17
Âm mưu bỏ trốn“Anh phải chuẩn bị câu chữ giống như người ta chuẩn bị một trận đấm bốc vậy, Marcus ạ: những ngày trước khi xảy ra trận đấu, phải huy động tối đa bảy mươi phần trăm khả năng luyện tập để làm nóng và trào lên trong mình cơn điên dại, và ta chỉ cho nó nổ tung ra khi thực sự xung trận.
– Nghĩa là sao ạ?
– Nghĩa là khi anh có một ý tưởng, thay vì bắt tay vào viết ngay một truyện ngắn dở ẹc rồi cho xuất bản liền trên trang đầu tạp chí, thì anh phải giữ nó thật kín cho đến lúc chín muồi. Anh phải ngăn không cho nó bộc phát ra, phải để cho nó lớn lên trong anh cho đến tận khi anh cảm thấy đã đến lúc. Nó sẽ là số một… Tới chương nào rồi?
– 18.
– Không phải, chương 17 chứ.
– Thầy biết rồi sao còn hỏi?
– Để xem anh có chăm chú theo dõi không, Marcus ạ.
– Vậy là tới chương 17, thầy Harry… Biến các ý tưởng
– …thành thiên khải”.
Thứ Ba ngày 1 tháng Bảy năm 2008, trong phòng thăm tù nhân tại Nhà tù bang New Hampshire, tôi đang say sưa nghe Harry kể chuyện vào buổi tối ngày 3 tháng Tám năm 1975 , khi vừa nhấn hết ga trên con đường 1 chuẩn bị rời Aurora, thì thầy gặp một ô tô đi ngược chiều, chiếc xe lập tức đuổi theo xe của Harry.