Những đường rạch mảnh và dài như chiếc kim khâu. Một vạch đỏ được viền quanh bằng hai gờ da bị quăn lên, trông giống như một cặp môi. Tất cả được khâu lại rất vụng về.
Annabel đã gắn lên tấm bảng đặt giữa phòng làm việc một số tấm ảnh chụp Rubis trên bàn mổ tử thi, đặc biệt là những tấm chụp mấy vết cắt lạ lùng và tương đối sâu trên người cô, mà Jack so sánh với đất mùn để gieo hạt.
“Chúng có thể cấy cái gì vào cơ thể cô ta nhỉ?” Annabel nói to suy nghĩ của mình. “Nó là cái gì đó cụ thể hay để tượng trưng cho thứ khác? Cho sự hoang tưởng của một tâm hồn bị hành hạ ư?”
“Và không có gì ở trong cả,” Thayer nhớ lại với vẻ không thực sự chắc chắn.
“Không có gì hết. Mùi buồn nôn, bị nhiễm trùng, da sưng lên chỗ vết thương, nhưng không thấy bất kỳ loại sợi hay mẩu tế bào ngoại sinh nào.”
“Có lẽ ai đó đã đưa một vật lạ vào giữa các vết thương, trong một khoảng thời gian, rồi lại lấy nó ra chăng? Chúng có thể muốn nhét vật gì vào vào con người nhỉ?”
“Anh muốn nói là một tên bệnh hoạn đến thế nào mới có thể làm việc ghê tởm đến thế đúng không!”
“Anh nghĩ đây là một hướng điều tra,” Jack nhấn mạnh. “Nếu chúng ta có thể tìm ra chúng đã làm gì với những vết thương của Sondra Weaver và Melany Ogdens, thì chúng ta sẽ khoanh vùng được những kẻ có thể là hung thủ.”
Annabel định mở miệng đáp lại thì đúng lúc đó một cái bóng xuất hiện trong phòng. Đại úy Woodbine cao đến hai mét đang đứng ở ngưỡng cửa.
“Hai người muốn gặp tôi à?” Ông hỏi, miệng ngậm một điếu xì gà.
Thayer chỉ cái biển phía trên tấm lót bàn:
“Michael, không được hút thuốc ở đây…”
Người đàn ông da đen cao lớn lờ đi lời nhắc nhở và nhướng lông mày về phía Annabel.
“Đó là về vụ tự tử ở Fulton Terminal,” cô trả lời. “ADN trong bãi nôn không phải là của nạn nhân, như vậy là có hai người tại đó.”
“Tôi đã không đồng ý cho tiến hành phân tích đó cơ mà!” Woodbine phản đối. “Tôi báo trước cho hai người, nếu hai người tiến hành những kiểm tra kiểu này mà không có sự đồng ý của tôi thì chi phí cho nó sẽ được trừ vào lương của hai người!”
“Một người bạn đã làm không công giúp tôi,” Thayer xen vào. “Trong trường hợp vụ này phải đưa ra tòa, ông chỉ việc ký một yêu cầu và thay đổi ngày tháng trên đó, đây cũng đâu phải lần đầu ông dùng cái mẹo đổi ngày này phải không…”
“Jack, từ lần sau hãy hỏi ý kiến tôi, cho đến giờ thì tôi vẫn là sếp của cái đồn này!”
Ông phun một đám mây khói dày đặc về phía nam thám tử của mình, lúc này đang làm những cử chỉ thật mạnh để xua khói đi.
“Tôi còn muốn tiến hành khám xét nhà một trong những kẻ tình nghi là Leonard Ketter,” Annabel thông báo.
“Với lý do gì?”
“Hắn tự giới thiệu là bầu sô nghệ thuật trong khi hắn thực sự chỉ là một tay ma cô. Mấy cô gái của hắn đều đã tự tử và họ cùng có những vết thương giống nhau.”
“Nếu hai người không có bằng chứng nào đáng thuyết phục hơn để chống lại hắn, thì sẽ chẳng có thẩm phán nào chịu ký lệnh khám đâu. Hai người có thể đưa ra một chi tiết cụ thể hơn không?”
Annabel lắc đầu, bực bội. Chiếc máy fax bắt đầu rít lên và sau mỗi tiếng kêu của nó là hàng loạt trang giấy được in ra. Woodbine lên giọng, có vẻ nản lòng hơn là bực mình:
“Người ta sẽ không khám xét nhà ai đó để tìm một chứng cứ nếu như không có lý do gì để nghi ngờ người đó, công dân ở cái đất nước này vẫn còn nhiều quyền lắm, ngay cả khi đó là những tên rác rưởi, liệu tôi có phải nhắc lại điều đó với hai người không nhỉ? Cả hai người bị làm sao với vụ này vậy?”
“Một mùi thối hoăng từ vụ này xộc vào mũi chúng tôi, đấy chúng tôi bị thế đấy,” Thayer kêu lên. “Tôi không tin đây là một vụ tự tử. Đây là một vụ giết người!”
Woodbine dùng mấy đầu ngón tay rút phần còn lại của điếu xì gà ra khỏi miệng và chĩa nó về phía nam thám tử:
“Vậy thì chứng minh đi và tôi sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của hai người, nhưng nếu hai người muốn nghe ý kiến của tôi, thì đó là hai người sẽ chẳng tìm thấy gì đâu! Sự thật thường đơn giản như chính vẻ bề ngoài của nó!”
Ông quay người lại và biến mất trong hành lang.
Jack và Annabel nhìn nhau, ức chế.
“Ông ấy có lý đấy,” Annabel thừa nhận sau một lúc im lặng. “Có lẽ chúng ta đã suy nghĩ quá nhiều và rồi đây chỉ là vụ tự tử của một cô gái tội nghiệp mà thôi.”
“Hai vụ tự tử của hai cô gái!” Thayer sửa lại. “Và cô gái thứ ba bị giết. Còn ít sao?”
Anh vừa cúi xuống nhặt mấy trang fax lên vừa gãi gãi ngực. Càng đọc cử động của anh càng chậm lại. Rồi dừng hẳn. Annabel liếc mắt nhìn Jack.
“Có chuyện gì vậy?”
“Đây là danh sách những phương tiện có biển số đăng ký tại bang New York và được bắt đầu bằng các chữ cái EDE. Có hai mươi ba xe tất cả, trong đó có hai xe van. Chỉ có một chiếc màu đen. Chủ sở hữu: Vincenzo Triponelli.”
Ngay lập tức, Annabel đăng nhập vào cơ sở dữ liệu của NCIC, Trung tâm thông tin tội phạm quốc gia. Cô mở một trang tìm kiếm và yêu cầu Jack đánh vần cái tên.
“Wow,” cô ồ lên khi nhìn thấy độ dài của bản lý lịch tư pháp hiện lên trên màn hình. “Đối tượng của anh có một danh sách phạm tội thật đáng nể. Cướp có sử dụng vũ lực, mang vũ khí bất hợp pháp, bạo hành gia đình, ý đồ hiếp dâm, chống đối và dùng vũ lực với cảnh sát trong quá trình bị bắt giữ vì ẩu đả quán bar.”
“Chính hắn. Hắn chính là thủ phạm giết Charlotte Brimquick!”
“Lúc này, tất cả những gì chúng ta có là một nhân chứng khẳng định đã nhìn thấy một chiếc xe trước cửa nhà cô ta! Cũng có thể đó là xe của Triponelli, nhưng ngay cả khi đó là xe của hắn, cũng chẳng có gì chứng tỏ hắn đã phạm tội.”
“Chính là hắn. Một kẻ bạo lực, hắn đánh đấm như cơm bữa và đã từng bị buộc tội cưỡng hiếp.”
“Brimquick không bị cưỡng hiếp.”
“Anh nghĩ là có, Annabel ạ.”
“Anh nhớ lại đi! Cô ta mặc quần da bó sát, không phải thứ dễ dàng mặc lại cho một cô gái sau khi thực hiện hành vi cưỡng hiếp! Hơn nữa, bác sĩ pháp y cũng chẳng có nhận xét gì sau khi mổ tử thi, em biết là tay đốc-tờ này có vẻ gàn dở nhưng như MacFerney đã nói, anh ta là một bác sĩ giỏi!”
“Có rất nhiều kiểu cưỡng hiếp. Theo em, tại sao chúng lại đập vỡ hết răng của cô ta?”
“Để trả thù! Một tay tâm thần không hơn không kém dùng búa đánh vào miệng cô ta, để bắt cô ta phải đau đớn, bởi vì cô ta đã nói với chúng ta…”
“Thế còn sự có mặt của dụng cụ banh miệng, em giải thích thế nào?”
“Không, đừng nói với em là anh đang nghĩ đến…”
“Đúng thế! Hắn đập vỡ răng của cô ta để cô ta không thể cắn được, khiến hàm của cô ta mở ra và bất động để hiếp cô ta bằng đường miệng! Và chính vì thế nên hắn đã lấy đi thực quản và dạ dày của cô gái trước khi rời khỏi, để không để lại bất cứ dấu vết nào của tinh trùng, hắn không muốn bị lộ tẩy bởi AND của mình!”
Annabel lắc đầu.
“Chúa ơi,” cô thở hắt ra. “Một tên tâm thần bệnh hoạn.”
“Theo cách giải thích này thì tất cả đều khớp với nhau. Triponelli đến, có thể là với hai hoặc ba tên nữa để giữ chặt nạn nhân và bắt cô ta phải quan hệ bằng miệng.”
“Nhìn đống tiền án của hắn, lần này em nghĩ chúng ta có thể có được một lệnh khám xét trước cuối ngày!” Annabel hân hoan. “Chúng ta sẽ tìm mọi chi tiết có thể gắn hắn với hiện trường vụ sát hại Charlotte Brimquick.”
“Hắn căm ghét cảnh sát, anh sẽ đề nghị SWAT[1] hỗ trợ,” Thayer vừa nói vừa nhấc điện thoại.
Annabel không đáp lại, cô đang nghiên cứu hồ sơ của Vincenzo Triponelli. Làm sao một con người có thể trở thành con vật tàn bạo đến vậy? Cô xem bức ảnh của hắn.
Một gã đàn ông da trắng, đầu cạo trọc, bộ râu dê đỏ hoe chìa ra, cổ đầy hình xăm, có vẻ to béo.
Ánh mắt lạnh lùng. Vô hồn. Giống như của một con người hoàn toàn xa rời với cái thực tế vốn dĩ chẳng khiến cho hắn có chút cảm xúc nào.
Vẻ mặt của một người mà ngay cả sự sợ hãi cũng không thể chạm tới. Hắn gần như đang nhếch mép. Loại quỷ dữ có thể dùng búa đập vỡ mồm một phụ nữ để có được khoái cảm, giữa đống máu me, sự ghê tởm và đau đớn của nạn nhân.
Đúng vậy, niềm tin dâng lên trong cô. Chính hắn là thủ phạm. Và đột nhiên cô muốn nhổ vào mặt hắn.
Bắt giữ hắn sẽ thực sự là một điều đáng mừng. Hắn căm thù phụ nữ ư? Tất cả đều cho thấy điều đó. Vậy nên cô sẽ không để lỡ dịp được ném ánh nhìn khinh bỉ về phía hắn, để hắn biết rằng trong một người phụ nữ luôn có một người phụ nữ khác. Rằng chính một người phụ nữ sẽ tóm hắn.
Một người phụ nữ sẽ còng tay hắn để tống hắn vào dãy xà lim dành cho tử tù.
❀ ❀ ❀
[1] , viết tắt của Special Weapons And Tactics, là Đơn vị cảnh sát đặc nhiệm.