Lời Hứa Của Bóng Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 30 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42

❊ ❊ ❊

Brady mò mẫm để lùi lại. Anh tắt đèn pin và dựa người vào bức tường phía dưới cầu thang để không quỵ xuống.

Có tiếng gõ cửa.

“Cảnh sát New York đây!”

Trên tầng, đèn bật sáng.

Brady níu lấy một chiếc đèn treo tường. Không chỉ có mình anh ở đây!

Một cái bóng đang đi xuống cầu thang.

Hai cái chân xuất hiện.

Brady vô vọng kiếm chỗ trốn.

Dưới cầu thang hiện ra một cánh cửa tủ. Brady chui vào đó và thầm cầu nguyện để cánh cửa không phát ra tiếng cọt kẹt. Anh thậm chí chưa kịp đóng vào hẳn thì một người đàn ông đã xuất hiện dưới chân cầu thang.

Tiếng gõ cửa dồn dập hơn.

Brady cứng đờ người lại, anh nghe thấy tiếng nói chuyện:

“Có chuyện gì vậy hai anh?”

“Anh là chủ nhà này phải không?”

“Tôi là người thuê nhà, có chuyện gì vậy?”

“Một người hàng xóm của anh đã gọi cho chúng tôi, cô ta nhìn thấy một người lạ mặt lãng vảng phía sau nhà anh.”

“Một kẻ lạ mặt ư?”

Brady nhắm mắt lại hoảng sợ.

“Cách đây khoảng năm phút, lúc đó chúng tôi ngay gần đây. Cô ta còn nói đã chụp được cả một tấm ảnh… Anh cho phép chúng tôi xem xét qua cái sân chứ?”

“Không cần đâu, các anh, đó là tôi. Năm phút trước tôi ở bên ngoài. Tôi trùm kín mặt vì trời lạnh quá và lúc ấy tôi chỉ có mỗi chìa khóa cửa bếp. Tất cả đều ổn, cảm ơn anh.”

Brady cúi người về phía trước để nghe được hết cuộc nói chuyện. Có điều gì đó không bình thường, anh chắc chắn mình chỉ có một mình lúc phá cửa. Tại sao người đàn ông này lại nói dối?

“Xin lỗi nhưng tôi vẫn phải kiểm tra giấy tờ của anh, anh có bằng lái ở đây chứ?”

“Ừm… có, đây.”

“Miles, anh có thể kiểm tra tên ghi trên hòm thư không?”

Mười giây sau có tiếng trả lời:

“Clay Gunroe!”

“Tốt rồi Miles ạ, cùng một tên.” Viên cảnh sát đổi giọng để quay sang nói với người thuê nhà. “Xin lỗi anh Gunroe, chúc một buổi tối vui vẻ.”

“Các anh cũng vậy.”

Cánh cửa đóng lại.

Brady thở lại bình thường. Clay Gunroe đã nói dối. Hắn biết là Brady đang ở trong nhà? Liệu có phải hắn đã nhìn thấy anh vào nhà không?

Tại sao trên tầng lại không có ánh đèn nhỉ, mẹ kiếp!

Đột nhiên Brady nhớ lại một chi tiết. Đôi chân của Gunroe ở cầu thang. Quần của hắn ta bằng vải mỏng… Một bộ pyjama! Hắn đang ngủ!

Nhưng tại sao lại phải che giấu sự có mặt của một người lạ trong nhà?

Bởi hắn đang giấu giếm thứ gì đó. Quan trọng đến mức hắn thà tự mình giải quyết vấn đề. Để khỏi khiến cảnh sát để ý…

Đột nhiên Clay Gunroe ở trước mặt Brady. Hắn đi qua chiếc tủ khép hờ và bật đèn trong bếp lên.

“Ôi, chó chết!” Hắn chửi thề.

Brady chợt hiểu ra. Hắn vừa phát hiện ra cái nạy đinh và bằng chứng vụ đột nhập.

Hắn sẽ lùng sục khắp nơi. Hắn sẽ kiểm tra xem mình còn đây không!

Brady lùi lại thêm, chân anh va phải một vật bằng kim loại. Anh khựng lại. Nếu Clay nghe thấy, anh sẽ chết.

Brady nghe thấy tiếng sột soạt từ xa. Gunroe đang mở mấy cái giỏ mây.

Hắn đang tìm kiếm.

Brady bỗng quên cả thận trọng, anh bật chiếc đèn pin nhỏ lên để nhìn rõ hơn nơi ẩn nấp của mình.

Đây không phải một cái tủ, mà là thềm nghỉ của một cầu thang dẫn xuống hầm ngầm. Gót chân anh đã va phải hộp xi đánh giày.

Không còn lựa chọn nào khác.

Vừa bước xuống hầm ngầm, Brady vừa thầm cầu nguyện cho những bậc thang bằng gỗ không phát ra tiếng động… Anh nghe thấy tiếng Clay đang lùng sục và thăm dò từng ngõ ngách. Brady vừa đi xuống phía dưới thì cánh cửa mở ra sau lưng anh.

Anh bước qua góc tường và nhìn thấy một chiếc ô tô… Một ga ra ngầm dưới đất. Anh định chui xuống dưới gầm xe nhưng đến phút cuối lại quyết định trốn sau một đống túi du lịch trong khi gã thợ săn đang lùng sục anh lao xuống cầu thang.

Brady vừa kịp giữ chiếc túi trước mặt khỏi đổ xuống thì Clay đã có mặt trong hầm. Hai bóng đèn nê ông lóe lên. Một quầng sáng chói lòa chiếu sáng toàn bộ căn hầm.

Gã đàn ông có mái tóc vàng, một hàng ria mảnh vẽ thành đường thẳng xanh xao phía trên môi trên, mỏng đến mức gần như không nhìn thấy. Hàm nhô, cằm chẻ và một cái mũi như sắp chạm vào môi. Xấu như một con chuột, Brady tự nhủ. Tóc xoăn, quá dài, vểnh lên trên gáy và trước tai.

Trong tay hắn là khẩu súng lục đang chĩa về phía trước.

Không được cử động. Nhất thiết không được cử động dù chỉ một mi li mét.

Đống đồ bấp bênh đang bảo vệ anh có nguy cơ bị đổ sau bất cứ cử động nào, dù là nhỏ nhất. Anh đang đứng giữa một đống tạp nham và bắt đầu hối hận vì đã không làm theo ý định đầu tiên của mình.

Tuy nhiên, lúc nhìn thấy Clay Gunroe cúi xuống gầm xe, anh ngay lập tức quên đi mọi hối tiếc. Gã đàn ông tóc vàng nhìn lướt qua căn phòng trước khi biến mất sau một cánh cửa hẹp.

Tiếng cọt kẹt phát ra từ sàn bê tông vọng đến chỗ Brady.

Sau đó, Clay biến mất. Hắn đã đi rồi ư?

Bằng lối nào? Chỉ có một cánh cửa duy nhất ở ga ra, ban nãy mình đâu nhìn thấy lối ra nào khác!

Có phải hắn đang chờ vị khách không mời mà đến tự lộ mặt không?

Tiếng cọt kẹt lại vang lên, trước khi Clay lên tiếng:

“Thằng kia, đừng khiến tao phải cáu tiết vì mày không nhấc cái điện thoại chó chết của mày lên? Có chuyện rồi, có ai đó đã đến đây! Tao vừa đảo một vòng dưới studio, không mất mát gì, nhưng tao không thích thế.”

Gunroe xuất hiện trở lại, điện thoại áp sát má, tay kia vẫn cầm khẩu súng. Hắn nhòm qua kính xe lần cuối để chắc rằng không có ai nằm trên ghế xe rồi tắt đèn và đi lên, trong lúc vẫn tiếp tục độc thoại:

“Tao đang tự hỏi không biết đấy có phải là thằng đã qua lục soát nhà nghỉ hay không, cần phải kiểm soát lại, Vincenzo ạ! Nếu không lũ Bộ tộc sẽ xé xác mình! Gọi lại cho tao khi nhận được lời nhắn, tao chờ đấy.”

Cánh cửa trên tầng đóng lại và Brady lại chìm trong bóng tối.

Cái studio. Rõ ràng đó là nơi quan trọng nhất. Phải chăng đó chính là lý do khiến hắn phải né tránh cảnh sát? Có thể… Clay đã vội vã xuống đây sau khi xem xét nhanh một vòng quanh nhà. Đây chính là chỗ chúng cất giấu bí mật.

Brady vẫn tưởng mình đã vào nhà của Vincenzo Triponelli nhưng thực tế lại không phải như vậy.

Gã chủ hộp đêm đã nói! Đây không phải nhà Triponelli, mà là phòng thu của chúng!

Đó là loại phòng thu gì mà chúng lại phải sợ sự có mặt của cảnh sát đến vậy?

Brady ra khỏi nơi ẩn nấp và lôi cái móc khóa có cây đèn pin ra để tìm đường. Nếu bây giờ không làm được việc này, anh sẽ không bao giờ có thể nữa.

Căn phòng bên cạnh rất hẹp, chứa nhiều thùng sơn, một cái tủ một cái máy giặt và chiếc bồn rửa. Không có cánh cửa nào khác.

Đây không phải là một phòng thu. Brady dùng cây đèn nhỏ lướt qua từng góc phòng, và cuối cùng dừng lại ở chiếc tủ. Anh đã nghe thấy tiếng cọt kẹt giống tiếng gỗ. Anh nhận ra dấu vết của sự cọ xát dưới sàn nhà. Theo hướng mở ra của cánh cửa.

Anh từ từ kéo một cánh cửa ra, để ý nâng nó lên hết mức có thể để không chạm xuống sàn bê tông. Phía sau rỗng không.

Một lối vào dẫn đến một hành lang nhỏ.

Loại phòng thu nào mà lại phải giấu kỹ đến thế nhỉ? Anh lại tự hỏi và bước vào.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.