Buổi sáng hôm sau, tôi ngồi trong con xe Explorer méo mó của mình và nghĩ về những giờ dài dằng dặc vừa trải qua cùng với Jacobi ở Phòng cấp cứu, ngẫm nghĩ về thi thể của Ruffio.
Bây giờ tôi đang nhìn vào ánh đèn, màn mưa màu bạc dưới ánh sáng đèn ô tô trông như mặt trời nhợt nhạt đang hiện ra trên đường chân trời.
Đưa xe ra khỏi bãi đậu để tới Pine, tôi vẫn băn khoăn liệu cái chết của Ruffio có xảy ra như Calhoun miêu tả - tai nạn y học - hay không. Không phải là lỗi của bệnh viện.
Tôi nghĩ tới nỗi thất vọng hiện trên mặt Calhoun khi cô nói “máu loãng”, cả lời nói và biểu hiện của cô ấy ám ảnh tôi.
Chắc chắn rằng không ít hơn 60 nhân viên của bệnh viện ở gần Ruffĩo khi ông ta nằm bất tỉnh trong bệnh viện, thở bằng máy hô hấp nhân tạo.
Ai đó có thể tiêm vào túi thuốc thứ tư của Ruffio một lượng Heparin quá liều trước hoặc sau cuộc phẫu thuật.
Garza có thể làm điều đó trước khi anh ta xong việc vào buổi tối.
Nhưng một phần của câu đố vẫn khiến tôi băn khoăn.
Làm thế nào mà Garza có thể đặt những cái cúc vào mắt nạn nhân.