Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

9

Chiếc Monle tarlo màu đen

“Từ ngữ đúng là đóng vai trò quan trọng, Marcus ạ. Nhưng đừng viết để người ta chỉ đọc, mà hãy viết để người ta có thể hiểu anh.”

Cuốn sách của tôi đang tiến triển tốt. Ngồi viết hàng giờ liền đã bắt đầu khiến cuốn sách dần dần có hình hài. Một cảm giác khó tả tưởng đã biến mất vĩnh viễn nay quay trở lại trong tôi. Như thể rốt cuộc tôi đã tìm lại được sức sống mà thiếu nó khiến tôi vận động một cách lệch lạc; cứ như thể ai đó vừa bấm nút trong bộ não của tôi và bất chợt tôi lại được thắp sáng. Cứ như thể tôi được hồi sinh. Đó là cảm giác của các nhà văn. Một ngày của tôi bắt đầu từ trước bình minh: tôi thức dậy chạy, xuyên qua Concord từ đầu này sang đầu kia, đeo tai nghe mini. Rồi khi quay trở lại khách sạn, tôi gọi một lít cà phê và bắt tay vào làm việc. Tôi lại tiếp tục cần đến sự hỗ trợ của Denis và tôi lại đón cô ấy ngược trở lại từ công ty Schmid & Hanson. Denis cũng đồng ý nhận lại công việc ở văn phòng của tôi tại Đại lộ thứ Năm. Bản thảo viết tới đâu, tôi đều gửi bưu điện cho Denis để cô ấy đánh máy và sửa lỗi. Mỗi khi hoàn thành một chương, tôi lại gửi cho Douglas để xin ý kiến. Tôi rất vui khi thấy anh ấy chỉ dán mặt vào máy tính đợi nhận những chương viết hoàn chỉnh của tôi. Anh ấy cũng không quên nhắc nhở tôi phải tuyệt đối đúng hạn, lúc nào cũng nói đi nói lại: “Nếu không làm đúng hạn, ta sẽ toi mạng!” Anh ấy nói “ta” nhưng về mặt lí thuyết thì Douglas không hề gặp rủi ro trong việc này, nhưng anh ấy tự thấy mình liên đới trách nhiệm và áp lực nặng nề y như tôi vậy.

Tôi nghĩ Douglas chịu rất nhiều sức ép từ phía Barnaski, anh ấy luôn cố gắng bảo vệ tôi: Barnaski lo sợ tôi không thể thực hiện được đúng thời hạn nếu như không có sự hỗ trợ từ bên ngoài. Ông ta gọi điện tới tôi nhiều lần để nói rõ ràng với tôi.

– Phải dùng các tay viết ma mới xong được cuốn sách của anh, ông ta nói với tôi, mình anh viết sẽ không thể hoàn thành đúng hạn được đâu, Tôi có cả đội quân sẵn sàng làm việc này, anh chỉ cần đưa ra dàn ý chính, họ sẽ viết hộ cho anh.

– Không bao giờ, tôi trả lời. Tôi là người chịu trách nhiệm viết cuốn này. Không ai làm thay tôi được.

– Ồ , anh Goldman, thật không thể chịu nổi cái lập trường kiên định và cả những tình cảm tốt đẹp của anh. Thời buổi bây giờ, ai cũng có người viết hộ cả. Như Untel[1]chẳng hạn, anh ta không bao giờ từ chối đội ngũ viết văn của tôi.

– Untel cũng không tự mình viết ư?

Barnaski cười khẩy một cách ngu ngốc, tỏ ý rõ ràng:

– Hiển nhiên là không rồi! Anh nghĩ xem, ông ta làm thế quái nào mà giữ được nhịp độ viết lách như vậy chứ? Độc giả không muốn biết Untel viết như thế nào, hoặc thậm chí ai là người viết những cuốn sách đó. Tất cả những gì họ cần, đó là mỗi năm, vào đầu mùa hè, một cuốn sách mới của Untel ra mắt và họ mua mang đi nghỉ hè đọc. Thế thì chúng tôi đáp ứng nhu cầu đó. Như vậy nghĩa là có năng khiếu kinh doanh.

– Như vậy nghĩa là lừa dối độc giả, tôi nói.

– Lừa dối độc giả… suỵt, Goldman, anh đúng là nhà kịch tính vĩ đại.

Tôi phải giải thích cho ông ta hiểu rằng không bao giờ có chuyện tôi để ai đó viết sách hộ tôi: ông ta trở nên mất kiên nhẫn và thô bạo hơn bao giờ hết.

– Goldman, chính tôi là người chuyển khoản cho anh cả triệu đôla để anh viết cuốn truyện chết tiệt này: vậy nên tôi muốn anh hợp tác. Nếu như tôi nghĩ rằng anh đang cần đội ngữ viết văn của tôi, thì chúng ta sẽ phải sử dụng họ, mẹ kiếp cứt đái!

– Bình tĩnh đi, Roy, ông sẽ có cuốn sách này đúng hạn. Với điều kiện là ông thôi ngay việc gọi điện thoại liên tục làm gián đoạn công việc của tôi.

Barnaski trở nên thô bạo một cách đáng sợ:

– Goldman, mẹ kiếp chó chết, tôi hi vọng anh ý thức được đầy đủ rằng với cuốn sách này, tôi đã đặt hẳn hai hòn d. của tôi lên bàn. Tất cả của tôi! Trên bàn! Tôi đầu tư một số tiền lớn, đang đùa giỡn với uy tín của một nhà xuất bản lớn nhất nước. Vậy thì nếu kế hoạch thất bại, không có được cuốn sách này chỉ vì trò đỏng đảnh trẻ con của anh hay vì bất cứ lí do cứt đái nào làm tôi lật thuyền, thì nên nhớ tôi sẽ kéo anh theo xuống đáy đấy! Xuống tận đáy sâu đấy!

– Tôi ghi nhận điều này, Roy. Tôi nhớ rõ rồi.

Ngoại trừ những lệch lạc về nhân phẩm, Barnaski có tài năng thiên bẩm về marketing: từ lâu, cuốn sách của tôi đã trở thành cuốn nổi nhất trong năm trong khi đó chiến dịch quảng cáo mới chỉ bắt đầu bằng những tấm biển quảng cáo khổ lớn trên đường phố New York. Chỉ sau vụ cháy nhà ở Goose Cove ít lâu, ông ta đã tuyên bố một câu hùng hồn: “Ở đâu đó ẩn giấu trên đất Mỹ, một nhà văn đang nỗ lực khám phá sự thật xảy ra năm 1975 tại Aurora. Và vì sự thật đó gây phiền toái, nên ai đó sẵn sàng làm bất kì điều gì buộc anh ta phải im lặng”. Ngày hôm sau, một bài báo xuất hiện trên tờ New York Times với tựa đề: Ai là người muốn lột da Marcus Goldman? Hiển nhiên là mẹ tôi đã đọc bài báo đó và ngay lập tức gọi điện cho tôi:

– Vì tình yêu của Chúa, Markie, con đang ở đâu vậy?

– Ở Concord, tại khách sạn Regent’s. Phòng suite 208.

– Thôi im đi! Mẹ không muốn biết điều đó!

– Ô kia mẹ, thế không phải chính là mẹ vừa…

– Nếu con nói với mẹ, thì mẹ sẽ nói lại với ông hàng thịt mất, rồi người này chuyền tai người kia, chả mấy chốc cả thị trấn New Jersey này sẽ biết con trai mẹ đang ở phòng suite 208 trong khách sạn Regent’s ở Concord. Thế rồi kẻ đang muốn lột da con sẽ đến cắt tiết con trong khi con ngủ. Nhưng tại sao lại phải ở phòng hạng sang thế hả? Con có bạn gái chưa thế? Chuẩn bị cưới vợ chưa?

Lúc đó, tôi nghe bà gọi bố tôi: “Nelson, đến nghe điện thoại này! Markie sắp cưới vợ!”

– Mẹ ơi, không phải con sắp lấy vợ. Con chỉ ở một mình thôi.

Gahalowood, lúc đó đang ở trong phòng của tôi, anh ta vừa thưởng thức bữa sáng thịnh soạn, chẳng biết làm gì hay ho hơn, liền kêu toáng lên.

– Ê, này! Có cả tôi ở đây nữa kia mà!”

– Ai thế hả? Ngay lập tức mẹ tôi hỏi.

– Không có ai cả.

– Đừng có nói dối! Mẹ nghe thấy giọng đàn ông. Marcus, bây giờ mẹ hỏi con một câu cực kỳ nghiêm trọng, con phải trả lời thành thực: có phải một gã đàn ông đồng tính bí mật trốn trong phòng của con không hả?

– Không, mẹ ạ. Chỉ có trung sĩ Gahalowood thôi. Anh ta là cảnh sát chịu trách nhiệm điều tra vụ án và là người làm cho hóa đơn khách sạn của con không ngừng tăng vọt.

Mẹ tôi đâu có chịu tin, bà còn đòi tôi đuổi trung sĩ ra ngoài. Sau đó, bà huyên thuyên đủ thứ chuyện nào là lo lắng cho an toàn của tôi, nào là lo sợ có ai đó thả bom vào nhà, nào là nhà hàng xóm tậu xe hơi mới.

Một hồi sau, bà hỏi:

– Thế cuốn sách của con tiến triển đến đâu rồi?

– Rất tốt mẹ a. Con phải hoàn thành trong vòng bốn tuần nữa.

– Thế kết thúc như thế nào Biết đâu chính kẻ giết đứa bé gái kia đang muốn giết con đấy.

– Đó chính là vấn đề duy nhất của con đấy ạ: con vẫn chưa biết cuốn sách phải kết thúc thế nào.

Chiều thứ Hai ngày 21 tháng Bảy, Gahalowood bước vào trong khi tôi đang viết đến chương Nola và Harry quyết định cùng nhau bỏ trốn sang Canada. Anh ta cực kỳ căng thẳng, vừa mở tủ lạnh lấy một vai bia vừa nói:

– Tôi vừa ở nhà Elijah Stern về.

– Ở nhà Stern? Mà không cho tôi đi cùng?

– Tôi nhắc lại cho anh biết là Stern đã kiện cuốn truyện của anh ra tòa. Tóm lại là tôi đến chỉ để kể cho anh…

Gahalowood giải thích ông ta tình cờ tới nhà Stern. Luật sư của Stern tên là Bo Sylford, một nhân vật tiếng tăm ở tòa án ở Boston, đã đón tiếp Gahalowood. Bo Sylford mặc bộ quần áo thể thao, người ướt đẫm mồ hôi nói với Gahalowood: “Trung sĩ cho tôi xin năm phút. Tôi đi tắm qua rồi sẽ tiếp ông”.

– Đi tắm qua người á? Tôi hỏi.

– Anh biết không, ông Sylford đấy trần như nhộng khệnh khạng đi lại trong sân. Tôi đợi ông ta trong phòng khách nhỏ, sau đó ông ta quay trở lại trong bộ lễ phục và có Stern đi cùng, Stern nói với tôi: “Vậy là trung sĩ đã làm quen với người bạn đời của tôi rồi đó”.

– Bạn đời á? Tôi hỏi lại. Có phải anh đang nói rằng Stern là người…

– Đồng tính. Điều này chứng tỏ ông ta chả bao giờ thấy Nola Kellergan hấp dẫn.

– Tất cả những chuyện này nghĩa là sao ? tôi hỏi.

– Đó cũng chính là câu tôi hỏi ông ta. Ông ta nói chuyện khá cởi mở.

Stern nói rất giận dữ vì cuốn sách của tôi; ông ta cho rằng tôi không biết mình đang nói chuyện gì. Gahalowood vội tranh thủ cơ hội khai thác thông tin:

– Thưa ông Stern, như vậy ông có thể cho tôi biết trên phương diện tình dục, thì mối quan hệ giữa Nola và ông thuộc loại nào?

– Tôi đã nói với ông ngay từ đầu, Stern trả lời không mảy may thay đổi nét mặt. Chỉ là quan hệ công việc.

– Quan hệ công việc à?

– Đúng vậy. Nola làm người mẫu để vẽ.

– Vậy Nola Kellergan thực sự tới đây ngồi làm mẫu cho ông ư?

– Đúng, nhưng không phải cho tôi.

– Vậy thì cho ai?

– Cho Luther Caleb.

– Cho Luther Caleb ư? Tại sao lại như vậy?

– Vì anh ta cảm thấy thích thú.

Sau đó, Stern kể lại câu chuyện xảy ra vào một tối tháng Bảy năm 1975. Stern không còn nhớ chính xác là ngày nào, nhưng vào khoảng cuối tháng. Theo các phân tích của tôi thì việc này phải xảy ra ngay trước khi Nola và Harry đi Martha’s Vineyard.

❀ ❀ ❀

[1] Bút danh của Jean-Paul Desbiens (1927-2006); nhà văn, nhà báo, giảng viên người Quebec. Các sáng tác của ông rất đa dạng và giành được nhiều giải thưởng lớn.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.