm nay thật là lộn xộn,” viên cảnh sát to béo đáp lại, “đại úy biết ông ấy không thể cử thêm người đến đây, vì vậy ông ấy đã yêu cầu chúng tôi kiên nhẫn chờ cho tới khi hai người tới. Ông ấy nói thế qua điện thoại. Nếu tôi yêu cầu điều xe cứu thương cùng các bộ phận khác tới, cánh nhà báo sẽ ập đến ngay. Tôi để hai người làm việc và tôi sẽ theo chỉ dẫn của các vị.”
Annabel đồng tình. Cũng vậy cả thôi.
“Có một bãi nôn,” Thayer nhận xét. “Ngay trước cái xác.”
“Cô ta đã hoảng sợ trước khi tự tử?” Annabel đưa ra giả thiết.
Jack Thayer xem xét xác người phụ nữ trẻ một lần nữa. Anh nói to để tóm tắt lại sự việc:
“Cô ta đến tận đây để tự tử, cô ta đã dứt khoát, nhưng cũng rất khủng hoảng, cô ta nôn ra vì sợ hãi, rồi cô ta ngồi xuống đây, trên phiến đá này, và bóp cò súng. Sao lại không thể chứ? Có vậy điều phụ nữ thường bắn vào tim, thứ khiến họ đau khổ! Còn đàn ông lại phá hủy thứ gây ra mọi vấn đề với họ: Bộ não, hay nói cách khác là suy nghĩ của họ, tính cách của họ. Hai khái niệm đặc trưng trong mối liên quan giữa phụ nữ và đàn ông.”
Annabel nhớ lại câu chuyện mà họ đã nói đi nói lại nhiều lần và đưa ra kết luận là khi phụ nữ tự tử bằng súng, trong đại đa số các trường hợp, họ đều nhằm vào ngực.
“Những gì tôi nhìn thấy đây,” Thayer nhấn mạnh, “là một cô gái rất chăm chút cho bản thân, thân hình cô ta thật hoàn hảo. Vậy tại sao lại phải phá hủy một gương mặt chắc chắn cũng đẹp như vậy?”
“Phải chăng vì đột nhiên cô ta nhận ra rằng thứ đó chẳng có ích gì? Để thể hiện sự từ bỏ xã hội phù phiếm, coi trọng vẻ bề ngoài của chúng ta?”
Thayer bĩu môi.
“Nếu đây là một vụ giết người được ngụy tạo thì sao?” Anh đưa ra giả thiết.
Annabel ra hiệu tỏ vẻ không đồng ý.
“Em biết là anh sẽ đi theo hướng đó mà! Đây là một vụ tự tử, cô phản ứng lại trong lúc hất mấy bím tóc ra sau.”
“Anh cá đấy, người thắng sẽ mời người còn lại đi nhà hát, chương trình nào tùy người kia chọn.”
“Nhạc kịch có tính không?”
Thayer giơ một tay chỉ bãi nôn và tay kia chỉ thi thể, chúng cách nhau tới vài mét:
“Tại sao, trong khi đang chuẩn bị để phá hủy thứ đặc trưng nhất của bản thân: Là gương mặt của mình, tại sao cô ta không nôn luôn tại chỗ cô ta tự tử?”
“Jack, kiểu phân tích này chẳng có giá trị gì đâu, cô ta có thể đã hoảng sợ tới cả mười lăm phút, bước qua bước lại vài bước rồi mới hành động.”
“Khuôn mặt, Anna ạ, cô ta đã bắn vào giữa mặt! Không phải thái dương hay sau gáy, mà vào giữa mặt, có vẻ là bắn từ dưới lên! Một hành động cương quyết, không do dự, cô ta chịu trách nhiệm về những gì mình làm, cô ta đã nghĩ về nó nhiều đến mức không hề cảm thấy lúng túng, cô ta nhìn vào nòng súng để đối diện với giây phút cuối cùng của mình! Anh không tin là cô ta đã nôn.”
Annabel nhướng mắt lên.
“Vậy thì là ai?”
“Ai đó đã có mặt ở đây, hắn ta đã nôn ra hết bữa sáng sau khi giết cô ta.”
Cảm xúc quá mãnh liệt, adrenaline đã khiến hắn phát ốm.
“Đó có thể là nhân chứng: Anh ta đã chứng kiến sự việc, không thể chịu nổi và phải ra xa để nôn. Jack, em không cho là dùng phép loại suy kiểu đó có thể giúp ích cho chúng ta vào lúc này.”
Thayer giơ tay yêu cầu mọi người chú ý thêm một chút:
“Đúng vậy, nhưng một nhân chứng đúng ra đã có thể ngăn cản cô ta làm vậy, vậy mà anh không có cảm giác có dấu vết vật lộn ở đây. Và bây giờ, vấn đề cuối cùng nằm chỗ: Tại sao nhân chứng của chúng ta lại phải đợi đến khi tới tận Heights mới báo cho chúng ta? Nếu không có gì để phải tự trách, anh ta có thể báo cảnh sát sớm hơn, anh chắc rằng có những bốt điện thoại gần hơn nhiều! Nhìn xung quanh mà xem, để có thể nhìn thấy rõ ràng cô gái tự bắn vào mình, anh ta phải đứng trong phạm vi này. Ở đây rất tối, có nghĩa là anh ta phải ở gần. Ngay gần. Chúng ta sẽ lấy mẫu thứ quà tặng đáng yêu này và anh chắc chắn rằng đó không phải là ADN của người chết. Như anh đã nói, đây là một vụ giết người! Anh cảm nhận được điều đó.”
Viên cảnh sát to béo tiến lại gần:
“Vậy chúng ta sẽ làm gì bây giờ? Tôi gọi người đến lấy mẫu vật hiện trường nhé? Đám cạo giấy sẽ nhào tới ngay đấy!”
Annabel nhìn chằm chằm vào đồng nghiệp của mình trước khi trả lời:
“Chúng ta sẽ dựng hai vành đai cho vụ án, vành đai đầu tiên là chỗ các anh đã dựng ban nãy, chỉ có chúng ta, thợ ảnh và một bác sĩ pháp y được phép vào. Chuẩn bị một vành đai thứ hai ở lối vào khu nhà kho. Chỗ đó dành cho mấy tay thích ồn ào, họ sẽ có cảm giác được ưu tiên mà chúng ta thì không bị làm phiền. Nhưng trước tiên chúng ta phải xem xét nơi này thật kỹ đã!”
“Chỉ với bốn người thôi ư? Sẽ mất đến ba tiếng đồng hồ đấy!”
“Vậy nên phải bắt đầu ngay thôi.”
❀ ❀ ❀
[1] , tiếng Latinh, nghĩa là người hay vật đến bất ngờ để giải quyết một tình huống nan giải.
[2] là từ dùng để chỉ những người chết là đàn ông chưa xác định được danh tính, Jane Doe dùng để chỉ đàn bà.
[3] là nhân vật chính trong bộ phim cùng tên của đạo diễn Don Siegel. Nhân vật này cũng có một khẩu Smith & Wesson.