Lối vào trên mặt đất của khu Rửa tội có từ hơn một thế kỷ rưỡi nay, nằm ở số 500, phố số 25, quận Brooklyn.
Ba tòa tháp kiểu gothic cao tới hai chục mét, tua tủa tháp chuông nhỏ phía trên, được nối với nhau bằng những vòm đá nhọn chạm khắc như hình đăng ten. Dưới chân tháp là hai cửa lớn.
Ở hai bên, hàng dãy nhà với cửa sổ hẹp và mái dốc tạo thành bức tường thành che kín mọi lối vào.
Phía sau đó là khu rừng đang xào xạc trong gió, một ngọn đồi dài với những ngôi mộ, nơi mỗi năm có tới hàng nghìn linh hồn mới đến, lang thang nơi đây để tìm kiếm một kỷ niệm, một ký ức mà tôn vinh, hay chỉ để chôn vùi nỗi cô đơn của chính bản thân.
Mặt trăng lấp ló giữa những đám mây.
Nghĩa trang Greenwood như tọa lạc trong một hộp đồ nữ trang, được bảo vệ khỏi phần còn lại của nền văn minh, bao quanh là cây cối và những bụi rậm dày đặc. Một khoảng đệm giữa hai thế giới.
Brady đỗ chiếc X5 đối diện với mặt tiền hoành tráng của khu nghĩa trang, trông giống như bề ngoài của một nhà thờ lớn. Ai có thể thiết kế được cánh cổng vào như thế này nhỉ? Brady tự hỏi. Qua hai thân cây, anh nhìn thấy vịnh New York ở phía dưới, và xa hơn nữa, phía bên kia khoảng nước sẫm màu là ánh sáng của New Jersey, mờ mờ và không thể với tới được.
Chuyến vượt sông Styx[1], anh vừa nghĩ thầm vừa lục túi quần tìm tiền lẻ. Anh đặt một đồng xu lên nắp ca pô.
“Để đảm bảo mình có chuyến đi an toàn,” anh nói to.
Còn nửa giờ nữa mới đến giờ hẹn, anh có thể đi men theo tường bao hy vọng sẽ tìm được một bờ dốc hay chỗ cành cây thấp nào đó để trèo qua. Không có dấu hiệu nào cho thấy có con người quanh đây, điều này giúp Brady cảm thấy yên tâm, anh sợ nhất là bị bảo vệ bắt gặp.
Sau hai trăm mét, anh phát hiện ra rằng bức tường đã thấp hơn và anh có thể trèo qua nhờ những kẽ đá nứt.
Anh đã đọc tài liệu về nơi này trước khi đi, nhà nguyện ở ngay gần đây. Anh đi qua một khoảng rộng có tuyết phủ, luồn lách giữa các tấm bia mộ và gặp một con đường rộng hơn, ngoằn ngoèo giữa hàng cây trụi lá khổng lồ. Những thân cây to khỏe và đầy mấu khiến Brady thấy tò mò. Xác người liệu có phải là loại phân bón kỳ diệu hay không? Anh tưởng tượng ra đám rễ cây đâm chằng chịt trên những da thịt đang thối rữa…
Ý nghĩ về cái chết khiến anh nhớ tới Pierre. Ngay lập tức, anh thấy ghét bỏ sự liên tưởng này.
Bạn anh đang ở bệnh viện Saint-Vincent, trong tình trạng tồi tệ.
Cuối cùng thì bệnh ung thư cũng đánh gục anh ta.
Loạt trạng thái cảm xúc nảy sinh sau khi bị Bộ tộc xâm phạm đã phá vỡ những giới hạn cuối cùng trong khả năng chịu đựng của anh ta.
Đầu tiên là vợ mình, và bây giờ là bạn bè mình. Chúng có thể lần ra cả anh ta! Chúng đã làm thế nào vậy?
Chẳng phải người ta đã báo trước với anh ngay từ đầu ư? Kermit đã nói với anh rằng nên tránh xa chúng ra, vì sự an toàn của anh, nếu anh không muốn phải kết thúc giống Rubis.
Quá muộn rồi.
Lúc ra khỏi bệnh viện, Brady đi theo hướng Bedford-Stuy, quận Brooklyn và quấy rầy mấy tay ở tiệm cầm đồ. Anh nhanh chóng có được thứ mình cần: Một khẩu Smith & Wesson Model 36. Không đăng ký.
Đỉnh một mái vòm lấp ló giữa đám cây họ thông.
Brady có đủ đạn trên người để xử lý tất cả những thứ xấu xa trên trái đất này.
Tất cả! Anh nhắc lại để có thêm can đảm.
Điện thoại di động của anh đổ chuông. Anh nhận cuộc gọi khi nhìn thấy tên vợ.
“Em vừa mới nhận được lời nhắn của anh,” cô xin lỗi, “em rất tiếc, Pierre thế nào rồi?”
“Anh ấy hôn mê rồi. Đã đến giai đoạn cuối.”
Brady nói rất nhỏ để không gây chú ý.
“Em sẽ đến chỗ anh, hai người đang bệnh viện nào thế?”
“Anh vừa ra ngoài, anh cần chút không khí.” Anh thở dài, rối loạn vì chính điều mình sắp làm. “Anh muốn ở một mình.”
Annabel đón nhận câu trả lời bằng một khoảng lặng dài.
“Được rồi,” cuối cùng cô cũng lên tiếng. “Em hiểu. Em đang ở nhà.”
“Đừng chờ anh, anh sẽ về muộn.”
“Đừng ngại đánh thức em nếu anh muốn nói chuyện, được chứ?”
“Anh yêu em.”
Anh đóng nắp điện thoại rồi tắt máy để khỏi bị làm phiền nữa, anh không chắc mình có thể giữ được quyết tâm và bình tĩnh nếu tiếp tục nói chuyện với vợ. Hơn bao giờ hết, anh thật sự mong muốn kể hết mọi chuyện cho cô nghe.
Vì tình yêu của chúng ta, không thể được! Mình được nhẹ nhõm bao nhiêu thì cô ấy sẽ đau khổ bấy nhiêu. Chỉ mong vài giờ nữa thôi, mọi việc sẽ được giải quyết. Rồi sẽ phải quên mọi chuyện đi. Để làm lại. Chúng ta sẽ vẫn yêu nhau, em yêu ạ. Anh hứa với em.
Một tòa nhà xám xịt, nằm giữa vườn cây nhỏ xuất hiện.
Nhà nguyện lớn hơn rất nhiều so với những gì anh hình dung. Hầu như không có bất cứ lỗ cửa nào để lấy ánh sáng ngoài cửa chính, một mảng kính ghép màu lớn phía trên và một mái vòm bằng kính trên nóc sảnh chính.
Anh đi vòng qua bức tượng một thiên thần đang chắp hai bàn tay hướng lên trời rồi chậm rãi trèo lên mấy bậc cầu thang với ý định sẽ chờ ở đây, một chỗ dễ nhìn.
Những vụn gỗ dài vung vãi trước cửa.
Ổ khóa đã bị phá.
Cánh cửa được để ngỏ.
Brady nuốt nước bọt và đặt một bàn tay lên túi áo khoác da để cảm nhận được sức nặng của khẩu súng lục khiến anh yên tâm.
Anh không hề nghi ngờ gì về danh tính của những kẻ không mời mà đến này.
Và đặt chân vào đây cũng có nghĩa là mình đã trở thành tòng phạm của chúng.
Anh đưa tay đẩy cánh cửa kêu cọt kẹt và mở ra một nền gạch lát đã cũ. Những ngọn nến cháy in hình xuống mặt sàn.
Cả trăm cây nến đang cháy phát ra thứ ánh sáng chập chờn.
Bóng của hàng cột đỡ mái vòm đang nhẹ nhàng nhảy múa trên nền nhà.
Bộ tộc rất thích chăm chút cho phong cách của mình.
Cả bọn đứng cuối căn phòng, trước bàn thờ.
Sáu gã đàn ông. Mặc đồ da, măng tô dài bên ngoài nhiều lớp quần áo tối màu, đeo dây chuyền và nhẫn bạc.
Rất có uy.
Tóc dài hoặc xù, khuôn mặt nhợt nhạt, mắt sâu hoắm trong phần hố đen. Brady tự hỏi không biết có phải chúng đã hóa trang để có được hiệu ứng này hay không. Một vài gã có râu dê, vài gã khác có hàng râu được tỉa nhọn, hai gã còn lại nhẵn nhụi như mông em bé.
Môi hồng hoặc xanh phớt.
Và con ngươi trắng.
Brady nhận ra tên thủ lĩnh ở giữa, với mái tóc kiểu dreadlock.
“Chào mừng anh, Brady,” hắn nói với giọng của một kẻ ở thế giới bên kia.
❀ ❀ ❀
[1] , theo thần thoại Hy Lạp, là con sông dưới địa ngục, muốn qua sông phải đưa một đồng xu cho người lái đò.