Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Cú điện thoại của Douglas đã kéo tôi về với thực tế. Hai tiếng đồng hồ đã trôi qua, màn đêm bao trùm lên tất cả. Trong lò sưởi, chỉ còn lại những tro tàn.

– Ai cũng nói đến cậu, Douglas nói. Không ai hiểu cậu đến bang New Hampshire làm gì… Ai cũng bảo cậu đang làm điều ngu dại nhất trong đời cậu.

– Ai cũng biết Harry và mình là bạn bè, mình không thể khoanh tay đứng nhìn!

– Nhưng chuyện này là chuyện khác, Marc ạ. Đây là vụ giết người. Tớ nghĩ cậu không ý thức hết được tính nghiêm trọng của vụ xì căng đan này. Barnaski đang lồng lộn lên, hắn đang nghĩ cậu sẽ chẳng có sách siếc gì mang về nộp cho hắn. Hắn bảo cậu đang chết dẫm ở bang New Hampshire. Rõ là hắn chẳng sai… Hôm nay là ngày 17 tháng Sáu rồi, Marc ạ. Mười sáu ngày nữa là hết hạn nộp sách cho hắn. Mười sáu ngày nữa là cậu thôi đời.

– Mẹ kiếp, thế cậu nghĩ là mình không biết à? Cậu còn phải gọi mình vì chuyện đó à? Để báo cho mình biết tình trạng của chính bản thân mình là thế nào à?

– Không, tớ gọi cậu vì tớ nghĩ tớ có ý tưởng này hay.

– Ý tưởng à? Nói nghe xem nào!

– Hãy viết truyện về vụ Harry Quebert.

– Cái gì? Không, không bao giờ có chuyện ấy, mình không thể giẫm lên lưng Harry mà phất cờ!

– Tại sao lại là giẫm lên lưng? Cậu nói với tớ là cậu muốn đến bảo vệ ông ta. Hãy chứng minh là ông ta vô tội, hãy chứng minh bằng một cuốn sách. Cậu có tưởng tượng được thành công sẽ như thế nào không?

– Làm tất cả những việc như thế trong vòng mười ngày á?

– Tớ đã nói vậy với Barnaski để trấn tĩnh hắn…

– Cái gì? Cậu đã…

– Trước khi cậu nổi giận, hãy bình tĩnh nghe tớ nói đã, Marc. Barnaski cho rằng đây là thời cơ vàng! Ông ta bảo Marcus Goldman kể chuyện Harry Quebert sẽ là thương vụ có doanh số bạc tỉ! Cuốn sách hoàn toàn có thể sẽ là cuốn sách của năm. Ông ta đã sẵn sàng thương lượng lại hợp đồng với cậu. Ông ta đề nghị sẽ làm lại từ đầu: cậu sẽ kí hợp đồng mới với ông ta, hủy hợp đồng cũ, hơn nữa, cậu sẽ có thêm khoản ứng trước là nửa triệu đô. Cậu có biết như vậy nghĩa là gì không?

– Có nghĩa là cuốn sách này sẽ chắp cánh lại cho sự nghiệp của tôi.

– Đảm bảo sẽ là cuốn sách bán chạy nhất, một thành công chắc chắn và một núi tiền trong tay.

– Tại sao Barnaski lại làm vậy vì mình?

– Ông ta không làm như vậy vì cậu, mà vì chính ông ấy. Marc ơi, cậu không tính hết được đâu, bây giờ, ai ai cũng nói đến chuyện này. Đây sẽ là thương vụ thế kỉ!

– Mình nghĩ mình không đủ khả năng. Mình không còn biết phải viết như thế nào nữa. Thậm chí mình còn nghĩ không biết có khi nào mình lại có thể viết được lần nữa hay không. Còn việc điều tra… thì đã có cảnh sát lo. Mình chả biết điều tra thế nào…

Douglas tiếp tục năn nỉ:

– Marc, đấy là cơ hội cả đời có một đấy.

– Mình sẽ suy nghĩ thêm về chuyện này. - Khi cậu nói suy nghĩ nghĩa là cậu sẽ không bao giờ suy nghĩ đâu…

Câu nói này khiến cả hai chúng tôi phá lên cười: bạn tôi hiểu tôi quá rõ.

– Doug này, liệu người ta có thể phải lòng một bé gái mười lăm tuổi được không?

– Không.

– Sao cậu lại chắc chắn thế?

– Ôi tớ chả chắc chắn cái gì cả.

– Thế tình yêu là gì?

– Ôi, Marc, làm ơn thương hại tớ đi, đừng có giở triết lí ra lúc này…

– Nhưng, Douglas này, ông ấy đã yêu một bé gái mười lăm tuổi đấy. Hôm nay, trong nhà tù, ông ấy đã kể cho mình nghe: ông ấy ngồi trên bãi biển, nhìn thấy bé gái ấy ở phía trước và ngay lập tức đã phải lòng.

– Tại sao lại chính là cô ấy mà không phải là người khác?

– Tớ không biết, Marc ạ. Nhưng tớ rất tò mò muốn biết điều gì đã ràng buộc cậu với cái tay Quebert đến mức đó.

– Siêu Nhân, tôi trả lời.

– Ai?

– Siêu Nhân hay một thanh niên không có khả năng vươn lên trong cuộc sống. Cho đến tận khi hắn gặp Harry. Chính Harry là người đã dạy mình trở thành nhà văn. Cũng chính Harry dạy cho mình tầm quan trọng của việc biết cách ngã.

– Cậu đang huyên thuyên cái gì thế Marc? Cậu say rượu à? Tớ chả hiểu gì cả. Cậu là nhà văn vì cậu có năng khiếu.

– Không, hoàn toàn sai. Không ai sinh ra là nhà văn cả. Mà người ta phải có quá trình trở thành nhà văn.

– Thế điều đó đã xảy ra ở Burrows năm 1998 à?

– Đúng vậy. Harry đã truyền cho mình mọi hiểu biết… Mình nợ ông ấy tất cả.

– Cậu có thể kể cho tớ nghe không?

– Được chứ!

Tối hôm đó, tôi đã kể cho Douglas nghe câu chuyện gắn liền tôi với Harry. Sau cuộc nói chuyện, tôi đi xuống bãi biển. Tôi cần được hít thở không khí. Xuyên qua bóng đêm, tôi lờ mờ nhìn thấy một tảng mây dày trôi nặng nề, một cơn giông sắp sửa kéo đến. Bất chợt gió nổi lên: cây cối điên cuồng chao đảo, cứ như thể cả vũ trụ đang tiên liệu về cái kết của nhà văn thiên tài Harry Quebert.

Mãi thật khuya tôi mới quay vào nhà. Ngay khi tới lối cửa chính, tôi thấy một dòng tin nhắn nặc danh để lại trong lúc tôi vắng mặt. Cái phong bì rất đơn giản, không có tín hiệu nào, ở bên trong đó có một tin nhắn được đánh máy:

Hãy trở về nhà, Goldman.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.