Mục Tiêu Thứ 6

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Chương 44

❊ ❊ ❊

Nhà đón khách của ga Transbay là ngôi nhà một tầng bằng bê tông, nóc cũ kỹ và nằm ngoài trời. Bên trong căn nhà chưa tô tường bị cháy xém đó, mấy bóng đèn huỳnh quang gần đứt bóng cứ phập phù trên đầu, hắt lên tường hình bóng mờ mờ của những người vô gia cư đang đóng đô trong cái chốn ngột ngạt này để tiết kiệm chi phí.

Ngay cả vào ban ngày, nơi này cũng làm ta sởn gai ốc. Tôi thấy mình cần phải gấp rút tìm ra Madison Tyler và mang cô bé đi khỏi đây càng sớm càng tốt.

Conklin và tôi nhảy lóc cóc xuống mấy bậc thang dẫn tối tầng dưới của nhà đón khách, một không gian tối tăm, bẩn thỉu được bao bọc bởi một bức tường ngắn giữa rạp bán vé và khu vực của bảo vệ.

Hai người phụ nữ da màu mặc quần xanh dương và áo có chữ DỊCH VỤ BẢO VỆ TƯ NHÂN được may đính vào túi áo, đang ngồi sau bàn làm việc.

Chúng tôi trình huy hiệu ra và nhanh chóng bước vào.

Phòng bảo vệ được lắp kính hai bên, hai bên còn lại được sơn màu be giờ đã bám đầy bụi, bên trong có hai chiếc bàn làm việc, có ba cửa thoát ra, một cửa bằng mã khóa và hai cửa kia thì tự động.

Kia rồi, ngồi cạnh bàn làm việc của trưởng ga là một bé gái có mái tóc vàng óng đang ngoẹo đầu tựa vào cổ áo mình.

Chiếc áo khoác xanh của con bé mở ra. Cô bé mặc một chiếc áo len dài tay màu đỏ và quần xanh. Và mang một đôi giày đỏ sáng bóng.

Tim tôi đập rộn ràng. Chúng tôi đã tìm thấy cô bé.

Ôi Chúa ơi, Madison đã được an toàn rồi!

Trưởng ga, một người đàn ông mập mạp, khoảng bốn mươi mấy tuổi có mái tóc xám và hàng ria mép cùng màu, đứng dậy tự giới thiệu mình với chúng tôi.

“Tôi là Fred Zimmer”, anh ta vừa nói vừa bắt tay chúng tôi. “Và chúng tôi tìm thấy cô bé này đang lang thang một mình khoảng mười lăm phút trước, phải không nào cô bé? Tôi không có cách gì làm cho con bé mở miệng nói chuyện hết”.

Tôi cúi xuống, chống hai tay lên đầu gối và nhìn thẳng vào mặt của đứa trẻ. Con bé khóc rấm rứt nãy giờ, tôi không thể bắt nó nhìn vào mắt tôi được.

Hai gò má con bé lem luốc, nước mũi chảy dài. Môi dưới sưng phồng ra, một vết trầy xước chạy dọc theo má trái. Tôi nhướng mắt về phía Richie. Sự nhẹ nhõm khi nhìn thấy Madison còn sống đã bị cuốn đi bởi mối quan tâm mới về những chuyện đã xảy ra với con bé.

Con bé trông quá thảm não làm tôi hết sức vất vả khi so sánh khuôn mặt của nó với hình ảnh đứa trẻ đáng yêu chơi đàn piano mà tôi thấy trong đoạn băng.

Conklin cúi thấp xuống cho ngang bằng với con bé.

“Tên chú là Richie”, anh ta mỉm cười. “Có phải tên cháu là Maddy không?”

Cô bé nhìn Conklin, mở miệng nói “Mahhh-dy”.

Tôi nghĩ, hẳn đứa bé này đã sợ đến chết khiếp.

Tôi nắm chặt hai bàn tay nhỏ nhắn của con bé trong tay mình. Đôi tay lạnh ngắt không sinh khí khi mới chạm vào. Con bé nhìn thẳng về hướng tôi nhưng không hề nhìn thấy tôi.

“Gọi ngay cho Dịch vụ y tế khẩn cấp đi”, tôi nói nhỏ nhẹ, cố gắng không làm con bé sợ hãi thêm. “Có điều gì đó bất thường đã xảy ra với con bé”.

ăn hộ chung cư mới. Đài CNN đang phát tin xung quanh khi cô đánh máy, mải mê với câu chuyện mà cô viết về phiên tòa xét xử Alfred Brinkley sắp tới. Cô miệt mài đến nỗi không buồn trả lời điện thoại khi nó reng bên khuỷu tay mình. Nhưng rồi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.