Nhân chứng tiếp theo của Sherman là bác sỹ Sandy Friedman, bước trên lối đi giữa hai hàng ghế thẳng tiến về chỗ ngồi của nhân chứng. Ông ta là một bác sỹ tâm thần giỏi, tốt nghiệp Trường Đại học Harvard danh tiếng, thậm chí trông hơi giống một chuyên gia tâm thần học với cặp kính đặt riêng và chiếc nơ hiệu Brooks Brothers, những nét biểu cảm trên gương mặt gợi nhớ đến Liam Neeson.
‘Thưa bác sỹ Friedman”, Sherman nói sau khi nhân chứng đã tuyên thệ và được giới thiệu trước toà xong, “ông có dịp nào phỏng vấn anh Brinkley chưa?”
“Có, ba lần rồi kể từ khi anh ta bị tống giam chờ ngày ra toà xét xử”.
“Ông có chẩn đoán được anh ta bị bệnh gì không?”
“Có chứ. Theo tôi, anh Brinkley bị rối loạn tâm thần, một dạng của tâm thần phân liệt”.
“Ông có thể nói cho chúng tôi biết nó có nghĩa là gì không?”
Friedman dựa lưng hẳn vào ghế mình khi ông ta sắp xếp câu trả lời. Đoạn ông ta nói “Rối loạn tâm thần là sự rối loạn ý nghĩ, tâm trạng và hành vi bao gồm các yếu tố của chứng hoang tưởng. Anh có thể cho nó là một dạng rối loạn lưỡng cực”.
“‘Lưõng cực’ có nghĩa là ‘mắc chứng hưng trầm cảm’ có phải không?” Sherman hỏi.
“‘Lưỡng cực’ trong cái nghĩa thông thường là người rối loạn tâm thần có lúc buồn, có lúc vui, ta hay gọi là mưa nắng thất thường, luôn thấy chán chường, tuyệt vọng - và sự hiếu động thái quá hoặc gàn dở, nhưng thường thì họ có thể chế ngự được căn bệnh này của mình trong một thời gian dài và không ít thì nhiều khó mà hoà nhập được với xã hội?”
“Họ có nghe được những giọng nói không, thưa bác sỹ?”
“Có chứ, nhiều người như vậy lắm. Đó là một trong những khía cạnh về thần kinh của căn bệnh này”.
“Những giọng nói đó đầy đe doạ có phải không?”
“Đúng rồi”. Friedman mỉm cười. “Đó là chứng hoang tưởng đó”.
“Brinkley có nói với ông rằng anh ta nghĩ mấy người trên TV mà anh ta nhìn thấy, tất cả đang nói chuyện với riêng anh ta không?”
“Có. Đó cũng là một triệu chứng chung, rõ rệt của sự rối loạn tâm thần - một ví dụ về sự xa rời thực tế. Và chứng hoang tưởng làm cho anh ta nghĩ rằng mấy giọng nói đó hướng mục tiêu vào anh ta”.
“Ông có thể giải thích thêm nó có nghĩa là gì khi ông ví điều đó như một ‘sự xa rời thực tế không?”
‘Tất nhiên là được rồi. Từ sự tấn công mạnh mẽ của căn bệnh này khi Brinkley còn trẻ, luôn luôn có một sự méo mó trong cách suy nghĩ và hành động của anh ta, trong cách anh ta biểu đạt cảm xúc của mình. Quan trọng hơn cả là trong cách anh ta nhận thức được thực tế. Đó là yếu tố của thần kinh bị rối loạn - anh ta không có khả năng nhận biết được điều gì là thật và điều gì chỉ là tưởng tượng”.
“Xin cảm ơn ông, bác sỹ Friedman”, Sherman nói. “Giờ thì quay lại với những sự kiện gần đây, điều đã mang Brinkley đến phiên toà hôm nay. Ông có thể nói gì về điều này?”
“Với chứng rối loạn tâm thần, thông thường có một sự tích tụ gây ra sự gia tăng tính gàn dở trong hành vi ứng xử. Theo suy xét của tôi, sự tích tụ trong trường hợp của Brinkley có lẽ là khi bị sa thải. Bị mất việc, tiếp theo sau đó là bị đuổi ra khỏi ngôi nhà thân quen, tất cả những điều đó làm cho bệnh tình của anh ta thêm trầm trọng”.
“Tôi hiểu rồi. Thưa bác sỹ, anh Brinkley có kể cho ông nghe về vụ nổ súng trên phà không?”
“Có. Tôi có tìm hiểu và biết được là Brinkley không hề lên một chuyến tàu nào khác kể từ khi em gái anh ta chết trong một tai nạn trên chiếc thuyền buồm khi anh ta mười sáu tuổi. Trong cái ngày xảy ra tai biến trên phà đó, có thêm một sự tích tụ. Anh Brinkley nhìn thấy một chiếc thuyền buồm. Và nó khởi sự cho một chuỗi những sự kiện kinh hoàng của ngày hôm đó. Theo diễn giải của người không chuyên môn, điều đó đẩy anh ta tới đỉnh điểm. Anh ta đã không thể phân biệt được đâu là ảo giác và đâu là thực tại”.
“Brinkley có nói với ông rằng anh ta nghe những giọng nói văng vẳng bên tai khi ở trên chuyến phà đó không?”
“Có. Anh ta nói rằng chúng bảo anh ta giết người. Anh phải hiểu rằng Fred mang một sự giận dữ cao độ nằm ẩn sâu bên trong trước cái chết của đứa em gái mình, và nó phơi bày ra một cách dữ dội khi cơn thịnh nộ bùng lên mạnh mẽ.
“Đối với anh ta, những người trên chuyến phà đó không có thật. Họ chỉ là những bóng mờ trong ảo giác của anh ta mà thôi. Những tiếng nói vang lên trong đầu là thực tại với anh ta, và cách duy nhất anh ta có thể bắt chúng im đi là tuân theo lời chúng”.
“Thưa bác sỹ Friedman”, Sherman nói, đầu ngón trỏ đặt lên môi, “ông có thể tuyên bố một cách chắc chắn theo quan điểm y học hợp lý rằng khi Brinkley thực hiện mệnh lệnh từ các giọng nói đó và xả súng vào các hành khách trên chuyến phà Del Norte, anh ta không hề nhận thức được sự khác biệt giữa đúng và sai không?”
“Được chứ. Dựa trên các cuộc phỏng vấn với Brinkley và hai mươi năm kinh nghiệm điều trị nhiều bệnh nhân tâm thần loại nặng, theo ý kiến của tôi, vào thời gian xảy ra vụ nổ súng, Alred Brinkley đã phải chịu đựng sự tổn thương nghiêm trọng từ căn bệnh tâm thần của mình và điều đó đã cản trở sự nhận thức của anh ta trong việc phân biệt đúng và sai. Tôi hoàn toàn tin tưởng vào điều đó”.