Tôi chộp ngay máy điện thoại khi thấy số hiện lên là của Claire.
‘Tớ đã có những phát hiện ban đầu về cô gái trong xe Jaguar rồi đấy”, cô ấy bảo tôi.
“Cậu có muốn tớ xuống dưới đó không ?”
“Tớ sẽ lên trên ấy trong vòng vài phút nữa”, cô ấy nói, ‘Tớ đã sẵn sàng cho việc thay đổi cảnh làm việc rồi”.
Mùi thơm của thịt bò rắc tiêu và nước sốt theo sát Claire vào trong văn phòng của tôi cùng một hộp bánh Pizza và hai lon Côca Côla theo chế độ ăn kiêng. Cô nói: “Bữa trưa đã sẵn sàng rồi, cô bé. Đây là thức ăn hoàn hảo nhất của thiên nhiên, Pizza”.
Tôi chuyển các file dữ liệu sang chiếc ghế bên cạnh, dọn các thứ trên bàn tôi lên rìa cửa sổ, lấy hộp giấy ăn đẹp nhất và hộp dao nĩa bằng chất dẻo ra.
“Tớ đi bằng cầu thang đấy nhé”, Claire nói, ngã người xuống ghế, bắt đầu dùng dao cắt nhỏ chiếc bánh.
“Thôi, hãy để chuyện đó lại sau. Chúng mình sẽ cần chúng sau”
“Tớ phải nói trước khi cậu lại đùa cợt gì đó” cô ấy giễu cợt nói, “tớ đã leo lên cầu thang, ba tầng liền phải ngang 100 calori ấy nhỉ. Cậu nghĩ sao ?”
“Hừm, để tớ xem. Có thể là bỏ bớt được một phần tư cái miếng đồ ăn hoàn hảo của thiên nhiên này đấy”.
“Đừng bận tâm”, Claire chậc lưỡi, bỏ một miếng pizza còn đang bốc khói vào cái đĩa giấy của tôi, “Tớ chả tin vào việc chiến đấu chống lại thức ăn đâu. Thức ăn đâu có phải là kẻ thù”.
“Tạm đình chiến khi ăn pizza”, tôi nói.
“Chúc mừng đình chiến nào”, Claire nói, chạm nhẹ lon Côca của cô ấy vào lon của tôi.
Tôi phá lên cười cùng tiếng cười dài, giòn tan của Claire, một trong những âm thanh ưa thích nhất trên thế giới của tôi. Bất cứ khi nào công việc trở nên khắc nghiệt kinh khủng là hai chúng tôi lại tụ họp vui cười thoải mái. Đôi khi, việc đó giúp tôi rất nhiều. Chúng tôi ăn hết sạch một chiếc bánh Pizza Pronto hạng nhất trong khoảng mười phút trong khi Claire cập nhật thông tin cho tôi về nạn nhân mới nhất.
“Tính cả đến việc cô ấy bị phơi ra trong cái lạnh kinh khủng tối qua, tớ nghĩ rằng thời gian cô gái trong xe Jaguar chết là khoảng nửa đêm”, Claire nói, quăng cái lon rỗng vào sọt rác.
“Quần áo trông có vẻ lộng lẫy nhưng không vừa, quá nhỏ trên ngực, quá rộng ngang hông nhưng lần này, đôi giày lại vừa khít”,.
“Và cô ấy chưa bao giờ đi đôi giày ấy chứ gì ?”
“Sạch bóng. Và cũng giống như cô gái trên chiếc Caddy, thứ nước hoa thời thượng đó chỉ được dùng ở âm hộ”.
“Khi nào cậu sẽ thông báo đầy đủ ?”
“Ngay khi tớ quay lại tầng dưới”.
“Có cần bạn đi cùng không ?”
Tôi gọi sang văn phòng của sếp Tracchio, bỏ bẵng cuộc họp của nhân viên. Liệu tôi có đang chống lại chức trách của mình không nhỉ ? Thôi được, tôi bèn đi ra phòng chung của đội và mời Tracchio. Tôi thông báo tình hình cho sếp khi chúng tôi xuống cầu thang để tới nhà xác.