20
Ngày tổ chức bữa tiệc ngoài vườn“Harry, có một trật tự nhất định nào trong tất cả những điều mà thầy kể không?
– Có chứ, tất nhiên rồi. ..
– Trật tự thế nào?
– Ờ nhỉ, bây giờ anh mới hỏi tôi điều đó… Có thể là không có thật.
– Harry, việc này rất quan trọng! Em không thể làm được nếu thầy không giúp em!
– Vậy thì cái trật tự của tôi không có gì quan trọng cả. Cái trật tự của anh rốt cuộc mới là quan trọng. Chúng ta đang chương mấy rồi nhỉ? 19 à?
– Thứ 20.
– Thế thì 20: chiến thắng nằm chính trong tay anh, Marcus ạ. Chỉ cần anh mong muốn cho nó xuất hiện”.
Roy Barnaski gọi điện cho tôi vào sáng thứ Bảy ngày 28 tháng Sáu.
– Anh Goldman thân mến, ông ta nói với tôi, anh có biết thứ Hai sẽ là ngày nào không?
– 30 tháng Sáu.
– 30 tháng Sáu rồi cơ đấy! Thời gian phi nhanh như điên ấy nhỉ. IL tempo è passato[1], anh Goldman. Thế điều gì sẽ xảy ra vào ngày 30 tháng Sáu vậy?
– Là ngày lễ nước sô đa uống với kem lạnh trên toàn quốc, tôi trả lời. Tôi vừa mới đọc một bài báo về chủ đề này.
– 30 tháng Sáu, là ngày hết kỳ hạn của anh, Goldman! Đó chính là điều xảy ra vào ngày ấy. Tôi vừa mới nói chuyện với Douglas Claren, người đại diện của anh. Anh ta đang cuống cả đít lên. Anh ta nói sẽ không gọi cho anh nữa bởi vì anh đã trở thành một kẻ cứng đầu khó bảo. “Goldman là một con ngựa điên”, anh ta nói với tôi như vậy. Chúng tôi cố gắng chìa tay ra cứu anh, cố gắng thu xếp, nhưng anh thì chỉ thích phi nước đại không chủ đích, đâm thẳng đầu vào tường.
– Chìa tay ra cứu? Ông muốn tôi bịa ra cả một thể loại truyện gợi dục về Nola Kellergan.
– Lại nói quá đáng rồi, Marcus. Tôi muốn làm cho công chúng giải trí. Mang lại cho họ mong muốn mua sách. Càng ngày người ta càng ít mua sách, chỉ trừ khi mà chúng ta tìm ra cho họ những chuyện kinh hoàng liên quan tới những ước muốn ấu thơ không thể khống chế của chính họ.
– Tôi sẽ không bao giờ viết một cuốn sách rác rưởi chỉ để cứu vãn sự nghiệp của mình.
– Nếu anh muốn thế thì tùy. Vậy thì vào ngày 30 tháng Sáu: Marisa, cô thư kí của tôi - người anh vẫn rất quen biết, sẽ đến văn phòng của tôi vào lúc 10 giờ 30 để họp. Cứ thứ Hai hàng tuần, vào lúc 10 giờ 30, chúng tôi sẽ xem xét lại tất cả những sự việc chính xảy ra trong tuần. Cô ta sẽ nói với tôi: “Đến hôm nay là hạn cuối cùng để Marcus Goldman nộp bản thảo nhưng chúng ta vẫn chưa nhận được gì”. Tôi sẽ gật đầu vẻ nghiêm trọng, chắc hẳn là tôi cứ để cho ngày hôm đó trôi qua cái đã, kiềm chế nghĩa vụ kinh khủng của mình lại, sau đó vào 17 giờ 30, đau thắt cả lòng, tôi sẽ phải gọi điện thoại cho Richardson, trưởng phòng tư pháp của công ty, để thông báo cho anh ta biết việc này. Tôi sẽ nói với anh ta là chúng tôi sẽ tiến hành ngay lập tức các thủ tục để kiện anh vì tội không tuân theo các điều khoản của hợp đồng và chúng tôi sẽ yêu cầu anh phải đền bù thiệt hại và lãi suất, ước tính tương đương khoảng mười triệu đô la.
– Mười triệu đô la? Ông thật là nực cười, Barnaski.
– Ừ, anh có lí đấy. Mười lăm triệu.
– Ông là thằng đểu, Barnaski.
– Chính thế đấy, đó chính là sai lầm của anh đấy, Goldman: anh mới là thằng đểu! Anh muốn vào chơi trong sân của người lớn, nhưng anh lại không muốn tôn trọng luật chơi. Anh muốn chơi ở NHL[2], nhưng anh lại không chấp nhận tham gia vào những trận playoff và mọi việc không thể như vậy được. Nên anh biết gì không? Bằng số tiền thu được từ vụ kiện anh, tôi sẽ trả công hậu hỉ cho một nhà văn trẻ triển vọng kể lại chuyện Marcus Goldman, hay là một tay nào đó đầy hứa hẹn nhưng vì tình riêng đã phá hủy sự nghiệp và tương lai của mình. Anh ta sẽ tới phỏng vấn anh trong một túp lều rách ở bang Florida nơi anh phải lui về đó để lẩn tránh và say mèm ngay từ lúc 10h sáng để ngăn mình không hoài niệm về quá khứ. Hẹn sớm gặp lại anh, Goldman, trong phiên tòa.
Ông ta dập máy.
Ít lâu sau cú điện thoại kinh hoàng này, tôi đến tiệm Clark’s để ăn trưa. Tại đây, tôi mường tượng ra các thành viên gia đình nhà Quinn, vào năm 2008. Tamara đang đứng sau quầy thu ngân, mắng xối xả con gái bởi vì cô không làm đủ như này hay không làm đủ như kia. Gòn ông Robert thì đang trốn trong một góc, ngồi trên một chiếc ghế dài nhỏ ăn món trứng chưng và đọc chuyên mục thể thao của tờ Concord Herald. Tôi ngồi cạnh bà Tamara, mở một tờ báo tình cờ vớ được và giả vờ chúi mũi vào đó để nghe cho rõ hơn tiếng phàn nàn ngần ngại rằng nhà bếp có vẻ bẩn, phục vụ còn chậm, cà phê nguội tanh nguội ngắt, những chai đựng si rô lá đỏ thì dính dấp, những lọ đường thì trống rỗng, bàn ghế dính đầy dầu mỡ, rằng ở phía trong thì nóng quá, rằng bánh không ngon và bà sẽ chẳng bỏ ra một xen để trả cho món ăn như thế, rằng hai đô la cho một cốc cà phê thì đúng là ăn cướp và bà sẽ không bao giờ có thể chuyển nhượng được cái quán này nếu như bà đã biết nó chỉ đáng là một quán ăn bình dân hạng hai, bà chính là người đã ôm mộng về cái nhà hàng này và hơn nữa vào thời kì của bà, tất cả mọi người trong bang đều đến cả đây để ăn bánh mỳ kẹp và ai cũng kháo nhau rằng đó là loại bánh mì ngon nhất vùng. Bởi nhận ra tôi đang lắng nghe, nên bà nhìn tôi vẻ khinh khỉnh và lên giọng mắng mỏ:
– Này, cậu kia, tại sao cậu nghe tôi hả?
Tôi giả bộ không biết gì, quay về phía bà:
– Tôi ư, đâu có, tôi có nghe bà nói gì đâu, thưa bà.
– Tất nhiên là cậu đang giỏng tai lên nghe, tại vì cậu trả lời tôi đấy thôi! Cậu từ đâu tới?
– New York, thưa bà.
– Bà ta tỏ ra nhã nhặn ngay lập tức, như thể hai tiếng “New York” tạo ra hiệu ứng tức thì khiến thái độ bà mềm mỏng hẳn, bà hỏi tôi giọng ngọt như mía lùi:
– Một thanh niên điển trai như vậy từ New York tới Aurora này để làm gì vậy?
– Tôi viết một cuốn sách.
– Bà ta lập tức sa sầm nét mặt và rống lên như bò:
– Một cuốn sách ư? Cậu là nhà văn hả? Tôi căm ghét bọn nhà văn! Đó là một loài độc hại, vô tích sự và dối trá. Cậu sống bằng gì? Bằng trợ cấp của Nhà nước hả? Con gái tôi là chủ cái nhà hàng này, và tôi báo cho cậu biết trước, con tôi không bao giờ bán chịu đâu nhé! Thế nên nếu cậu không thể trả được thì hãy biến khỏi đây ngay. Hãy biến ngay khỏi đây trước khi tôi gọi điện cho cảnh sát. Cảnh sát trưởng chính là con rể tôi đấy.
Jenny, đứng đằng sau quầy thu ngân, tỏ vẻ ngán ngẩm.
– Mẹ à, đó là Marcus Goldman, một nhà văn nổi tiếng.
Bà Quinn sặc cà phê:
– Mẹ kiếp, ra cậu là thằng đĩ đực bám váy gã Quebert đó hả?
– Chính là tôi, thưa bà.
– Cậu lớn nhanh quá nhỉ… Thậm chí trông cũng không đến nỗi tồi. Cậu có muốn biết tôi nghĩ thế nào về Quebert không?
– Không, cảm ơn, thưa bà.
– Nhưng dù sao tôi cũng muốn nói với cậu: tôi nghĩ hắn là con hoang của một mụ đàn bà đĩ thỏa và hắn đáng phải ngồi ghế điện!
– Kìa mẹ! Jenny phản đối.
– Đó là sự thật!
– Mẹ, thôi đi nào.
– Im đi, con gái! Mẹ đang nói chuyện. Hãy nhớ lấy, đó là gã nhà văn đểu cáng. Nếu như anh còn có một chút gì đó gọi là trung thực, thì hãy viết sự thật về Harry Quebert: hắn là tên đểu nhất trên thế giới, một gã trụy lạc, một thằng éo lả và là một tên sát nhân. Hắn đã giết cô bé Nola, mẹ Cooper và theo một cách nào đó, thì hắn cũng là kẻ giết con gái Jenny của tôi.
Jenny chạy trốn vào bếp. Tôi nghĩ rằng cô đang khóc. Ngồi trên chiếc ghế cao ở quầy bar, dáng người thẳng đứng như chữ “i”, mắt ánh lên vẻ giận dữ điên dại, ngón tay chĩa thẳng lên trời, Tamara Quinn kể cho tôi nghe lí do cơn thịnh nộ của bà và Harry Quebert đã làm nhơ bẩn tên tuổi của ông như thế nào. Sự kiện mà bà đã chứng kiến xảy ra vào ngày Chủ nhật 13 tháng Bảy năm 1975, đáng lẽ đó phải là ngày đáng nhớ đối với gia đinh Quinn khi họ đã tổ chức một bữa tiệc ngoài vườn, ngay từ lúc giữa trưa, trên thảm cỏ vừa được cắt tỉa đẹp đẽ (như đã ghi rõ trên tấm thiệp được gửi tới cho khoảng một tá khách mời).
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Italy, có nghĩa: Đã lâu lắm rồi.
[2] Viết tắt của National Hockey League: Liên đoàn Hockey Quốc gia.