Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Nửa tiếng sau phát hiện của mình, tôi khẩn cấp đến phòng làm việc của Gahalowood, trong khu văn phòng chung của cảnh sát Bang. Hiển nhiên là anh ta giận điên tiết vì tôi đã tới nhà Stern mà không hỏi ý kiến anh ta trước.

– Anh thật là cứng đầu, nhà văn ạ! Thật là cứng đầu!

– Tôi chỉ đi thăm ông ta thôi mà, tôi giải thích. Tôi bấm chuông, tôi yêu cầu được gặp ông ta và ông ta đã mời tôi vào! Tôi chẳng thấy cái gì xấu cả.

– Tôi đã nói với anh là đợi đã cơ mà!

– Nhưng đợi cái gì, trung sĩ? Đợi sự ban phước lành của thần thành ư? Đợi bằng chứng sẽ rơi từ trên trời xuống à? Anh rên rỉ rằng mình không muốn đối mặt với ông ta, thế thì chính tôi đã ra tay. Anh thì rên rỉ, còn tôi thì hành động! Và hãy xem tôi đã tìm thấy cái gì ở nhà ông ta này!

Tôi chỉ cho anh ta xem những bức ảnh tôi chụp bằng di động.

– Một bức tranh à, Gahalowood nói vẻ khinh bỉ.

– Nhìn cho kỹ vào.

– Chúa ơi… Hình như là…

– Nola! Có một bức tranh của Nola Kellergan ở nhà của Elijah Stern.

– Tôi gửi email các bức ảnh cho Gahalowood để anh ta in chúng ra khổ lớn.

– Đúng là cô ấy rồi, đúng là Nola, anh ta thừa nhận khi đem so sánh với những bức ảnh vào thời kì đó trong tập hồ sơ.

– Tuy chất lượng ảnh không thật sự tốt nhưng rõ ràng không còn nghi ngờ gì nữa.

– Vậy rõ ràng có mối liên hệ giữa Stern và Nola, tôi nói. Nancy Hattaway khẳng định là Nola có quan hệ với Stern và tôi đã tìm thấy bức chân dung Nola trong xưởng vẽ của ông ấy. Mà tôi cho anh biết thêm điều này: ngôi nhà của Harry trước kia thuộc về Elijah Stern đến tận năm 1976. Vì thế, trên giấy tờ, vào thời điểm Nola mất tích, chính Stern mới là người sở hữu ngôi nhà ở Goose Cove. Một sự trùng hợp tuyệt vời, phải không? Tóm lại, hãy kí lệnh và cho gọi một đội quân: chúng ta sẽ khám nhà Stern kỹ càng và kết thúc mọi chuyện.

– Một lệnh khám nhà? Nhưng anh bạn đáng thương của tôi ơi, anh điên thật rồi! Dựa trên cơ sở nào? Từ những bức ảnh của anh à? Chúng là bất hợp pháp! Những bằng chứng này không hề có giá trị gì hết: anh đã lục lọi trong nhà người ta mà không được phép. Tôi không có giải pháp. Chúng ta cần một bằng chứng khác để tấn công Stern, và từ giờ đến lúc ấy, chắc chắn ông ta sẽ có đủ thời gian để tiêu hủy bức tranh.

– Trừ trường hợp ông ta không biết tôi đã nhìn thấy nó. Tôi đã nói với ông ta về Luther Caleb, và ông ta đã rất căng thẳng. Còn về Nola, ông ta giả vờ chỉ biết Nola sơ sơ thế mà ông ta lại có hẳn một bức tranh cô ta gần như là trần truồng. Tôi không biết ai là người đã vẽ bức tranh này, nhưng những bức khác trong xưởng vẽ đều kí tên LC. Phải chăng là Luther Caleb?

– Câu chuyện này làm cho sự việc đổi theo hướng mà tôi không lấy gì làm thích thú, nhà văn ạ. Nếu tôi nhắm đến Stern và cứ thế dấn vào điều tra, tôi sẽ gặp rất nhiều trở ngại.

– Tôi biết, thưa trung sĩ.

– Vậy hãy kể cho Harry về Stern. Cố gắng biết thêm điều gì đó. Còn tôi sẽ đào sâu về cuộc đời của tên Luther Caleb này. Chúng ta cần có những bằng chứng cụ thể.

Trong ô tô, trên đường từ khu văn phòng chung của cảnh sát tới nhà tù, tôi nghe đài được biết rằng toàn bộ các cuốn sách của Harry từ bây giờ sẽ bị rút khỏi chương trình học phổ thông của hầu hết các bang trong cả nước. Đúng là tận cùng của đáy vực: chỉ trong vòng chưa đầy hai tuần, Harry đã trắng tay. Từ bây giờ, ông là một nhà văn bị cấm, một thầy giáo bị sa thải, một cá nhân bị cả đất nước căm ghét. Dù cho cuộc điều tra và vụ án có kết cục như thế nào thì tên tuổi của ông sẽ bị vấy bẩn mãi mãi từ bây giờ, khi người ta nhắc tới tác phẩm của ông sẽ không thể không đề cập tới cuộc tranh cãi không có điểm dừng về mùa hè đã qua với Nola, và để tránh tai tiếng, trong tất cả các sự kiện văn hóa, chẳng ai dám liều lĩnh để Harry Quebert có tên trong chương trình của mình. Tệ nhất là Harry hoàn toàn nhận thức đầy đủ về tình hình; khi vào tới phòng thăm tù nhân, câu đầu tiên ông nói với tôi là:

– Họ sẽ giết tôi chứ?

– Không ai giết thầy cả, Harry.

– Nhưng thực ra tôi đã chết rồi đúng không nào?

– Không, thầy chưa chết! Thầy là Harry Quebert nổi tiếng! Tầm quan trọng của biết cách ngã, thầy còn nhớ chứ? Điều quan trọng, đó là phải để cho nó không trở thành một cú trượt dài, bởi vì cú trượt dài là không thể tránh khỏi, điều quan trọng là phải biết đứng lên. Và chúng ta sẽ đứng dậy.

– Anh là một tay cừ đấy, Marcus. Nhưng con mắt của tình bạn đã ngăn anh không nhìn ra được sự thật. Xét cho cùng, vấn đề không phải là biết rằng tôi có giết Nola, Deborah Cooper hay thậm chí là cả Tổng thống Kennedy. Vấn đề là tôi đã có mối quan hệ với đứa bé gái này và đó là một hành vi không thể tha thứ. Và còn cuốn sách nữa chứ? Thật không hiểu tôi bị làm sao mà lại viết ra nó!

Tôi nhắc lại:

– Chúng ta sẽ đứng dậy, rồi thầy sẽ thấy. Thầy hẳn còn nhớ trận đòn mà em đã hứng ở Lowell, trong cái nhà kho được chuyển đổi thành phòng tập đấm bốc lén lút. Em chưa bao giờ đứng dậy tốt hơn lúc đó.

Ông cố gắng mỉm cười, rồi hỏi:

– Thế còn anh? Anh có nhận thêm được lời đe dọa nào nữa không?

– Tức là cứ mỗi lần em trở về Goose Cove, em lại tự hỏi không biết có ai đang đợi mình ở đó.

– Hãy tìm ra kẻ đã làm điều đó, Marcus. Hãy tìm ra hắn và táng cho hắn một cú đấm thật mạnh vào giữa thái dương. Tôi không thể chỉ được có kẻ nào đó đe dọa anh.

– Thầy đừng để ý đến điều đó.

– Thế còn cuộc điều tra của anh?

– Có tiến triển Harry, em đã bắt đầu viết một cuốn sách.

– Tuyệt vời!

– Cuốn sách về thầy. Em sẽ nói về chúng tôi, về Burrows. Và em sẽ nói về câu chuyện của thầy với Nola. Đó là một chuyện tình. Em tin vào tình yêu của thầy.

– Thật cảm phục quá.

– Thế thì thầy sẽ cầu nguyện cho em chứ?

– Tất nhiên rồi, Marcus. Anh biết đấy, anh chắc chắn đã là một trong những người bạn thân nhất của tôi. Anh là một nhà văn tuyệt vời. Tôi cảm thấy sung sướng được là chủ đề trong cuốn truyện sắp tới của anh.

– Tại sao thầy lại dùng từ thời quá khứ? Tại sao thầy lại bảo em đã là một trong những người bạn thân của thầy. Chúng ta vẫn đang là những người bạn thân mà đúng không ạ?

Ông nhìn tôi buồn bã:

– Tôi đã nói là như vậy.

Tôi nắm lấy vai thầy:

– Chúng ta sẽ luôn luôn là bạn, Harry! Em không bao giờ để cho thầy ngã. Cuốn sách này, sẽ là bằng chứng của tình bạn không thể phá hủy giữa chúng ta.

– Cảm ơn, Marcus. Tôi cảm động quá. Nhưng tình bạn không phải là nguyên nhân của cuốn sách này.

– Thế nghĩa là sao?

– Anh có còn nhớ cuộc trò chuyện của chúng ta vào ngày anh nhận bằng tốt nghiệp ở Burrows không?

– Vâng, chúng ta đã cùng nhau đi bộ rất lâu xuyên qua ký túc xá. Chúng ta đã đi bộ đến tận phòng đấm bốc. Thầy đã hỏi em định bắt đầu làm gì từ lúc đó, và em đã trả lời mình sẽ viết một cuốn sách. Rồi thầy hỏi tại sao em lại viết. Em trả lời vì em thích viết và thầy đã nói…

– Ừ, thầy trả lời thế nào?

– Rằng cuộc sống chỉ có rất ít ý nghĩa. Và viết sẽ mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.

– Chính vậy đó, Marcus. Và anh thật sai lầm khi chấp nhận đòi hỏi của Barnaski cách đây vài tháng về một bản thảo mới. Anh đã bắt đầu viết một cuốn sách bởi vì anh phải viết một cuốn và không phải để mang lại cho cuộc sống một ý nghĩa. Làm để mà làm sẽ không bao giờ có ý nghĩa: vậy nên không có gì đáng ngạc nhiên khi anh đã không viết nổi lấy một dòng. Anh có một khả năng thiên phú không phải bởi vì anh có thể viết đúng, mà bởi vì anh có thể mang lại ý nghĩa cho cuộc sống của mình, như vậy mới gọi là khả năng thiên phú. Hằng ngày, có những người được sinh ra, có những người khác phải chết đi. Ngày nào cũng có hàng đội quân lao động vô danh đến và đi trong tòa nhà cao tầng màu xám kia. Và rồi có cả những nhà văn. Các nhà văn sống một cuộc sống có ý nghĩa hơn nhiều so với những người khác, tôi nghĩ vậy. Đừng có viết nhân danh tình bạn của chúng ta, Marcus. Hãy viết bởi vì đó là cách thức duy nhất đối với anh để làm cho cái điều nhỏ nhoi vô nghĩa mà người ta gọi là cuộc sống này có một trải nghiệm giá trị và thỏa đáng.

Tôi nhìn thầy chăm chú hồi lâu. Tôi có cảm giác đang nghe bài giảng cuối cùng của người Thầy. Đó là một cảm giác không thể chịu đựng nổi. Rốt cuộc ông nói:

– Nàng rất yêu nhạc kịch, Marcus ạ. Hãy cho thêm điều đó vào cuốn sách của anh. Vở nhạc kịch yêu thích nhất của nàng là Madame Butteffly. Nàng nói rằng những vở nhạc kịch hay nhất đều là “ chuyện tình buồn.”

– Ai? Nola ư?

– Đúng. Người con gái mười lăm tuổi này yêu nhạc kịch đến chết đi được. Sau khi cố gắng tự tử, nàng đã đến Charlotte Hill, một trại an dưỡng, nghỉ ngơi khoảng chục ngày. Giờ người ta gọi đó là trại tâm thần. Tôi thường bí mật tới thăm nàng. Tôi mang đến cho nàng những đĩa nhạc kịch và mở bằng chiếc máy hát nhỏ cầm tay. Nàng đã cảm động đến phát khóc, nàng nói rằng nếu như nàng không trở thành diễn viên ở Hollywood, thì nàng sẽ trở thành ca sĩ ở Broadway. Và tôi bảo nàng rằng nàng sẽ trở thành một ca sĩ lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Anh biết không, Marcus, tôi thực sự nghĩ rằng Nola Kellergan đã có thể ghi dấu cho đất nước này bằng dấu ấn của nàng…

– Thầy có nghĩ rằng bố mẹ Nola có thể đã đổ trách nhiệm lên đầu cô ấy không?

– Không, tôi nghĩ rất ít có khả năng đó. Và rồi tập bản thảo, rồi từ đó… Dù sao thì, tôi không thể tưởng tượng được là David Kellergan lại giết chết con gái mình.

– Dù sao thì cô ấy đã phải chịu những trận đòn.

– Những trận đánh đấy… Chuyện thật khó tin…

– Thế còn Alabama? Nola có bao giờ nói với thầy về Alabama?

– Alabama ư? Gia đình nhà Kellergan chuyển đến từ Alabama thì có, nàng nói với tôi như vậy.

– Không, còn chuyện khác nửa kia, Harry. Em nghĩ rằng, có sự kiện nào đó đã xảy ra ở Alabama và rõ ràng có liên quan tới việc họ rời khỏi đó. Nhưng em không biết là sự kiện gì. Em không biết ai có thể nói cho em biết về điều này.

– Marcus tội nghiệp, thầy có cảm giác là anh càng đào sâu vào chuyện này, thì anh càng giải mã được nhiều ẩn số…

– Đó không chỉ là cảm giác đâu thầy Harry. Hơn nữa, em đã phát hiện ra chính Tamara Quinn là người biết chuyện giữa thầy và Nola. Bà ấy đã nói với em như vậy. Vào ngày mà Nola cố tình tự sát, bà ấy đã đến nhà thầy, vì tức tối bởi thầy không giữ lời đến dự bữa tiệc ngoài vườn do bà ấy tổ chức. Nhưng thầy không ở nhà, và bà ấy đã lục lọi trong phòng làm việc của thầy. Bà ấy đã thấy tờ giấy mà thầy viết về Nola.

– Giờ nghe anh nói tôi mới nhớ ra đúng là tôi bị mất một tờ giấy. Tôi đã tìm rất lâu, nhưng vô ích. Tôi nghĩ rằng nó đã bị mất, và điều này khiến tôi rất kinh ngạc vì hồi đó, tôi là người rất ngăn nắp. Bà ấy đã làm gì với nó?

– Bà ấy nói là đã để lạc đâu mất

– Vậy những bức thư nặc danh kia là của bà ấy?

– Em không chắc. Bà ấy thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng có bất kỳ chuyện gì xảy ra giữa Nola và thầy. Bà ấy nghĩ đơn giản rằng thầy chỉ mơ mộng hoang tưởng về cô ấy thôi. Nói tới chuyện này, đã bao giờ thầy bị cảnh sát trưởng Pratt thẩm vấn khi ông ta điều tra về việc Nola mất tích không?

– Cảnh sát trưởng Pratt? Không, chưa bao giờ.

Thật là lạ: tại sao cảnh sát trưởng Pratt lại chưa từng thẩm vấn Harry trong khuôn khổ cuộc điều tra của mình khi mà Tamara khẳng định đã thông báo cho ông phát hiện của bà ta chứ? Không nhắc đến Nola, cũng không nói tới bức tranh, tôi bèn liều lĩnh gợi tới cái tên Stern.

– Stern? Harry nói. Có, tôi biết ông ta. Đó chính là chủ nhân của ngôi nhà ở Goose Cove. Tôi đã mua lại của ông ta sau khi cuốn Nguồn gốc cái xấu xa xuất bản thành công.

– Thầy có biết rõ về ông ta không?

– Rõ thì không. Tôi đã gặp ông ta một, hai lần gì đó vào mùa hè năm 1975. Lần đầu tiên là tại buổi vũ hội mùa hè. Chúng tôi ngồi cùng một bàn. Đó là một người đàn ông dễ mến. Sau đó tôi có gặp lại ông ta vài lần. Ông ta hào phóng, và rất tin tưởng tôi. Ông ta đã có nhiều đóng góp cho văn hóa, đó là một người đàn ông rất tốt.

– Thầy gặp ông ta lần cuối là khi nào?

– Lần cuối à? Chắc hẳn là khi kí kết hợp đồng bán nhà. Khoảng cuối năm 1976. Ma xui quỷ khiến thế quái nào tự nhiên anh lại nói về ông ta với tôi thế?

– Chỉ có vậy thôi. Hãy nói cho em biết, Harry, buổi vũ hội mùa hè mà thầy nói đấy có phải chính là buổi lễ hội mà Tamara Quinn hi vọng thầy sẽ đến rủ con gái của bà ta tham dự không?

– Chính nó. Rốt cuộc tôi đến đấy một mình. Đúng là một buổi tối…Anh biết không, chính tôi đã trúng giải nhất khi quay xổ số: một tuần đi nghỉ ở Martha’s Vineyard.

– Thầy đã đi chứ?

– Hiển nhiên rồi.

Buổi tối hôm đó khi trở về đến Goose Cove, tôi nhận được email của Roy Barnaski gửi cho tôi một lời chào mời mà không một nhà văn nào có thể từ chối.

Từ: rbarnaski@schmidandhansoncom

Ngày: thứ Hai 30/06/2008 19:54

Marcus thân!

Tôi rất thích cuốn sách của anh. Để khẳng định tiếp cho cuộc trò chuyện điện thoại của chúng ta sáng nay, anh sẽ thấy trong tài liệu đính kèm là bản dự thảo hợp đồng mà tôi nghĩ rằng anh sẽ không từ chối đâu.

Hãy gửi cho tôi những trang viết mới nhanh nhất có thể. Như là tôi đã nói với anh đó, tôi nhắm thời điểm mùa thu để xuất bản cuốn sách. Tôi nghĩ rằng nó sẽ là một thành công vang dội. Thực ra là tôi chắc chắn điều đó. Hãng phim Warner Bros nói rằng rất quan tâm tới việc chuyển thể nó thành phim. Tất nhiên là sẽ có thảo luận với anh về khoản tiền bản quyền điện ảnh.

Ở tài liệu đính kèm là một bản dự thảo hợp đồng mà theo đó, ông ta hứa ứng trước cho tôi một triệu đô la.

Đêm hôm đó, tôi thức rất khuya, suy nghĩ đủ thứ. Đúng 22 giờ 30, tôi nhận được điện thoại của mẹ tôi. Có âm thanh nào đó ở đằng sau còn mẹ tôi cứ thì thào.

– Mẹ à?

– Markie! Markie, con không thể đoán nổi mẹ đang ở với ai đâu.

– Với bố à?

– Đúng rồi. À mà không phải. Con biết không, bố con và mẹ quyết định đi New York chơi một buổi tối và bố mẹ đã ăn tối ở quán Ý gần Colombus Circle. Và bố mẹ đã gặp ai trước lối vào nào? Là Denise! Thư kí của con!

– Ôi thế à mẹ!

– Đừng có giả vờ ngây ngô nữa! Con tưởng là mẹ không biết những điều mà con đã làm à? Cô ấy đã nói hết với mẹ! Nói hết!

– Nói gì ạ?

– Rằng con đã đuổi việc cô ấy!

– Con không đuổi việc cô ấy. Con đã tìm cho cô ấy một công việc béo bở ở Schmid & Hanson. Con chẳng có gì hơn nữa mà cho cô ấy, không còn sách, không còn dự án gì cả, chẳng còn gì hết! Thì con cũng cần phải đảm bảo cho tương lai của cô ấy một chút chứ, đúng không ạ? Con đã tìm cho cô ấy một việc làm hái ra tiền ở phòng marketing.

– Ồ , Markie, mẹ và cô ấy đã ngã vào vòng tay của nhau. Cô ấy nói là rất nhớ con.

– Tội quá, mẹ ạ.

Mẹ tôi lại thì thào. Tôi nghe không rõ lắm.

– Mẹ có ý này, Markie.

– Gì ạ?

– Con có biết ông Soljenitsyne không?

– Nhà văn á?

– Có. Thế thì sao ạ?

– Tối hôm qua, mẹ đã xem một phim tài liệu về ông ta. Thật là run rủi khiến mẹ xem chương trình này con ạ! Con có biết không, ông ấy đã cưới cô thư kí của mình! Thư kí của ông ấy! Và hôm nay thì mẹ gặp ai hả con? Thư kí của con! Đó là điềm báo, Markie ạ! Cô ấy không xấu tẹo nào và nhất là cô ấy vô cùng nữ tính! Mẹ biết điều đó, phụ nữ cảm nhận được điều đó. Cô ấy rất là mắn đẻ, ngoan ngoãn, cứ chín tháng một cô ấy sẽ đẻ cho con một đứa trẻ! Mẹ sẽ dạy cô ấy biết cách nuôi nấng trẻ con, và như thế thì tất cả chúng nó sẽ giống như ý mẹ muốn! Điều đó tuyệt vời làm sao?

– Không bao giờ có chuyện đó. Con không thích cô ấy, cô ấy quá già đối với con và hơn nữa, cô ấy cũng có bạn trai rồi. Thêm vào đó, người ta không cưới thư kí của mình.

– Nhưng nếu nhà văn lớn như Soljenitsyne đã làm vậy, thì có nghĩa rằng được phép! Cô ấy đúng là có đi cùng với một thanh niên, nhưng đó là một đồ giẻ rách! Anh ta có mùi của nước hoa Cologne rẻ tiền mua ngoài chợ. Con ấy à, con là một nhà văn lớn, Markie. Con là Siêu Nhân!

– Siêu Nhân đã bị Marcus Goldman đánh bại rồi mẹ. Và vào thời điểm đó thì con mới có thể bắt đầu sống.

– Ý con là thế nào?

– Không có gì mẹ ạ, nhưng hãy để mặc Denise được yên thân ăn tối ngon lành, con xin mẹ.

Một tiếng sau, một đội cảnh sát tuần tra xuất hiện để đảm bảo mọi việc đều yên ổn. Hai nhân viên ở độ tuổi tôi, họ rất dễ mến. Tôi mời họ uống cà phê và họ nói rằng sẽ ở lại một lúc đằng trước ngôi nhà. Màn đêm thật dịu dàng, và qua khung cửa sổ để ngỏ, tôi nghe thấy tiếng đùa cợt chuyện phiếm của họ lúc này đang ngồi trên mui ô tô, hút thuốc lá. Tôi bất chợt cảm thấy cô đơn và quá xa rời với thế giới. Tôi vừa mới được đề nghị một khoản kếch xù để xuất bản một cuốn sách sẽ đưa tôi lên vị trí số 1 trên màn kịch sân khấu, và tôi sẽ tận hưởng một cuộc sống khiến cho hàng triệu người Mỹ phải mơ ước, nhưng tôi vẫn thấy thiếu thốn một cái gì đó: một cuộc sống thực sự. Trên tài khoản facebook, tôi xem lại danh sách hàng nghìn người bạn ảo, không có một người nào mà tôi có thể gọi để rủ đi uống một cốc bia. Tôi muốn có một nhóm bạn tốt để cùng họ theo dõi giải vô địch bóng chày, hay cùng nhau cắm trại vào cuối tuần; tôi muốn có một người bạn gái, dịu hiền và tốt bụng, làm cho tôi cười và mơ mộng một chút. Tôi không muốn cô đơn nữa. Trong phòng làm việc của Harry, tôi ngắm nhìn rất lâu những tấm hình tôi chụp lại từ bức tranh và Gahalowood đã tặng tôi một bức phóng to. Ai là họa sĩ? Caleb? Stern? Trong mọi trường hợp, đây là một bức vẽ tuyệt đẹp. Tôi mở máy thu âm và nghe lại đoạn hội thoại với Harry.

- Cảm ơn, Marcus. Tôi cảm động quá. Nhưng tình bạn không phải là nguyên nhân của cuốn sách này. Thế nghĩa là sao?

- Anh có còn nhớ cuộc trò chuyện của chúng ta vào ngày anh nhận bằng tốt nghiệp ở Burrows không?

- Vâng chúng ta đã cùng nhau đi bộ rất lâu xuyên qua khu ký túc xá. Chúng ta đã đi bộ đến tận phòng đấm bốc. Thầy đã hỏi em định bắt đầu làm gì từ lúc đó, và em đã trả lời mình sẽ viết một cuốn sách. Và thế là thầy hỏi tại sao em lại viết. Em trả lời thầy, em viết bởi vì em thích viết và thầy đã trả lời em rằng…

- Ừ, thầy trả lời thế nào?

- Rằng cuộc sống chỉ có rất ít ý nghĩa. Và viết sẽ mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.

Theo lời khuyên của Harry, tôi bắt đầu ngồi trước máy tính để tiếp tục viết.

Goose Cove, nửa đêm. Từ khung cửa sổ mở rộng ở phòng làm việc, gió nhẹ ngoài đại dương tràn vào phòng. Một thứ mùi thật dễ chịu của những kì nghỉ. Trăng sáng vằng vặc soi tỏ mọi thứ bên ngoài.

Cuộc điều tra tiến triển tốt. Hay ít ra là trung sĩ Gahalowood và cả tôi nữa đang dần khám phá ra quy mô của vụ án. Tôi tin rằng vụ án này không đơn giản chỉ là câu chuyện tình bị cấm hay là một vụ việc ngớ ngẩn vào một tối mùa hè, một bé gái bỏ nhà và trở thành nạn nhân của một thằng vô lại, mà còn xa hơn thế nhiều. Có quá nhiều câu hỏi còn bỏ ngỏ:

– Vào năm 1969, gia đình nhà Kellergan đã rời bỏ Jackson, Alabama, trong khi mà David, người cha, đang cai quản một nhà thờ phát triển rực rỡ. Tại sao như vậy?

– Mùa hè năm 1975, Nola đang trải qua một chuyện tình với Harry Quebert, và Harry Quebert lấy cảm hứng từ đó để viết Nguồn gốc cái xấu xa. Nhưng Nola cũng còn có một mối quan hệ với Elijah Stern, người đã vẽ chân dung không mảnh vải che thân. Cô bé này thực sự là ai? Phải chăng là một loại nữ thần?

– Vai trò của Luther Caleb là gì, chính Nancy Hattaway đã tiết lộ với tôi rằng anh ta tới đón Nola ở Aurora để đưa tới Concord?

– Ngoài Tamara Quinn thì còn ai nữa biết được chuyện về Nola và Harry? Ai là người có thể gửi cho Harry những bức thư nặc danh?

– Tại sao Cảnh sát trưởng Pratt, người đang phụ trách cuộc điều tra về vụ Nola mất tích, lại không thẩm vấn Harry sau khi Tamara Quinn đã tiết lộ phát hiện của mình? Ông ta có thẩm tra Stern không?

– Ai là tên sát nhân đã giết chết Deborah và Nola Kellergan?

– Và ai là cái bóng không thể nắm giữ được muốn ngăn chặn tôi kể ra câu chuyện này?

TRÍCH ĐOẠN TỪ: NGUỒN GỐC CÁI XẤU XA,

TÁC GIẢ: HARRY QUEBERT

Thảm kịch đã xảy ra vào ngày Chủ nhật. Nàng thật đau khổ và đã cố gắng tìm đến cái chết.

Con tim nàng không còn đủ sức đập từng nhịp nếu như nó không đập vì anh. Nàng cần có anh để sống. Và kể từ khi anh hiểu ra điều đó, anh đã tới bệnh viện hàng ngày để bí mật nhìn nàng. Làm thế nào mà một người con gái đẹp nhường ấy, lại có thể muốn tự kết liễu đời mình? Anh hận bản thân. Cứ như thể chính anh là người đã gây ra đau khổ cho nàng.

Ngày nào cũng vậy, anh bí mật đến ngồi trên một chiếc ghế dài trong công viên công cộng bao quay khu bệnh viện và chờ đợi thời điểm nàng bước ra ngoài để tận hưởng ánh nắng mặt trời. Anh nhìn nàng sống. Sống thật là quan trọng. Sau đó, anh lợi dụng lúc nàng ra khỏi phòng để đặt vào dưới gối nàng một bức thư.

Người yêu dịu dàng của anh!

Em không bao giờ được chết. Em là một thiên thần. Thiên thần không chết bao giờ.

Xem kìa, anh không bao giờ rời xa em. Hãy lau khô những giọt nước mắt, anh xin em. Anh không thể chịu đựng được khi thấy em buồn.

Anh ôm em để nỗi đau của em vơi bớt.

Tình yêu của em,

Thật là bất ngờ khi thấy bức thư của anh lúc em đi ngủ! Em bí mật viết thư hồi âm anh: buổi tối, chúng em không được phép thức sau giờ giới nghiêm và các nữ y tá thì quả là quá quắt. Nhưng em không thể cưỡng lại được: em phải trả lời ngay sau khi đọc thư của anh. Chỉ để nói rằng em yêu anh. Em mơ được khiêu vũ với anh. Em chắc chắn rằng anh sẽ khiêu vũ giỏi hơn hẳn những người khác. Em rất muốn anh đưa em tới buổi vũ hội mùa hè, nhưng em biết rằng anh không thích. Anh sẽ nói rằng nếu mọi người thấy chúng ta bên nhau, chúng ta sẽ thất bại. Dù sao thì em cũng chưa thể ra khỏi đây. Nhưng sống để làm gì khi mà chúng ta không thể yêu nhau? Đó là câu hỏi em đặt ra khi em làm điều mà mình đã làm.

Em mãi mãi thuộc về anh.

Thiên thần kiều diễm của anh,

Một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiêu vũ cùng nhau. Anh hứa với em. Sẽ có ngày tình yêu của chúng ta giành chiến thắng và chúng ta có thể công khai yêu nhau. Và chúng ta sẽ khiêu vũ, chúng ta sẽ nhảy trên bờ biển. Trên bờ biển, như ngày đầu tiên. Em đẹp tuyệt khi em ở trên bãi biển.

Hãy nhanh chóng bình phục nhé! Một ngày nào đó, chúng ta sẽ khiêu vũ trên bãi biển.

Tình yêu của em,

Khiêu vũ trên bãi biển. Em chỉ ước mơ có vậy.

Hãy nói với em rằng một ngày nào đó anh sẽ dìu bước em khiêu vũ trên biển, chỉ mình anh và em…

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.