Cú tỏa sáng ở giảng đường đại học Burrows đã thay đổi hoàn toàn đời tôi, mặc dù suýt nữa tôi bị đuổi học. Ông Pergal đã kết thúc cuộc gặp và nói chuyện với tôi bằng cách nói rằng sẽ phải suy nghĩ thêm về số phận của tôi. Rốt cuộc thì tôi không phải chịu kỉ luật gì vì câu chuyện trên. Nhiều năm sau tôi mới biết rằng ông Pergal cho rằng tôi là người đã gây sự một lần thì sẽ còn gây sự nữa nên đã muốn tống cổ tôi ra khỏi trường, nhưng chính thầy Harry đã năn nỉ để tôi được tiếp tục ở lại học tại đại học Burrows.
Ngày hôm sau sự việc đáng nhớ đó, tôi đã nhận được sự đồng thuận cao cho vị trí Tổng biên tập tờ tạp chí của trường để mang lại cho nó sự năng động mới. Với tư cách là Siêu Nhân, tôi quyết định tạo sự năng động mới đầu tiên bằng cách ngừng xuất bản tất cả các tác phẩm của Reinhartz và đưa các bài của tôi lên trên trang bìa tạp chí ở mỗi số xuất bản mới. Thứ Hai sau đó, tôi tình cờ gặp thầy Harry ở phòng tập đấm bốc của khu ký túc xá, nơi tôi rất chăm chỉ lui tới kể từ khi nhập học. Nơi này thường thì rất ít người tới, ở Burrows không ai chơi đấm bốc và ngoài tôi ra, thường xuyên còn có Jared, mà bởi vì cần có một đối thủ, mà thích nhất là một đối thủ yếu để có thể chắc chắn thắng cuộc, nên sau khi đấu với nhau một số lần vào các buổi thứ Hai khi cậu ta tới, rốt cuộc tôi đã thuyết phục được Jared tham gia đấm bốc. Tôi đấu với cậu ta bằng niềm thích thú: được là Siêu Nhân mãi mãi.
Ngày thứ Hai hôm thầy Harry đến phòng tập đấm bốc, tôi đang đứng trước tấm gương lớn, bận bịu với việc rèn thế tự vệ. Thầy mặc bộ thể thao trông cũng vô cùng thanh lịch giống như khi thầy mặc bộ com lê lúc giảng bài. Khi bước vào, thầy chào tôi từ xa và chỉ nói với tôi một câu giản dị: “Tôi không biết là anh cũng thích đấm bốc, anh Goldman”. Sau đó, thầy tập luyện với bao cát đấm bốc trong góc phòng. Các động tác của thầy rất tuyệt, nhanh lẹ và dứt khoát. Tôi cực kì háo hức muốn đi lại phía thầy để nói chuyện, muốn kể cho thầy nghe chuyện sau khi ra khỏi lớp hôm đó, tôi đã bị ông Pergal triệu tập như thế nào, rồi đã nói chuyện với ông Pergal về cái ông tẩu, về tự do ngôn luận như thế nào và nói cho thầy biết tôi đã là Tổng biên tập mới của tờ tạp chí của trường và tôi rất thán phục thầy. Nhưng thầy đã gây ấn tượng cho tôi quá mạnh, nên tôi mải chiêm ngưỡng thầy đến nỗi không dám tiếp cận.
Thầy lại đến phòng tập vào thứ Hai tuần sau và chứng kiến tôi đã chiến thắng Jared một cách oanh liệt lần thứ hai trong tháng. Ở bên ngoài võ đài, thầy quan sát tôi với vẻ rất quan tâm khi thấy tôi thẳng tay đánh mạnh một cách không thương tiếc người bạn học của mình. Sau trận đấu thầy bảo tôi là một tay bốc tốt, đồng thời thầy còn chia sẻ với tôi rằng chính bản thân thầy cũng muốn tập luyện nghiêm túc nhằm để giữ dáng, giữ phong độ và rất muốn nghe các lời khuyên của tôi. Thầy phải hơn năm mươi tuổi nhưng dưới chiếc áo sơ mi rộng, vẫn lộ rõ một cơ thể kiện tráng, vạm vỡ: thầy đấm bao cát cực khéo, có thế đứng tuyệt đẹp , di chuyển chân hơi chậm nhưng rất vững chải, thế thủ và phản ứng vô cùng chính xác và nhanh nhạy. Tôi bèn khuyên thầy luyện đấm túi thêm một chút và thế là chúng tôi ở đó với nhau suốt cả buổi tối.
Ngày thứ Hai sau và sau nữa, thầy Harry đều tới phòng tập bốc. Tôi trở thành huấn luyện viên đặc biệt của thầy. Cứ như vậy, dần dần qua các buổi tập luyện, Harry và tôi gắn bó với nhau. Sau các buổi tập, Harry và tôi thường ngồi cạnh nhau trên ghế băng dài bằng gỗ trong phòng thay quần áo, vừa hong cho người khô mồ hôi vừa trò chuyện dông dài. Vài tuần sau đó, thời khắc kinh hoàng đã xảy ra, đó là lúc thầy Harry muốn nhảy lên võ đài đấu với tôi ba hiệp. Hiển nhiên là tôi không dám đấm thầy, nhưng thầy không chần chừ thẳng tay táng ngay cho tôi mấy cú tạt quai hàm ra trò, làm tôi nhiều lần hít đất. Harry cười nói rằng đã mấy năm nay không còn đấm ai như thế nữa nên quên bẵng nó hay tới mức nào. Sau khi đấm tôi cực kì dã man và chê tôi kém tầm, thầy mời tôi đi ăn tối. Tôi dẫn thầy đến quán sinh viên trên trục đường nhộn nhịp của Burrows ăn bánh mì kẹp thịt đầy dầu mỡ đồng thời nói chuyện về sách và việc viết sách.
– Anh là một trò giỏi, thầy nói với tôi, anh rất hiểu biết và có kiến thức.
– Em cảm ơn thầy. Thầy đã đọc các bài em viết chưa?
– Chưa.
– Em rất muốn được nghe ý kiến của thầy.
– Được anh bạn ạ, nếu điều đó làm anh vui lòng, tôi hứa sẽ xem rồi nói cho anh biết ý kiến của tôi.
– Dạ vâng, nhưng thầy phải nhận xét thật nghiêm khắc.
– Được, tôi hứa.
Thầy đã gọi tôi là anh bạn, làm tôi thấy vô cùng cảm động. Ngay tối hôm đó, tôi gọi điện thoại luôn cho bố mẹ để báo tin chỉ sau có mỗi mấy tháng ở trường đại học mà tôi đã được ăn tối với nhà văn nổi tiếng Harry Quebert. Mẹ tôi điên lên vì hạnh phúc, gọi điện ngay cho cả nửa bang New Jersey mà thông báo rằng Marcus tài năng Marcus của mẹ, Chàng Siêu Nhân, có quan hệ với giới cao cấp nhất của lĩnh vực văn chương. Marcus sẽ trở thành nhà văn lớn, điểm này là chắc chắn.
Ăn tối sau các buổi tập bốc nhanh chóng trở thành thông lệ vào các buổi tối thứ Hai hàng tuần, những lúc đó không có gì có thể ngăn cản tôi cảm nhận rõ rệt hơn rằng tôi đúng là Siêu Nhân. Tôi giành được mối quan hệ ưu ái với Harry Quebert; từ đó, cứ vào thứ Năm hàng tuần, khi tôi phát biểu trong các giờ giảng của thầy, trong khi thấy gọi các bạn khác chỉ chung chung là anh hay chị, thì đối với tôi, lúc nào thấy cũng thân thiện gọi bằng tên riêng Marcus.
Vài tháng sau, khoảng tháng Một hay tháng Hai gì đó, ít lâu sau Lễ Giáng sinh, vào một bữa ăn tối, tôi nài nỉ thầy Harry cho ý kiến về các truyện ngắn của tôi vì thầy vẫn còn chưa nói cho tôi biết. Do dự một lúc, thầy hỏi:
– Anh thật sự muốn biết à Marcus?
– Tất nhiên em rất muốn biết. Nhưng thầy phải nghiêm khắc phê bình. Mục đích của em là học hỏi.
– Anh viết rất khá. Anh có rất nhiều tài năng.
Tôi đỏ mặt lên vì vui sướng.
– Còn gì nữa ạ? Tôi mất bình tĩnh kêu lên.
– Anh là người có năng khiếu, điều này không thể phủ nhận được.
Tôi sung sướng tột độ.
– Thế theo thầy, có chỗ nào là em phải cải thiện không ạ.
– Ồ, tất nhiên chứ. Anh biết đấy, anh có rất nhiều tiềm năng, nhưng rốt cuộc, các tác phẩm tôi được đọc rất dở. Nói chính xác là tồi tệ. Không có giá trị gì. Đó là nhận xét chung của tôi về tất cả các bài anh viết và in trên tạp chí của trường. Chặt cây đốn rừng để mà in những thứ rác rưởi như vậy là tội phạm. Tỉ lệ cây ít ỏi so với số lượng những nhà văn tồi nhung nhúc trên đất nước này thật không cân xứng. Anh cần cố gắng lên.
Máu tôi như ngừng chảy. Như thể tôi vừa mới bị một cú đập trời giáng. Vậy là hóa ra, Harry Quebert, ông vua văn chương là ông vua đểu cáng.
– Thầy lúc nào cũng như thế ạ? Tôi như điên dại.
Ông cười ngạc nhiên, nhìn xuống tôi với vẽ một vị quan cao cấp, cứ như đang rất khoái trá với giây phút này.
– Như thế nghĩa là như thế nào? - Ông hỏi.
– Không thể tiêu hóa nổi.
Harry phá lên cười.
– Anh biết đấy, Marcus, tôi biết chính xác anh thuộc loại người nào: một thằng kiêu ngạo số một, cho rằng Montclair là trung tâm Thế giới. Hơi giống như vào thời Trung cổ, người châu Âu cũng đã từng nghĩ như vậy cho đến khi lên thuyền rồi mới khám phá ra rằng phần lớn nền văn minh nhân loại là ở hải ngoại, phát triển hơn nhiều so với nền văn minh của mình, và họ đã cố gắng giấu giếm điều này bằng cách tàn sát và hủy diệt. Điều mà tôi muốn nói ở đây, Marcus ạ, đó là, anh là người nhạy cảm, nhưng anh sẽ chẳng bao giờ có tên tuổi nếu không chịu khó vận động lên một chút. Ngôn từ của anh thì hay. Nhưng phải rèn lại hết: phong cách, câu cú, khái niệm, ý tưởng. Anh cần phải suy nghĩ lại về tất cả những nội dung đó và phải làm việc nhiều hơn nữa. Vấn đề của anh là anh làm việc chưa đủ. Anh tự hài lòng quá sớm với những điều cỏn con, anh sắp xếp các con chữ thành công mà không lựa chọn cẩn thận, điều đó thể hiện quá rõ ràng. Anh nghĩ anh bẩm sinh là thiên tài phải không? Anh nhầm rồi. Anh làm việc cẩu thả cho nên kết quả công việc không có giá trị gì cả. Phải làm lại tất. Anh nắm được điều tôi nói không?
– Không.
Tôi thực sự bực mình: cho dù ông ấy có là Quebert đi chăng nữa thì làm sao ông ấy dám nói những điều như vậy? Làm sao ông ấy lại dám nói như vậy với người vẫn được gọi là Siêu Nhân? Harry còn nói tiếp:
– Tôi lấy cho anh một ví dụ rất đơn giản. Anh đấm bốc giỏi. Đó là sự thực. Anh biết cách hạ gục đối thủ. Nhưng hãy xem, anh chỉ thắng cái cậu Jared đáng thương, gầy gò ốm yếu mà anh còn cật lực đấm với cái kiểu tự mãn làm cho người ta phát lộn mửa. Anh chỉ đọ sức với cậu ấy vì anh chắc chắn nắm được phần thắng. Điều này làm cho anh trở thành kẻ yếu, Marcus ạ. Một thằng hèn nhát. Một thằng chim mềm. Một kẻ rỗng tuếch, vô giá trị, một tên lừa bịp, hợm hĩnh. Anh chỉ là kẻ tung hỏa mù. Tồi tệ nhất là anh lại tuyệt đối hài lòng với điều đó. Hãy thử sức với một đối thủ thực sự xem. Hãy can đảm làm điều đó đi! Đấm bốc không thể dối lừa được, trèo lên trên võ đài là phương cách đáng tin cậy nhất để nhận biết giá trị bản thân: hoặc là đánh bại đối thủ, hoặc là bị đối thủ đánh bại, nhưng ta không thể lừa dối được, không thể tự lừa dối bản thân cũng không thể lừa dối được người khác. Nhưng còn anh thì lúc nào cũng sắp đặt để mà diễn. Anh là người mà thiên hạ thường gọi là tên bịp bợm. Anh có biết tại sao tờ tạp chí lại thường đăng bài của anh ở trang cuối không? Bởi vì nó dở. Đơn giản thế thôi. Tại sao các bài viết của Reinhartz lại nhận được mọi sự tán thưởng? Bởi vì nó quá hay. Điều này nhẽ ra phải làm cho anh khao khát vượt lên bằng cách làm việc như điên để viết được những bài còn tuyệt vời hơn nữa, nhưng làm một cú lật nhào mọi thứ như anh đã làm thì dễ hơn nhiều, xóa sổ ngay Reinhartz và tự xuất bản các bài viết của mình chứ không chịu suy nghĩ đặt vấn đề về bản thân. Hãy để cho tôi đoán về anh nhé, Marcus, anh rồi sẽ vận hành theo cách đó suốt cả đời. Tôi nói vậy có sai tí nào không?
Tức điên người, tôi kêu lên:
– Thầy không biết gì cả, thầy Harry ạ! Hồi ở trường phổ thông, em được đánh giá rất cao! Ai cũng gọi em là Siêu Nhân!
– Hãy nhìn thẳng vào bản thân mình đi Marcus, anh không biết cách ngã. Anh sợ bị rơi xuống dốc. Chính vì lí do này, nếu không chịu thay đổi thì anh sẽ trở thành con người rỗng tuếch và nhạt nhẽo. Sống thế nào được nếu không biết cách ngã? Hãy nhìn thẳng vào anh đi, trời đất ơi, rồi hãy tự hỏi xem anh đang làm cái trò gì ở Burrows. Tôi đã đọc hồ sơ của anh! Tôi đã nói chuyện với ông Pergal! Suýt nữa ông ấy tống cổ anh ra khỏi trường đấy Siêu Nhân bé nhỏ ạ. Nhẽ ra anh phải học ở Harvard, Yale, hay ở bất kì một trường đại học danh tiếng nào nếu anh muốn, nhưng không, anh lại đến đây, tại vì Đức Chúa Jesus đáng kính ban tặng cho anh đôi bìu quá nhỏ đến mức anh không dám đọ sức với các đối thủ thực sự. Tôi cũng đã gọi điện về trường Felton, nói chuyện với ông Hiệu trưởng, người đàn ông tội nghiệp này đã hoàn toàn bị lừa, ông ta vừa nói với tôi về Siêu Nhân vừa cảm động rưng rưng nước mắt. Marcus ạ, khi tới đây, anh biết sẽ trở thành người hùng bất khả chiến bại mà chính anh tự tạo ra mọi bộ phận, người anh hùng này thực ra hoàn toàn không được trang bị vũ khí để đối chọi với cuộc sống. Ở đây, anh biết trước là sẽ không có rủi ro bị thất bại. Tôi nghĩ đây chính là vấn đề của anh: anh còn chưa biết tầm quan trọng của việc biết cách ngã. Chính điều này sẽ khiến anh thất bại nếu anh không cố gắng..
Nói đến đây, thầy Harry viết lên tờ giấy ăn một địa chỉ ở Lowell, bang Massachusetts, cách đó một tiếng đồng hồ đi bộ. Thầy bảo tôi đó là một câu lạc bộ đấm bốc và ở đó cứ thứ Năm hàng tuần một cuộc thi đấu được tổ chức dành cho tất cả mọi người. Thế rồi thầy bỏ đi, mặc cho tôi thanh toán tiền bữa tối.
Thứ Hai tuần sau đó, ở phòng tập bốc tôi không thấy thầy Quebert, cả thứ Hai tuần sau nữa cũng vậy. Trên giảng đường, thầy lại gọi tôi bằng anh như từ hồi vẫn chưa quen biết và tỏ vẻ khinh khỉnh. Rốt cuộc tôi quyết định đến gặp trực tiếp thầy khi tan học.
– Thầy không đến phòng tập bốc nữa ạ? - Tôi hỏi.
– Tôi rất mến anh, Marcus ạ, nhưng như tôi đã nói với anh tôi, tôi nghĩ anh là cậu bé đã hay khóc nhè lại còn kiêu ngạo, nên tôi không thế lãng phí thời gian quý báu với anh được. Tại Burrows, anh đứng không đúng vị trí, và tôi chẳng có gì phải làm bên cạnh anh cả.
Tức điên người lên, cho nên thứ Năm tuần tiếp theo, tôi mượn xe ô tô của Jared, một mình phóng thẳng tới phòng đấm bốc mà thầy Harry đã chỉ. Đó là cái sân kho rộng nằm giữa một khu công nghiệp. Một chỗ đáng kinh sợ, bên trong rất đông người, không khí đẫm mùi mồ hôi và mùi máu. Trên võ đài chính, một trận đấu với mức độ bạo lực hiếm thấy đang giữa lúc gay cấn nhất, khán giá đông nghẹt chen lấn nhau đứng sát tận sợi dây quanh võ đài gào rú y hệt tiếng thú vật. Tôi run sợ, muốn chuồn đi ngay và chấp nhận thất bại. Nhưng thậm chí tôi không kịp làm việc đó: một gã Da Đen hộ pháp mà tôi được biết là chủ sở hữu của võ đài này, xuất hiện trước mắt tôi. “Muốn đấm bốc hả bạch tạng”, hắn hỏi tôi. Tôi trả lời đúng. Hắn liền dẫn tôi thẳng vào phòng thay đồ. Mười lăm phút sau, tôi đã ở trên võ đài, đối diện với gã đó, sẵn sàng bắt đầu trận đấu hai hiệp.
Suốt đời tôi sẽ không bao giờ có thể quên trận đòn hắn nện tôi tối hôm đó, vì tôi tưởng mình sắp chết đến nơi. Tôi bị tàn sát theo đúng nghĩa của từ tàn sát, trong tiếng hoan hô điên dại của vòng khán giả cuồng điên vì hứng thú trước cảnh tượng một sinh viên hiền lành, bé nhỏ, trắng trẻo đến từ Montclair đang bị quại vỡ quai hàm. Mặc dù trong tình trạng vô cùng thậm tệ nhưng tôi vẫn ghi được điểm danh dự vì đã trụ được đến phút cuối cùng của trận đấu theo đúng qui định, đó là vì danh dự, đợi cho tới khi nghe xong tiếng còng cuối cùng, tôi mới chịu đỗ gục xuống đất vì cú đấm nốc ao. Khi mở mắt ra, tôi hoàn toàn kiệt sức, nhưng vẫn còn biết phải cảm ơn trời đất vì chưa chết thật. Lúc đó, tôi thấy thầy Harry đang cúi xuống bên tôi với chiếc khăn và chai nước.
– Thầy Harry, thầy làm gì ở đây?
Thầy nhẹ nhàng thấm khăn lên mặt tôi. Thầy cười.
– Marcus của tôi, anh có một đôi hòn bìu to hơn lí trí: gã kia phải nặng hơn anh đến 30 cân thịt … Anh đã đấu một trận tuyệt vời. Tôi rất tự hào về anh
Tôi gượng đứng dậy nhưng thầy Harry ngăn lại.
– Đừng cử động, tôi nghĩ mũi anh đã bị gẫy. Anh là tay cừ đấy, Marcus ạ. Tôi đã nghi ngờ điều đó nhưng anh vừa mới chứng tỏ cho tôi thấy. Khi chơi trận này, anh mới chứng tỏ cho tôi thấy hi vọng tôi đặt vào anh từ ngày chúng ta gặp nhau không phải là vô ích. Anh vừa chứng tỏ rằng anh có khả năng tự đối đầu với chính bản thân mình và tự vượt qua được chính bản thân mình. Từ bây giờ, chúng ta có thể trở thành bạn của nhau. Tôi muốn nói rằng: anh là sinh viên sáng dạ nhất trong số các sinh viên tôi gặp trong suốt những năm vừa qua. Không nghi ngờ gì nữa, anh sẽ trở thành nhà văn lớn. Tôi sẽ giúp anh.