Sự Thật Về Vụ Án Harry Quebert

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 97 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

12

Người vẽ tranh

“Hãy học cách yêu lấy những thất bại của mình, Marcus ạ, bởi vì nhờ chúng mà anh nên người. Chính thất bại sẽ làm cho thành công trở nên có ý nghĩa.”

Thời tiết ở Portland, Maine đẹp rạng rỡ hôm chúng tôi đi gặp Sylla Caleb Mitchell, em gái của Luther. Hôm đó là thứ Sáu ngày 18 tháng Bảy năm 2008. Gia đình Mitchell sống trong ngôi nhà duyên dáng ở khu chung cư gần đồi, trên đồi là trung tâm thành phố. Sylla tiếp chúng tôi trong phòng bếp; khi chúng tôi đến, cà phê bắt đầu bốc khói từ hai chiếc tách giống hệt nhau đặt trên bàn, những cuốn album ảnh gia đình xếp thành chồng bên cạnh.

Gahalowood đặt lịch hẹn Sylla từ ngày hôm trước. Trên đường từ Concord tới Portland, Gahalowood kể cho tôi nghe, khi nói chuyện với Sylla trên điện thoại, ông có cảm giác cô ấy đang đợi điện thoại của ông. “Tôi tự giới thiệu tới là cảnh sát, đang điều tra về vụ ám sát Deborah Cooper và Nola Kellergan, muốn gặp cô ấy để đặt vài câu hỏi. Về nguyên tắc thì ai cũng hoảng hốt ngay khi nghe thấy mấy tiếng cảnh sát: họ sẽ hỏi lại có chuyện xảy ra, tại sao lại liên quan tới họ. Thế nhưng Sylla Mitchell chỉ trả lời đơn giản: Ngày mai, cứ đến lúc nào anh muốn, tôi ở nhà. Đúng là chúng ta cần nói chuyện với nhau.”

Trong phòng bếp, cô ngồi đối diện với chúng tôi. Sylla là một phụ nữ đẹp, tầm 50 tuổi, dáng người khỏe khoắn, hiện đại và có hai con. Chồng của cô lúc đó cũng có mặt, đứng phía sau, như thể ông ấy ngại làm phiền.

– Thế nào, tất cả những chuyện này có phải là sự thật không?

– Chuyện này là chuyện gì? Gahalowood hỏi.

– Những chuyện viết trên báo…Những điều kinh hoàng về cô bé tội nghiệp ở Aurora.

– Đúng. Thật ra báo chí có bóp méo sự thật nhưng sự việc thì đúng. Thưa cô Mitchell, hôm qua có vẻ cô không lấy làm ngạc nhiên vì cú điện thoại của tôi.

Cô có vẻ buồn rầu.

– Như tôi đã kể với anh ngày hôm qua trên điện thoại, cô nói, trên báo người ta không để tên rõ ràng nhưng tôi hiểu ES là Elijah Stern, Tài xế của ông ta là Luther. (Cô rút ra một mẩu báo và đọc to như thể cố hiểu rõ thêm những điều còn chưa hiểu.) ES., một trong những người giàu có nhất bang New Hampshire, cử gã tài xế của mình đi đón Nola ở trung tâm thành phố đưa về nhà ông ta ở Concord. Ba mươi ba năm sau, bạn gái của Nola mà thời kì đó mới chỉ là một đứa trẻ, đã kể lại rằng một hôm chính cô đã chứng kiến Nola đi với gã tài xế như thể đi vào chỗ chết. Nhân chứng này đã miêu tả gã tài xế là người đàn ông đáng sợ có thân hình lực sĩ và khuôn mặt méo mó biến dạng. Miêu tả như vậy chỉ có thể là anh trai tôi.

Cô dừng lời và nhìn chúng tôi chằm chằm. Cô đợi câu trả lời. Gahalowood đánh bài ngửa trên bàn:

– Chúng tôi tìm thấy một bức vẽ chân dung Nola Kellergan gần như khỏa thân tại nhà của Elijah Stern. Theo Stern, chính anh trai cô là người vẽ bức tranh đó. Rõ ràng Nola đã chấp nhận làm mẫu vẽ tranh vì tiền. Luther đến đón Nola ở Aurora đưa đến Concord gặp Stern. Chúng tôi không biết rõ điều gì xảy ra ở đó, nhưng hiển nhiên là Luther đã vẽ tranh Nola.

– Anh tôi vẽ nhiều lắm! Sylla thốt lên! Anh ấy rất có năng khiếu, nhẽ ra Luther phải có sự nghiệp tốt đẹp. Có phải…Có phải các anh nghi Luther giết hại Nola?

– Cứ nói thẳng là anh ta nằm trong danh sách những người bị tình nghi, Gahalowood trả lời.

Một giọt nước mắt lăn dài trên má Sylla.

– Anh biết không trung sĩ, tôi còn nhớ ngày Luther chết. Hôm đó là thứ Sáu cuối tháng Chín. Tôi vừa tổ chức tiệc sinh nhật tròn hai mươi mốt tuổi. Chúng tôi nhận được cú điện thoại của cảnh sát, họ bảo rằng Luther đã mất vì tai nạn ô tô. Tôi còn nhớ rõ tiếng chuông điện thoại hôm đó, mẹ tôi nhấc máy. Bên cạnh là cha tôi và tôi. Mẹ tôi trả lời điện thoại, ngay sau đó thì thầm với chúng tôi: cảnh sát gọi. Bà nghe rất chăm chú và nói: OK. Tôi sẽ không bao giờ quên được giây phút đó. Ở đầu dây đằng kia, nhân viên cảnh sát báo tin về cái chết của đứa con trai. Ông ta vừa nói điều gì đó như kiểu Thưa bà, tôi có nhiệm vụ khó khăn là phải báo với bà rằng con trai bà đã qua đời trong một tai nạn ô tô, và mẹ tôi trả lời: OK. Sau đó, bà dập máy, bà nhìn chúng tôi và nói: Nó chết rồi.

– Chuyện gì xảy ra? Gahalowood hỏi.

– Ô tô rơi từ độ cao ba mươi mét từ sườn núi dốc bên bờ Sagamore, bang Massachusetts. Người ta bảo Luther say rượu. Đoạn đường ấy rất ngoằn ngoèo, ban đêm lại không có điện.

– Lúc đó anh ta bao nhiêu tuổi?

– Ba mươi…Anh ấy ba mươi tuổi. Anh trai tôi là người tốt, nhưng… Các anh biết không, tôi rất hài lòng vì các anh tới đây. Tôi nghĩ tôi phải kể cho các anh nghe một chuyện mà nhẽ ra phải kể cách đây ba mươi ba năm rồi mới phải.

Bằng một giọng run rẩy, Sylla kể cho chúng tôi nghe màn kịch xảy ra khoảng ba tuần trước vụ tai nạn. Hôm đó là thứ Bảy ngày 30 tháng Tám năm 1975.

p làm việc: tôi bắt Denise ở lại thật muộn đến tận khuya để đánh máy tất cả những câu văn mà tôi cho là những áng văn bất hủ, những ngôn từ tinh túy và những cú tấn công táo bạo và độc đáo trong tiểu thuyết. Nhưng ngay ngày hôm sau, tôi lại
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.