Tiếng nổ vẫn còn vang vọng đâu đó trên bờ vịnh.
Những mảnh cơ thể Rubis bắn sang chân anh, nửa trên người cô sụp xuống và cả thân hình đổ vật ra, hai chân vắt tréo kỳ lạ, trong một tư thế không mấy bình thường.
Một mẩu gì đo đỏ mềm sượt qua chiếc bằng lái mà Brady vẫn đang cầm trên tay rồi sau đó rơi bẹp xuống đất. Máu nhuốm đỏ tấm ảnh và trùm lên đó một mảng bầy nhầy. Con người đã nhắm bắn, con người mà sự tồn tại được chứng nhận hẳn hoi bằng thứ giấy tờ anh vẫn đang cầm lúc này đây, giờ chỉ còn là một cái xác không hồn với phần trán bị vỡ đôi.
Brady ngây người.
Hai hàm răng cứng đờ. Mọi hoạt động đều bị tê liệt.
Những thông tin đang đến đều bị não bộ từ chối xử lý.
Không thể nào.
Anh sẽ chớp mắt và cô sẽ lại ở đây, nói chuyện với anh, u buồn và xinh đẹp, nguyên vẹn.
Vậy nhưng mùi thuốc súng vẫn đang sộc vào mũi anh. Mặc cho gió thổi, mặc cho anh không chịu chấp nhận.
Anh muốn đứng dậy nhưng chân tay bủn rủn, anh ngồi xổm trong đám bụi bặm, giữa những mảnh vụn da thịt. Chỉ đến lúc này anh mới cảm nhận được vị tanh trong miệng. Những mảnh vụn của Rubis đã bắn vào anh, máu của cô ở trên vòm miệng anh, trên lưỡi anh.
Bụng anh quặn lên và anh phải quay người sang một bên để cho ra những thứ đã ăn vào từ ban sáng trước khi sụp xuống, mặt úp vào hai lòng bàn tay.
Anh suy nghĩ thật nhanh những mong mọi việc có thể quay ngược trở lại, để ngăn được chuyện vừa xảy ra. Nhưng vô vọng.
Cô ta đã chết. Đã chết, anh nhắc lại.
Anh không thể ở lại đây.
Anh không nghĩ đến việc báo cảnh sát, mà định chạy trốn. Không được để mình dính vào chuyện này. Anh làm sao giải thích nổi sự có mặt của mình tại đây, cùng cô gái?
Là vì mình đang có ý định làm phóng sự về phim khiêu dâm ư? Một cuộc gặp gỡ tại nơi hoang vắng với nữ diễn viên trẻ và không có ai khác. Không tiền, không trợ lý, không bạn bè, không gì cả? Mình thậm chí còn không có cả sổ ghi chép, máy ghi âm hay máy ảnh!
Một cuộc gặp sơ bộ. Để thăm dò.
Vậy lỡ bọn họ cho là mình giết cô ta thì sao?
Đây không phải vũ khí của anh, không có dấu tay anh trên đó!
Brady không cảm thấy thế. Tất cả những điều này đều không rõ ràng, đoạn băng về vụ hãm hiếp cũng rất mập mờ. May thay, anh đã xóa mọi dấu vết trên máy tính của mình.
Có thật là mọi dấu vết không? Chẳng lẽ người ta không thể khôi phục dữ liệu đã bị xóa nhờ vào những phương tiện tin học hiện đại sao?
Họ sẽ buộc anh tội không giúp đỡ, không ngăn chặn phát súng. Thậm chí có thể là tội xúi bẩy cô gái bóp cò!
Người ta vẫn nghe thấy nhiều chuyện còn điên rồ hơn thế!
Anh đã quyết định.
Cảnh vật xung quanh anh bắt đầu quay tròn. Anh đứng dậy và cẩn thận đi vòng qua cái xác, nhất là vì anh không muốn nhìn thấy nó, và không thể nhìn thêm chút nào nữa.
Bỏ chạy, càng nhanh càng tốt.
Trước khi ai đó kịp nhìn thấy anh.
Anh quan sát quả đồi nằm đằng xa, phía trên đường cao tốc. Đường đi bộ của khu Heights nằm chìa ra phía bên ngoài, và mặt tiền tất cả các căn nhà trên đó cứ san sát nhau.
Anh sống tại đó. Anh xác định vị trí cửa sổ căn hộ của mình. Ở một khoảng cách khá xa. Anh hồi tưởng lại tầm nhìn từ nhà mình và nhớ rằng từ đó, anh không thể quan sát được rõ ràng một ai, đặc biệt là khuôn mặt. Một chi tiết có lợi.
Một cuộc gặp gỡ bí mật, với một cô gái đã quyến rũ anh, và anh nhận lời đến nơi hẹn, phía dưới chính cánh cửa sổ nhà mình.
Hoàn cảnh trớ trêu suýt nữa lại khiến anh phát ói.
Mình chẳng có gì phải tự trách. Chẳng có gì phải che giấu!
Vậy tại sao anh lại chạy trốn?
Anh nhận ra mình đang chạy trốn, giống như đã tìm cách xoá sạch mọi dấu vết về việc truy cập vào trang web của Rubis vài giờ trước. Để xóa hết mọi tội lỗi. Bởi trước cả khi gặp cô gái, anh đã biết rằng trong sâu thẳm anh thèm khát cô một cách mãnh liệt.
Anh đã tự đặt bản thân vào một tình thế nguy hiểm khi gặp cô.
“Anh đã cảm thấy tội lỗi. Và anh sẽ tiếp tục cảm thấy như vậy,” cô đã nói.
Brady vội vã tiến về phía khu phố.
Anh ý thức được rằng mình đã gây ra tội lỗi tày trời.
Nhưng lại chưa sẵn sàng đối mặt với sự thật.
Trong lúc ngược lên phố Montague, Brady đột ngột dừng lại xem xét quần áo của mình.
Những vệt đỏ nhỏ xíu vấy bẩn áo len của anh. Anh kéo vạt áo khoác khép lại thật chặt để che chúng đi.
Không thể đi tàu điện ngầm - chỉ riêng ý nghĩ phải đối mặt với những hành khách khác, những người có thể nhìn anh bằng con mắt dò xét đã khiến anh cảm thấy lợm giọng - anh đi qua mấy trục đường lớn và vỉa hè rộng tới khu Dumbo, nơi mấy đám đông chen lấn nhau mà không hề để ý đến mọi thứ xung quanh.
Được nửa đường, anh nhìn thấy một bốt điện thoại và biết mình cần phải làm gì.
Ít nhất anh cũng nên làm vậy vì Rubis.
Anh gọi 911 và trầm giọng xuống để báo với họ rằng anh đã nhìn thấy một phụ nữ tự bắn vào đầu, đồng thời mô tả địa điểm nơi xảy ra thảm kịch. Anh cúp máy trước khi người ta có thể hỏi danh tính của anh rồi mua một chai nước nhỏ tại máy bán tự động đầu tiên anh tìm được. Anh tu liền một hơi, hy vọng có thể nuốt trôi được vị tanh như có một đồng xu cứ nằm mãi dưới lưỡi anh. Vị máu của Rubis.
Sau cùng, Brady cũng nhấc được cửa thang máy nặng trịch của căn xưởng lên, cởi áo len và kỳ các vết máu bằng một miếng giấy ướt Kleenex, cho tới khi màu đỏ son chuyển dần sang nâu, rồi xám. Trong gương, anh phát hiện ra nhiều chấm đỏ trên trán. Khá thưa thớt và kín đáo, nên không khiến người đi đường nào phải chú ý, nhưng cũng đủ để anh phải cúi xuống bồn rửa kỳ cọ và run lên vì bực bội.
Anh đang làm gì vậy?
Mình không giết cô ta! Anh cần phải nhồi bằng được ý nghĩ đó vào đầu, mình không phải chịu trách nhiệm!
Vậy mà anh đã chạy trốn, như một kẻ có tội.
Có tội vì đã có cảm giác thèm muốn mà anh không thể thừa nhận.
Chứ không phải vì cô ta tự tử, anh nhắc lại.
Anh lấy chiếc bằng lái từ trong túi áo ra. Không thể chùi sạch nó, anh bỏ nó trên bàn làm việc trước khi thả mình xuống trường kỷ.
Còn bây giờ thì sao?
Làm việc gì đó khác. Không nghĩ đến nó nữa, xóa bỏ mọi thứ liên quan đến Rubis khỏi trí nhớ, đây chính là điều anh cần làm.
Hình ảnh tia sáng lóe ra từ khẩu súng vẫn ám ảnh anh.
Nó đã thổi bay mọi thứ trên khuôn mặt cô, đơn giản như người ta thổi tắt một ngọn nến.
Anh sẽ không bao giờ có thể quên điều đó.
Từ nay, anh sẽ không thể ngủ yên nữa.
Nghĩ đến việc phải đối mặt với ánh mắt của Annabel vào tối nay khiến anh cảm thấy buồn nôn. Anh sẽ không thể trụ nổi. Cô sẽ cảm nhận được điều đó. Cô sẽ biết anh đã gặp phải chuyện gì đó.
Tuy nhiên không được phép nói gì với cô hết. Tất cả điều này nằm ngoài những gì cô có thể hiểu. Anh có thể che đậy sự thật bằng cách đổ mọi việc cho một bài phóng sự, nhưng hôm nay, anh tự biết mình không đủ sức nói dối vợ, Annabel quá giỏi trong kiểu trò chơi như thế này và anh không thể mạo hiểm.
Anh lấy di động bấm số điện thoại của vợ và rơi vào hộp thư thoại cảm giác nhẹ nhõm.
“Em yêu, tối nay anh sẽ về muộn hoặc không về, anh cũng chưa biết nữa, mấy tay ở tờ National muốn anh sửa gấp vài chỗ, anh vừa mới nhận được yêu cầu. Trong trường hợp tệ nhất anh sẽ ngủ lại đây, hôn em.”
Tim đập thình thịch. Anh gác máy.
Bây giờ, trừ những lúc quên đi, anh cần phải ngăn chặn mọi cảm xúc của mình, dựng lên bức tường ngăn giữa bản thân và những gì vừa mới trải qua.
Và chôn Rubis tại nghĩa địa trong khu vườn bí mật của mình.
Càng sâu càng tốt.