Brady nắm chặt tay lại, sẵn sàng đấm vào mặt Lydia.
Cô ta đã nói dối anh.
Cô ta đã thao túng anh. Ngay từ đầu.
Có phải cô ta đã giấu một chiếc máy quay ở đâu đó? Để quay lại nụ hôn của anh rồi đe dọa anh? Để làm tổn hại đến tình cảm vợ chồng anh?
“Tôi đã nói điều gì đó nghiêm trọng ư?” Cô ta vừa nhìn Brady vừa khóc.
Pierre là một người bạn. Thật thà và trung thành.
Còn cô ta, Lydia, chỉ mới xuất hiện trong cuộc đời anh từ hôm qua.
Lại một đòn nữa của Bộ tộc, một trong những trò chơi của chúng. Biến anh thành một vị cứu tinh để len lỏi sâu hơn vào cuộc đời anh. Lydia đang tìm cách khiến anh chống lại những người thân của mình. Cô ta nói dối.
Cơn cuồng nộ ngày càng tăng.
Cô đã lừa dối tôi!
Vậy nhưng rất nhiều nghịch lý lại hiện ra.
Anh là người đã nói đến buổi tối với Rubis, anh đã nói đến Pierre. Từ lúc họ ở cùng nhau, Lydia không làm hoặc nói bất cứ điều gì có thể gây hoài nghi. Liệu có phải cô ta chờ đến lúc thích hợp hay không? Chờ một cái cớ hoàn hảo? Vậy thì quá mạo hiểm, anh có thể không bao giờ quay lại đây mà…
Cơn hoảng loạn của cô ta hôm qua không phải là giả. Cả những vết rạch cũng vậy.
Pierre…
“Anh bắt đầu khiến tôi sợ đấy,” cô gái rên rỉ.
Tại sao Pierre lại nói dối anh? Vì lý do gì mà anh ta lại đẩy Rubis vào vòng tay anh?
Có một điều trong câu chuyện của Pierre không khớp với con người Rubis. Brady đã từng chạm vào cô ta ngày hôm đó, tại đê chắn sóng. Một người vô cùng nhạy cảm. Cô ta thẳng thắn đối mặt với thực tế, không chút giả tạo. Anh không tưởng tượng được là cô ta lại nghiện, vậy mà Pierre lại khẳng định đã gặp cô ta trong lúc chia sẻ một liều cocain. Mình không thể chắc được, mình đâu có biết rõ cô ta!
Cũng không có bất cứ dấu vết nào của ma túy ở cô. Điều đó chẳng nói lên gì cả.
Anh bỗng nhớ ra một câu cô ta đã nói ở đê chắn sóng: “Cái đó tùy anh, em chỉ làm theo thôi.” Trước câu nói kỳ lạ này, anh từng nghĩ cô ta chỉ làm theo lời anh, bởi cô ta luôn có thói quen nghe lời tại trường quay.
Liệu có phải qua đó cô ta muốn nói là cô làm theo mệnh lệnh không. Cô ta đang làm việc cho ai đó chăng?
Tất cả những điều này vẫn không thể giúp Brady hiểu được tại sao Pierre lại làm một việc như vậy. Để giúp anh ư? Không, không phải là phong cách của anh ta…
Một giả thiết khác, khủng khiếp hơn, dần dần lộ ra.
Brady không muốn phân tích nó. Quá khó chấp nhận.
Quá xảo quyệt.
Pierre không thể đứng đằng sau tất cả chuyện này.
Không thể.
Tiền mà Bộ tộc kiếm được là từ việc bán những bộ phim của chúng.
Nhưng từ đầu, làm sao chúng có thể sản xuất bộ phim đầu tiên? Ai đã tài trợ cho chúng?
Và tại sao chúng lại ra khỏi lòng đất? Kẻ nào có thể khiến một nhóm người đã tự đặt mình ra ngoài lề xã hội bỗng dưng thay đổi diện mạo của mình, đầu tư vào quần áo, trang sức và lại một lần nữa chui lên trên mặt đất chứ?
Pierre làm việc tại các trung tâm bảo trợ xã hội, nhiều giờ mỗi tháng bên cạnh những con nghiện, những người vô gia cư. Anh ta có thể đã gặp chúng tại đó.
Không…
Trí nhớ của anh cố gắng làm việc để lắp ghép các sự kiện lại với nhau, một ký ức khác bỗng xuất hiện. Người phụ nữ trông coi khu nhà nghỉ khẳng định đã nhìn thấy thủ lĩnh của chúng. “Một gã bệ vệ.” Brady cứ cho rằng điều đó ám chỉ một người ‘đáng sợ’ nhưng cũng có thể là một gã ‘to béo’.
Pierre biết anh đến khu nhà nghỉ tại Catskill. Anh ta có thể đã cử Bộ tộc tới đó.
Như vậy tất cả đã rõ ràng.
Pierre tuyệt đối không thể nào làm thế!
Lydia lùi lại cho đến tận cửa nhà tắm.
“Tôi xin lỗi,” Brady nói. “Tôi phải đi đây. Phòng này đã được trả tiền đến ngày mai… Tôi… Tôi rất vui vì đã gặp cô. Hy vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp lại.”
Anh giơ tay lên tạm biệt, đầy vụng về, rồi nhanh chóng ra khỏi phòng để hít thở chút không khí trong lành.
⬘ ⬙ ⬘
Pierre nằm trên chiếc giường có phần đầu được nâng cao lên. Đầu ống và kim ghim trên người. Trong cơn hôn mê, thi thoảng hai mi mắt anh ta rung rung.
Brady khép cửa phòng lại và đến ngồi cạnh người từng là bạn anh trong vòng gần mười năm trời.
Cái dáng người to lớn kia lúc này tưởng như thật mong manh.
Brady cúi xuống ghé sát vào mặt Pierre. Anh không muốn phải nói to.
“Tôi cần nói chuyện với anh, Pierre,” anh nói nhỏ. “Anh cần phải trả lời tôi. Tôi… Tôi sợ phải nhìn thấy ở anh những điều không chỉ thuộc về một người bạn. Tôi cũng không biết bản thân mình đang làm sao nữa, anh biết phải không? Chúng ta cần có cuộc nói chuyện nghiêm túc. Thế nên hãy trở lại với tôi, Pierre, tôi tin anh. Tôi cần anh.”
Anh cứ thì thầm như vậy vào tai người bạn trong vòng một giờ, trước khi dựa lưng vào thành ghế đang ngồi. Chờ đợi.
Trời dần tắt nắng, và được tiếp sức bằng những hàng đèn trang trí Noel treo trên phố.
Brady tiếp tục độc thoại, đầy kiên nhẫn, rồi mệt nhoài.
Anh ngủ gà gật mất một lúc, rồi giật mình tỉnh dậy và tiếp tục câu chuyện của mình.
Anh từ chối ra khỏi phòng khi được một nữ y tá yêu cầu.
Pierre đang chết dần và cuối cùng cô ta cũng bị anh thuyết phục rằng để một người bạn bên cạnh anh ta là điều cần thiết.
Brady bỗng nhớ ra là anh chưa báo cho ai biết việc Pierre nhập viện, ngoài vợ anh. Hai mươi tư giờ không có tin tức gì, có lẽ tất cả mọi người trong sổ địa chỉ của anh ta đều đang gọi đến các bệnh viện trong thành phố để hỏi thăm.
Lũ kền kền xung quanh một cái xác thối…
Khi anh quay lại để nhìn bạn mình lần nữa, Brady sửng sốt phát hiện ra anh ta đang mở mắt.
“Pierre…”
“Tôi đang chờ anh,” anh ta yếu ớt nói.
“Những tên đã đến nhà anh vào tối thứ Năm, hãy nói với tôi là anh không hề quen biết chúng.”
Hai con ngươi đen rình rập Brady, phân tích cảm xúc của anh.
“Anh đã hiểu rồi à?” Anh ta thì thầm.
Brady cúi đầu.
“Không, không phải như vậy. Không phải anh chứ?” Anh nói.
“Mọi người đã gặp nhau rồi phải không? Anh thật là thông minh mới có thể… lần ra họ. Anh luôn luôn… đi trước bọn tôi.”
Từng câu nói của anh ta rất chậm, bị ngắt quãng bởi chiếc ống truyền ôxy lồng trong mũi.
“Anh đã nói dối tôi! Ngay từ đầu anh đã nói dối tôi… Tại sao?”
“Để giúp anh mở mắt ra.”
“Về cái gì? Về những bộ phim bệnh hoạn mà anh đã giấu giếm sản xuất với một nhóm những thằng biến thái ư?”
“Về ý nghĩa thực sự của cuộc sống chúng ta.”
“Là cái gì? Là việc làm tổn thương những người chúng ta yêu quý ư?”
“Là… khoái cảm,” anh ta thở ra trong lúc hai lá phổi rít lên. “Tôi đã nhìn thấy anh trở nên trì trệ theo năm tháng, Brad ạ. Anh tự nhốt mình trong những niềm tin khiến anh vững lòng. Anh để mình biến thành một con người đóng khung trong khuôn mẫu.”
“Anh mất trí rồi!”
“Không, nghe tôi đi. Khủng hoảng tuổi bốn mươi không phải là điều đã khiến cuộc sống vợ chồng, hay cuộc đời anh trở nên khó khăn đâu. Chỉ là nói nhảm thôi, sự khó chịu xuất hiện khi chúng ta quên mất cơ thể chúng ta được dùng để làm gì. Hưởng thụ thú vui xác thịt. Gieo rắc hạt giống của mình đi khắp nơi. Vượt xa vòng quay của hôn nhân. Đàn ông là vậy. Họ thực sự chỉ yêu trong một thời gian ngắn, về mặt sinh học, đó chính là thời gian để con cái có chửa. Một khi hạt giống nhỏ có thể sống sót, cũng là lúc đàn ông quay sang những con cái khác. Theo lời mời gọi của thú vui xác thịt.”
“Anh mê sảng rồi, Pierre ạ. Có phải bệnh tật đã khiến anh điên rồi không?”
“Suỵt. Nghe tôi đi. Nghe tôi đi.” Hơi thở của anh ta ngày càng nặng nề. “Chúng ta là những cỗ máy hưởng lạc để đảm bảo duy trì nòi giống, không được phép đi ngược lại với tự nhiên.”
“Anh đang nói gì vậy, chúng ta đâu còn là người tiền sử nữa?”
“Tập tính này đã tồn tại cùng ba triệu năm tiến hóa! Nó đã ăn sâu vào gien của chúng ta! Hai ba nghìn năm văn minh của anh không thể thay đổi nổi ba triệu năm cố hữu đó đâu!”
Khuôn mặt Rubis lại hiện lên lần nữa trước ánh mắt đang hoảng loạn của Brady.
“Anh đã… sử dụng cô ta,” anh lắp bắp, không tin. “Anh đã thao túng Rubis để cô ta dấn thân vào chuyện này. Cô ta đã tự tử, Pierre! Cô ta đã tự tử trước mặt tôi!”
“Và tin tôi đi… điều đó không có trong kế hoạch. Tôi chỉ biết rằng cần phải từ từ dẫn đường cho anh, để anh phải đối mặt với những… bản năng của một người đàn ông trong mình, và Rubis là cô gái đặc biệt cho việc đó. Hãy nhớ lại lúc anh còn trẻ, những cuộc nói chuyện… mà chúng ta đã có với nhau, sự ghét bỏ thói đạo đức giả của những người xung quanh. Rubis chính là người có được vẻ đẹp trẻ trung đó, tôi biết anh thích cô ta… cô ta đã gợi lại trong anh tất cả những điều đó.”
“Cô ta đã tự tử trước mặt tôi. Anh có hiểu điều đó nghĩa là gì không?”
“Sự hy sinh của cô ta đã góp phần vào lý tưởng của chúng tôi. Tôi không còn nhiều thời gian nữa… Tôi muốn nhìn thấy anh đến bên chúng tôi… Hãy chấp nhận con người thật của mình. Anh, người bạn… của tôi.”
“Đừng nói nữa! Làm sao… làm sao anh lại có thể làm được một việc như vậy?”
Một tiếng rên nặng nề vang lên khi Pierre hít thở. Giống như một nụ cười trên môi anh ta.
“Đúng vậy. Tôi muốn tận hưởng điều đó cùng với anh… Hãy nhớ lại xem anh là ai trước khi bị cuộc sống hôn nhân làm cho thay đổi!”
“Tôi là một con người đúng nghĩa, không phải một kẻ cực đoan!”
“Anh có đủ tư chất để… giống với chúng tôi.”
Brady dùng tay túm lấy tấm ga trải giường và siết chặt nó bằng tất cả sức lực của mình để cố gắng kiềm chế cơn hung bạo đang lớn dần trong anh.
“Anh đã tìm thấy lính của mình tại một trung tâm bảo trợ xã hội phải không?” Anh nói tiếp. “Anh đã thuần hóa chúng, cho chúng ăn mặc như vậy, tiêm những suy nghĩ vào đầu chúng, cho đến khi chúng tin chúng chính là như vậy! Anh đã chọn được những tay dễ bảo đấy!”
“Tôi đã tìm kiếm khá lâu. Trong khoảng thời gian nhiều năm tôi qua lại những nơi đó, chỗ này một tên, chỗ kia một tên, để tán tỉnh hay chỉ để qua đêm. Và rồi tôi gặp chúng. Một tiềm năng đáng kinh ngạc! Lũ thú hoang chỉ cần được gọt giũa! Tất cả bọn chúng đều đã sẵn sàng!”
Pierre lên cơn ho dữ dội và Brady đã định gọi y tá. Rồi anh ta dịu lại và hít thở một lúc trước khi tiếp tục, “Giá mà anh được nhìn thấy chúng lúc đó. Hãnh diện và nổi loạn, những linh hồn lang thang, căm hận hệ thống này, luôn luôn nghe ngóng chờ đợi! Chúng chỉ mong có vậy! Tôi đã tìm thấy vài tên trên Internet, để giúp chúng tôi thực hiện những bộ phim, hai gã anh em suy đồi đã giúp chúng tôi tìm được một tay trộm cướp khác phụ trách kỹ thuật. Những gã trai của tôi trở thành diễn viên, một số khác tiến hành sản xuất và phát tán vi rút của chúng tôi. Tôi gọi đó là vi rút, vì những bộ phim sẽ dần khơi dậy dục vọng ở tất cả các con đực trên thế giới này, đánh thức thú tính trong họ và gieo rắc sự lệch lạc này khắp nơi cho tới khi nó trở thành chuẩn mực.”
Brady như muốn lộn mửa. Khi bị các khối u gặm nhấm, Pierre không hề nhận ra rằng căn bệnh này đang giày vò cả tinh thần anh ta. Và khi thấy những thời khắc cuối đang đến gần, anh ta đã làm tất cả để có thể kéo người bạn của mình xuống hố.
“Chúng tôi chính là người bảo lãnh của loài người,” anh ta tuyên bố.
“Tôi không còn nhận ra anh nữa…”
“Anh cần phải xuôi theo tự nhiên, hãy nhập bọn với họ, tất cả những điều xấu xa mà anh cho là của bản thân giờ không còn lý do gì để tồn tại nữa.”
“Đây là đề xuất của anh cho một xã hội hoàn hảo ư?” Brady bực bội. “Một cuộc truy hoan đẫm máu cho cả thế giới ư?”
“Quay lại với bản chất của mỗi chúng ta, đó chẳng phải là xu hướng sao? Lắng nghe cơ thể chúng ta. Bản năng của chúng ta.”
“Anh điên mất rồi, Pierre, và tôi cũng vậy khi không nhận ra điều đó sớm hơn. Anh đã nhấn chìm tôi trong cái giếng ấy, vậy nên anh cũng phải nói cho tôi biết làm sao để ra khỏi đó.”
“Tự anh đã dấn thân vào đó,” Pierre yếu ớt phản đối. “Tôi đã chỉ cho anh con đường bằng đoạn phim của Rubis, còn anh, anh đã nóng lòng tìm đến tận nguồn cội của nó. Đó chẳng phải là bằng chứng cho thấy anh cũng như mọi thằng đàn ông khác ư?”
Brady đứng dậy và Pierre bắt đầu ho.
“Tôi phải làm gì khiến Bộ tộc để chúng tôi yên?”
Tay người Pháp như không còn nghe thấy gì nữa.
“Pierre!” Chàng nhà báo thét lên. “Tôi phải làm thế nào?”
“Còn một bước nữa,” anh ta thì thào.
“Như thế nào?”
Mi mắt anh ta khép lại.
Brady nắm lấy hai vai anh ta và lay mạnh.
“Pierre! Làm thế nào để tôi thoát khỏi lũ tay chân của anh?”
Nhưng tay tỉ phú đã chìm vào hôn mê.